Logo

[Dịch] Bắc Có Tiên Tộc: Kỳ Danh Là Tần

Chương 10. Chương 10: Một mồi ba ăn, kế trong kế! (2)

Chương 10: Một mồi ba ăn, kế trong kế! (2)

Đúng lúc này, Hàn Thanh chậm rãi từ trong biển lửa bước ra, vẻ mặt vô cùng thong dong. Trên tay hắn là một tấm bùa vàng đang lập lòe linh vận, sau đó hóa thành tro bụi tiêu tán.

"Ha ha, Triệu lão gia tử tính toán rất tốt. Bất quá, ngài có phải đã quên mất vãn bối rồi không? Chẳng hay lão tiền bối hiện tại có còn sức để chiến thêm một trận?"

Triệu lão gia tử đột ngột quay đầu, ánh mắt tràn đầy sự âm tàn.

"Tiên phù? Không ngờ Hàn gia các ngươi lại có loại bảo vật này. Tiểu bối, đừng nhìn lão phu đang mang thương tích, thanh đao của lão phu vẫn chưa cùn đâu!"

Hàn Thanh cười khẽ, hoàn toàn phớt lờ lời đe dọa.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một đạo hàn mang sắc lẹm xé gió lao thẳng tới cổ của Triệu lão gia tử.

Keng!

Tiếng kim loại va chạm thanh thúy vang lên liên tiếp. Một nam tử mặc thanh bào lao ra như mũi tên rời cung, tấn công dồn dập vào lão gia tử. Thân pháp của gã nhanh nhẹn, quỷ quyệt như một con linh xà uốn lượn.

"Thanh Trúc Lang Quân, Liễu Ngọc Tinh! Liễu công tử, ngươi là một tên hái hoa tặc, dính vào vũng nước đục này làm gì? Nếu ngươi chịu rời đi, Triệu mỗ nguyện dâng tặng trăm lượng bạc trắng!"

Trong lúc chống đỡ, Triệu lão gia tử lại dính thêm vết thương mới, một cánh tay của lão đã bị chém đứt, bay thẳng lên không trung.

"Ha ha, Liễu mỗ không màng tiền bạc, mấy thứ đó chỉ là vật ngoài thân. Hàn Thanh tiểu hữu đây đã hứa gả thân muội muội cho ta, Liễu mỗ tất nhiên phải đến trợ chiến một tay. Tối nay, xin mời Triệu lão gia tử an tâm lên đường. Liễu mỗ hứa sẽ bảo toàn mạng sống cho con cháu Triệu gia của ngài!"

Dứt lời, cả hai lại lao vào chiến đấu kịch liệt, vết thương trên người thay nhau xuất hiện.

Thế nhưng Liễu Ngọc Tinh là ai? Gã tuổi đời chưa quá ba mươi đã đạt tới Chân Võ tứ cảnh, khí huyết dồi dào, trạng thái đang ở đỉnh phong. Ngược lại, Triệu lão gia tử vốn đã trọng thương từ trước, nay lại mất đi một cánh tay, chỉ sau vài hiệp ngắn ngủi, thủ cấp của lão đã bay vút lên không trung.

Liễu Ngọc Tinh vung kiếm, đâm xuyên qua thủ cấp, đóng đinh nó xuống mặt đất.

"Triệu lão gia tử, lên đường bình an." Gã ôm quyền hành lễ, nở một nụ cười nhạt.

Triệu lão gia tử sống cả đời đa mưu túc trí, không thể ngờ được ngày hôm nay lại nhận lấy cái kết cục thảm hại, chết một cách không minh bạch như thế này.