Logo

[Dịch] Ai Mang Gia Hỏa Này Vào Tu Sĩ Giới

Chương 5. Chương 5: Mặc kệ lão tử

Chương 5: Mặc kệ lão tử

Lời nói của Hàn Dục khiến Bạch Cảnh Lượng vừa mới sinh ra tâm cảnh cường giả liền trực tiếp vỡ vụn, hắn rũ cụp đầu, thất vọng rời đi.

Cứ như thế, thời gian lại lo lắng trôi qua hai ngày.

Vì sao y lại lo lắng?

Bởi vì trong đầu lại xuất hiện thêm hai viên đan dược mới, thật là muốn mạng!

Quan tưởng hai viên đan dược mới đang quay tròn trong thức hải, Hàn Dục lộ ra vẻ sầu khổ.

Âm Dương Điên Đảo Đan: Ngũ hành tương sinh tương khắc, kim khắc mộc, mộc khắc thổ, thổ khắc thủy, thủy khắc hỏa, hỏa khắc kim. Đan này có thể thay đổi thuộc tính tự thân, đem chân nguyên mộc thuộc tính chuyển đổi thành kim thuộc tính, cứ thế mà suy ra. Tác dụng phụ: Giới tính điên đảo.

Thứ này... Thứ này ai mà ăn vào, người đó chắc chắn sẽ cùng y không chết không thôi.

Nghịch Nhan đan: Người phục dụng đan này có thể làm cho dung nhan khôi phục lại tuổi thanh xuân xanh tươi. Tác dụng phụ: Y theo tuổi tác chênh lệch mà khấu trừ niên hạn tu vi tương ứng, người không có tu vi sẽ bị khấu trừ tuổi thọ.

Viên đan dược này nói thật cũng không thể tùy tiện đem ra ngoài. Nếu như người khác phải bỏ ra ba mươi năm khổ luyện, y lại cho người ta trở về dung mạo ba mươi năm trước, thuận tiện xóa đi luôn ba mươi năm cố gắng của nhân gia, tràng diện này thật không dám tưởng tượng.

Bất quá viên đan dược này, nếu thực sự không được thì bản thân y vẫn có thể tự tiêu hóa. Một là vì tuổi tác y còn nhỏ, phục dụng vào hoặc là đẩy nhanh quá trình thành thục, hoặc là vô hiệu, cho dù có hiệu lực thì cũng chẳng trừ đi được mấy năm tu vi.

Đang lúc suy nghĩ như vậy, bên tai y liền truyền đến tiếng gào thét gọi lớn của Bạch Cảnh Lượng.

“Tuyền Đài phủ đến rồi, chúng ta sắp đến Tinh Thần tông rồi!”

Chẳng bao lâu sau, thuyền lớn cập bờ.

Mọi người hối hả bước xuống thuyền.

Sau khi một lần nữa đạp chân lên lục địa, loại cảm giác thư thái đó thật sự không thể dùng lời nào tả xiết. Ba ngày sống trên thuyền vừa qua đã giúp Hàn Dục minh bạch một cái đạo lý.

Về sau tuyệt đối không ngồi thuyền nữa.

Đến Tuyền Đài phủ cũng chẳng khác nào đã đến dưới chân Tinh Thần tông, bởi vì từ Tuyền Đài phủ đi ra ngoài hai mươi dặm chính là Thanh Vân sơn, mà trên đỉnh Thanh Vân sơn chính là Tinh Thần tông.

Là một nơi có thủy lộ lẫn lục lộ phát đạt, lại thêm vị trí tiếp giáp Tinh Thần tông, liền đã định trước nơi này sẽ càng thêm phồn hoa hưng thịnh.

Đi ra khỏi bến tàu, chỉ thấy các loại kiến trúc san sát nối tiếp nhau, các trục đường chính bốn phương thông suốt, liên miên các cửa hàng bày bán đủ loại đồ chơi nhỏ thú vị.

Trong quán rượu khách khứa ngồi đầy các bàn, trong trà lâu tiếng thuyết thư trầm bổng dẫn tới tiếng vỗ tay khen ngợi của người nghe.

“Kẹo hồ lô đây...”

Người bán hàng rong giơ cao cây kẹo hồ lô, đi dọc bên đường rao hàng.

Thật là một bức tranh nhân gian khói lửa tốt đẹp.

Mới tới tuyền đài, Hàn Dục đã bị nơi này tiền sâu hấp dẫn.

“Chúng ta mau đi thôi, nói không chừng còn có thể đụng tới sư phụ ta. Hôm nay vừa vặn là ngày tông môn xuống núi mua sắm nhu yếu phẩm, sư phụ ta thích uống rượu, khẳng định sẽ vụng trộm đi theo xuống dưới.”

Linh Lan ở một bên dí dỏm nói.

Một đoàn người đi bộ ngắm cảnh, Hàn Dục chẳng có mục đích gì nên dứt khoát cũng tùy tùng đi theo.

Đi được một đoạn, Linh Lan liền dừng bước.

Phía trước người người nhốn nháo, hình như có người đang cãi lộn, vây quanh rất nhiều người tới xem náo nhiệt.

Mấy người chen vào trong đám người, Linh Lan liền lộ ra một mặt kinh ngạc.

“Sư phụ!”

Bên ngoài một nhà tiệm son phấn, một tên đạo nhân chừng năm mươi tuổi đang mang theo một đám môn nhân giằng co cùng người khác.

Một trong những người thuộc phía giằng co đối diện diện khoác một thân quần lụa mỏng màu tím nhạt, vóc người mảnh mai. Trên mặt hắn phấn trang điểm nồng hậu dày đặc nên nhìn không ra tuổi tác, nhất là cử chỉ cồng kềnh có chút quái dị, đến khi lắng nghe thanh âm thì hóa ra lại là nam nhân.

Mà bên cạnh hắn cũng là một tên nam nhân chừng năm mươi tuổi, một thân trang phục có vóc người khá khôi ngô, chỉ là trên mặt nếp nhăn mọc lan tràn, một đầu tóc hoa râm đều được búi bằng một chiếc trâm bạc nhỏ.

“Xích Linh Nhi, ta đã nhiều lần nhường nhịn, ngươi chớ có được một tấc lại muốn tiến một thước. Nơi này là Tuyền Đài phủ, không phải là Vô Tình cốc ở U Châu của ngươi.” Đạo nhân sắc mặt không vui, hừ lạnh nói.

Tên nam nhân trẻ tuổi Xích Linh Nhi lạnh lùng cười một chập, “Môn hạ đệ tử của ngươi sỉ nhục ta trước, ta liền muốn lấy tính mạng của hắn.”

Đạo nhân che chở môn nhân đệ tử đậm chân hướng về phía trước, cười nhạo nói, “Người của chúng ta nói chẳng lẽ không phải là lời thật sao? Giữa thanh thiên bạch nhật, hai cái đại nam nhân lại nắm tay nhau cử chỉ thân mật, không phải làm bại hoại thuần phong mỹ tục thì là cái gì?”

“Còn có ngươi nữa, Thường Vị Ương! Giáo chủ của các ngươi không để ý nhân luân còn chưa tính, ngươi thế mà cũng không biết xấu hổ đi theo.”

“Cái lão mũi trâu miệng đầy phun phân kia, ta muốn mạng của ngươi!”

Xích Linh Nhi không chịu nổi nữa, gào thét rồi ngự không hướng về lão đạo chộp tới.

Lão đạo đem môn hạ đệ tử đẩy ra sau, không tránh không né, đối diện đấm ra một quyền. Một quyền một trảo va chạm vào nhau lại phát ra tiếng nổ vang như phong lôi, dư chấn sóng âm to lớn còn đem mọi người vây xem đẩy lui ra xa mấy mét.

“Tán Hồn Thủ!”

“Lôi Đình Chấn!”

Quyền trảo ở giữa không trung không đoạn giao cắt, song phương gặp chiêu phá chiêu, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn thấy tàn ảnh.

Sau cùng, một cú đối oanh kịch liệt tạo ra dư ba đúng là cứ thế mà đánh sập tiệm son phấn bên cạnh.

Hai người các lui lại mấy bước, đều là lồng ngực chập trùng liên tục, khí tức hỗn loạn.

Xích Linh Nhi nghiến răng nghiến lợi, còn muốn tiến lên đại chiến tiếp, Thường Vị Ương lại tranh thủ thời gian giữ hắn lại, lắc đầu nói, “Linh Nhi thôi bỏ đi, nơi này chung quy là địa giới của Tinh Thần tông, chúng ta đi thôi!”

“Ta không đi, hắn nhục ta thì cũng thôi đi, nhưng hắn không thể nhục nhã ngươi, ai cũng không thể!”

Xích Linh Nhi giống như điên cuồng, Thường Vị Ương nhìn thấy mà đau lòng, vội vàng ôm chặt lấy hắn.

“Tê! Hai nam nhân như vậy xác thực là cay mắt thật.”

Bạch Cảnh Lượng ở một bên thấp giọng bàn tán.

Biểu lộ của mọi người vây xem xung quanh đều như thế, hai nam nhân lại tình thâm ý cắt như vậy, thật là khó có thể tiếp nhận!

Chỉ có Hàn Dục ở một bên là như có điều suy nghĩ, trong ánh mắt dần dần hiện lên tia sáng.

“Chúng ta đi!”

Sau khi được vỗ về cho bình tĩnh trở lại, Xích Linh Nhi hung hăng trừng mắt nhìn đạo nhân một cái, lôi kéo Thường Vị Ương liền chuẩn bị rời đi.

Hàn Dục lúc này liền vượt qua đám người bước ra, mở miệng quát lớn.

“Khoan đã, không cho phép đi!”