Chương 8: Mười một tháng ba trời trong xanh, kị đi ra ngoài!
Xích Linh Nhi và Thường Vị Ương rời đi trong lúc anh anh em em.
Hàn Dục đúc kết lại một chút, dùng hai viên đan dược trí mạng để đổi lấy ân tình của một vị giáo chủ tông môn cùng tình hữu nghị của một tên trưởng lão, tính ra vẫn là kiếm lời lớn.
Cũng không biết chuyện bên phía Tinh Thần tông có bị xem là đắc tội người ta hay không.
Xem ra Tinh Thần tông là không thể vào được nữa rồi, nhưng bảo hắn xám xịt rời đi thì Hàn Dục lại không cam tâm. Đến cũng đã đến rồi, đi mở mang kiến thức một chút cũng tốt.
Mười một tháng ba, trời trong xanh, kị đi ra ngoài.
Thế nhưng hết lần này tới lần khác, Hàn Dục vẫn đi theo biển người tiến về chân núi Thanh Vân.
Đi tiếp về phía trước chính là Huyền Không thê, một nơi tương tự như thang mây, chỉ có điều Huyền Không thê được xây dựng ngay trên vách núi.
Nội dung khảo hạch đương nhiên là leo xuống vách núi từ Huyền Không thê, tiến vào rừng rậm dưới đáy vực để tìm kiếm lệnh bài của Tinh Thần tông được chôn giấu khắp nơi, sau khi ra khỏi rừng rậm thì phải vượt qua một trận pháp mê cung.
Cuối cùng lại trở về dưới chân núi, nơi đó có đặt Trắc Linh trụ, căn cứ vào linh căn để chọn người ưu tú thu nhận vào tông môn.
Hàn Dục nghe xong liền cau mày. Huyền Không thê có thể hiểu là khảo nghiệm ý chí, tìm vật là khảo nghiệm sự tỉ mỉ, mê trận là khảo nghiệm trí tuệ. Tuy nhiên cuối cùng lại xuất hiện một bước ngoặt là kiểm tra linh căn để chọn người ưu tú.
Cái này chẳng phải là vẽ rắn thêm chân sao?
Linh Lan lặng lẽ đi tới phía sau hắn, đột nhiên vỗ mạnh vào vai một cái, quả thực đã dọa Hàn Dục giật mình.
Nàng vì nhìn thấy Hàn Dục trong đám người nên mới cố ý tìm tới, thế nhưng sau khi đến nơi, nàng lại có vẻ muốn nói lại thôi.
“Có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Ánh mắt Hàn Dục khẽ động, trực giác khẳng định là có chuyện.
Linh Lan gật đầu, sắc mặt ngượng ngùng, ấp úng nói:
“Sư phụ nói ngươi có giao tình quá thân mật với tà phái, không thích hợp với Tinh Thần tông, cho nên ngươi không thể tham gia khảo hạch.”
Hàn Dục cũng không cảm thấy bất ngờ, hôm nay đến đây cũng không phải cố ý muốn tham gia, cho dù là dự định của vài ngày trước thì cũng chỉ vì ham Tinh Thần tông đông người mà thôi. Cho nên hắn cũng không tức giận...
À phi, không tức giận là giả.
Hàn Dục phất tay ngắt lời Linh Lan, trầm giọng hỏi: “Quý sư tôn còn tu đạo không?”
Sắc mặt Linh Lan đỏ bừng, nàng tự nhiên hiểu được ý tứ của Hàn Dục. Lúc nàng vừa đi ra, sư phụ vẫn còn đang thổ nạp điều tức, lão nhân gia ông ta rõ ràng là đang quỵt nợ.
“Hoặc là giúp ta chuyển lời... Thôi bỏ đi, vẫn là không cần.”
Hàn Dục nói được nửa câu lại hối hận lắc đầu. Để Linh Lan mang nguyên văn lời này đi chuyển cáo thì thật là làm khó cho một tiểu nha đầu, không cần thiết phải như vậy.
“Không tham gia thì vẫn có thể tham quan chứ?”
Hàn Dục thở dài một tiếng nói.
Linh Lan liên tục gật đầu: “Tham quan thì được, cũng không phải tất cả mọi người tới đây đều để tham gia, phần lớn là đến xem quá trình diễn ra đại điển.”
Nói rồi nàng chỉ vào một đài cao ở bên cạnh, bảo: “Chỗ đài cao kia chính là nơi dành cho người tham quan, tại đó có thể nhìn thấy rõ ràng quá trình vượt qua Huyền Không thê và đáy vực.”
Trong lúc Linh Lan giải thích, Hàn Dục vẫn đưa mắt không ngừng dò xét, lại ngoài ý muốn nhìn thấy thân ảnh của Bạch Cảnh Lượng ở trên đài cao.
Đối phương cũng đã phát hiện ra hắn.
“Ở đây này!”
Bạch Cảnh Lượng dùng khẩu hình nói, sau đó chỉ chỉ xuống dưới chân.
Hàn Dục nhanh chóng hiểu ý, tạm biệt Linh Lan rồi đi về phía đài cao.
“Tại sao ngươi lại ở chỗ này? Tình huống bình thường thì chẳng phải ngươi nên ở phía dưới sao?”
Hàn Dục tò mò nhìn y hỏi.
Bạch Cảnh Lượng thở dài, tựa hồ không muốn nói nhiều, chỉ mập mờ qua loa nói: “Cũng không thể đi hết được, trong nhà lúc nào cũng phải lưu lại người chứ.”
Lúc này, những người tham gia hầu như đều đã vào vị trí. Sau khi một tên quản sự đi ra tuyên bố, một đại đội nhân mã liền chuẩn bị xuất phát.
Nhìn từ trên đài cao xuống, dòng người trông giống như một đàn kiến đen nghịt, không thể phân biệt được ai với ai.
Chờ một lát sau, hai mắt Bạch Cảnh Lượng đột nhiên tỏa sáng, chỉ về phía trước nói: “Ta nhìn thấy tỷ tỷ của ta rồi.”
“Ở đâu?”
Hàn Dục híp mắt cẩn thận quan sát, lúc này mới từ trong đội ngũ khổng lồ tìm ra Bạch Quân Nhã.
Mà điều này còn phải quy công cho thân hình của nàng, nếu không thì thật sự không thể phân biệt nổi.
Hôm nay Bạch Quân Nhã đã thay một bộ trường bào gọn gàng, có điều vóc người của nàng quá mức nóng bỏng, trong lúc leo trèo đã hiển lộ ra không sót chút nào.
Hàn Dục nhìn đến mức trong mũi khô nóng, nhịn không được tự lẩm bẩm: “Vóc người thật tốt!”
Bạch Cảnh Lượng trong nháy mắt liền cảnh giác nhìn hắn: “Ngươi muốn làm gì? Đừng có mà đánh chủ ý lung tung, ta nói cho ngươi biết đấy.”
Hàn Dục cũng có ý muốn trêu chọc y, liền đùa giỡn nói: “Ta làm tỷ phu của ngươi thì thế nào?”
Bạch Cảnh Lượng thế mà lại lâm vào trầm tư, tựa hồ thật sự đang suy nghĩ. Một lát sau y ngẩng đầu lên, nghiêm túc hỏi:
“Nếu ngươi làm tỷ phu của ta, loại đan dược đặc biệt kia có thể cho ta ăn bao no không?”
Hàn Dục suýt chút nữa thì cười phun ra ngoài. Chút yêu cầu nhỏ nhoi này thì cần gì phải làm tỷ phu của ngươi, chỉ cần ngươi không sợ chết, ăn đến mức no bụng cũng được.
Bất quá qua lời nói của y, hắn ngược lại nhớ ra hôm nay lại có đan dược mới, nhịn không được kiểm tra trong đầu.
Đan dược hôm nay dường như có chút quỷ dị, một viên đan dược màu đen to bằng quả trứng gà đang xoay tròn trong thức hải.
Văn Kê Khởi Vũ Đan: Phục dụng đan này, tốc độ tu hành từ sáng sớm đến trước buổi trưa cực kỳ nhanh. Tác dụng phụ: Nghe thấy tiếng gà gáy thì thân thể sẽ mất kiểm soát mà muốn khiêu vũ.
Khủng bố như vậy sao!
Hàn Dục lau mồ hôi lạnh, cái này nếu như bị kẻ thù biết được thì chắc chắn sẽ bị chơi chết, tuyệt đối không thể ăn.
Nghĩ đến đây, hắn liếc mắt nhìn Bạch Cảnh Lượng, khóe miệng khẽ mỉm cười, ừm, chính là ngươi rồi.
Bạch Cảnh Lượng vẫn chưa ý thức được bản thân đã bị nhìn trúng, vẫn đang lải nhải hỏi: “Ngươi nói đi chứ! Có thể bao no không?”
Hàn Dục bật cười nói: “Bao no là cái chắc, chẳng qua là đáng tiếc, ta xem xong đại điển liền phải rời khỏi nơi này, xem ra là vô duyên rồi.”
Bạch Cảnh Lượng lại một lần nữa vì bỏ lỡ cơ hội với thần đan mà tinh thần chán nản, có điều rất nhanh y lại sinh động trở lại.
Không chỉ riêng y, trên đài cao cũng rộ lên một trận ồn ào cười lớn.
Tại nơi Huyền Không thê kia, một vị quý công tử mặc cẩm y tơ lụa sau khi bò xuống dưới được một khoảng cách liền cúi đầu nhìn xuống dưới một cái, đáy vực sâu không thấy đáy kia khiến hắn sợ đến mức lập tức khóc lớn thành tiếng.