Logo

[Dịch] Bách Thế Phi Thăng

Chương 15. Chương 15: Ma đồ của Địa Diễm Cung

Chương 15: Ma đồ của Địa Diễm Cung

Thu dọn xong đồ đạc, Triệu Thăng đột nhiên đứng dậy, giận dữ quát vào mặt Hàn Huyền Vũ:

— Được lắm, hôm nay coi như ta xui xẻo gặp phải ngươi! Ta đi là được chứ gì! Có giỏi thì đuổi theo ta đi!

Nói xong, hắn không màng đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người chung quanh, lập tức thi triển thân pháp lướt nhanh rời khỏi khu vực.

— Công Tôn huynh, khoan đã! Đổi xong ngọc bội rồi đi cũng chưa muộn mà! — Lục Đại Hữu lớn tiếng gọi với theo.

Tuy nhiên, Triệu Thăng làm như không nghe thấy, chân khí bộc phát mạnh mẽ từ lòng bàn chân, thân hình loáng lên, một bước lao thẳng vào màn đêm mịt mùng.

Nhưng chỉ một lát sau, thân hình hắn lảo đảo bắn ngược trở lại, sắc mặt tái xanh, khó coi vô cùng. Lúc này, một vài kẻ nhanh nhạy trong đám khách hái thuốc cũng đã nhận ra điều bất thường.

Không khí xung quanh lập tức trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Ngay lúc đó, tên "đệ tử Tử Dương Tông" cũng đứng dậy, lạnh lùng hỏi thẳng:

— Đã xảy ra chuyện gì?

Triệu Thăng liếc hắn một cái, trầm giọng đáp:

— Bên ngoài không biết bị kẻ nào bày ra một trận pháp kết giới, chúng ta không thể rời đi.

— Xì!

Tiếng hít khí lạnh đồng loạt vang lên, tạo nên một bầu không khí rợn người. Chuyện lớn rồi! Ý nghĩ đó hiện lên trong đầu mỗi người có mặt tại đây.

Triệu Thăng càng lúc càng cảm thấy bất an. Không hiểu sao, nhìn thấy biểu hiện của tên đệ tử Tử Dương Tông kia, trong lòng hắn trào dâng một cảm giác cực kỳ khó chịu. Hắn còn chưa kịp suy nghĩ thêm, kẻ kia đã đột ngột buông một câu:

— Hừm, thời gian hơi sớm một chút, nhưng cũng chẳng sao.

Gì cơ? Hắn vừa nói cái gì?

Triệu Thăng nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong giọng điệu của đối phương. Không chỉ có hắn, Lục Đại Hữu cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy nghi ngờ nhìn về phía kẻ khả nghi kia. Đúng lúc đó, mùi vị trong không khí đột nhiên trở nên nồng nặc một cách kỳ lạ.

— Cẩn thận!

Triệu Thăng bất ngờ hét lớn. Trong khi những người khác còn đang ngơ ngác, hắn đã nhanh như cắt ngửa người, thân thể áp sát mặt đất, bay ngược ra sau như một mũi tên.

Chỉ chậm một chút thôi, một làn sáng đỏ rực nóng rát đã quét ngang qua mũi hắn, bùng nổ thành sóng lửa mãnh liệt kèm theo mùi cay nồng xộc thẳng vào phế quản. Tiếp sau đó là những tiếng la hét thảm thiết dồn dập, cùng với tiếng cười điên cuồng của tên "đệ tử Tử Dương Tông".

— Địa Phế Độc Diễm! Cẩn thận! Hắn không phải đệ tử Tử Dương Tông! Hắn là ma đồ của Địa Diễm Cung! — Giọng Hàn Huyền Vũ vang lên thất thanh, theo sau là những tiếng nổ ầm ầm như sấm dội.

Triệu Thăng lăn một vòng trên đất, nhanh chóng ẩn mình sau một khối đá lớn. Hắn vội vàng nuốt vài viên thuốc giải độc, vận chuyển Quy Tức Công để tiến vào trạng thái thai tức nhằm ngăn chặn khí độc xâm nhập. Dù vậy, cảm giác choáng váng và buồn nôn vẫn ập đến dữ dội.

Trong khi đó, tiếng kêu gào thảm thiết vẫn vang lên không dứt. Ngẩng đầu nhìn quanh, hắn thấy một cảnh tượng vô cùng kinh hoàng: lửa cháy ngút trời, người người kêu la chạy loạn như những ngọn đuốc sống. Đống lửa trại ban đầu đã bùng phát dữ dội, hóa thành những con quái thú lửa màu xanh lục tàn sát tất cả mọi sinh linh.

Nhiều người bị thiêu cháy thành xác khô đen kịt, số khác chưa chết hẳn thì lăn lộn rên rỉ, gương mặt cháy đen như than, thậm chí không còn máu để chảy ra nữa.

Kẻ gây ra tất cả chính là Phù Diễm Thanh, chân truyền ma đồ của Địa Diễm Cung với tu vi Luyện Khí đại viên mãn! Hắn điên cuồng cười lớn, tay liên tục ném ra từng quả hỏa cầu đỏ rực như máu. Những hỏa cầu đó chạm đất liền nổ tung, tạo thành từng đợt sóng lửa cuồn cuộn, biến cả khu vực thành một biển lửa đỏ rực.

Đáng sợ hơn, linh lực trong cơ thể mọi người dường như đã bị phong tỏa, chỉ còn sử dụng được chưa đến một phần mười, khiến họ hoàn toàn không có sức phản kháng. Chỉ có Hàn Huyền Vũ là nhờ nội công thâm hậu cùng thân thủ nhanh nhẹn nên vẫn còn có thể né tránh các đòn tấn công.

Y liên tục đổi hướng, tránh thoát khỏi vài quả hỏa cầu rồi nhảy vọt ra xa, vượt qua từng đợt sóng lửa khủng khiếp.

Phù Diễm Thanh vừa tàn sát vừa ung dung quay đầu lại, mỉm cười với Triệu Thăng:

— Ngươi phản ứng nhanh thật đấy. Vừa thả Cố Linh Tán ra là ngươi đã phát hiện. May mà ta đã bày trận từ trước, nếu không lại để ngươi chạy thoát rồi.

Việc hắn giết đệ tử Tử Dương Tông để giả mạo là bí mật tuyệt đối không thể để lộ. Nếu không, hắn sẽ bị Tử Dương Tông truy sát đến cùng trời cuối đất. Nếu không phải vì muốn đoạt lấy vài viên Trúc Cơ Đan, hắn cũng chẳng liều lĩnh đến mức này.

Triệu Thăng nhíu mày, tên này thực sự quá mức kiêu ngạo. Nhưng quả thật, hắn có quyền ngông cuồng như vậy. Chưa đầy bốn mươi tuổi đã đạt tới Luyện Khí đại viên mãn, trong giới tu tiên chắc chắn là một thiên tài hàng đầu.

Thấy Triệu Thăng vẫn giữ được bình tĩnh, Phù Diễm Thanh bật cười lạnh lẽo, rồi đột ngột quát lớn:

— Chém!

Vừa dứt lời, một tia sáng đỏ mảnh như tơ lập tức chém thẳng xuống từ đỉnh đầu Triệu Thăng. Sắc mặt hắn biến đổi, hai tay giơ lên, một bức tường chân khí dày đặc lập tức dựng lên ngăn cản.

Nhưng hoàn toàn vô ích! Giống như dao nóng cắt vào khối bơ, tường chân khí lập tức bị xé toạc. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc mũi kiếm đỏ rực sắp chạm vào người, một tầng hào quang trắng tròn trịa bất ngờ hiện ra, cản lại chiêu tất sát này.

Đổi lại, ngọc bội hộ thân trên tay hắn vang lên tiếng "rắc" giòn tan, bề mặt xuất hiện vô số vết nứt.

Ngay lúc đó, mọi tiếng kêu rên đều lịm tắt. Ngoài Triệu Thăng và Hàn Huyền Vũ, toàn bộ khách hái thuốc đều đã mất mạng dưới tay Phù Diễm Thanh.

Hàn Huyền Vũ chạy vội đến bên Triệu Thăng, gấp gáp nói:

— Công Tôn lão tặc, ngươi đầu óc linh hoạt, mau nghĩ cách chạy trốn đi! Ta không thể chết được, con gái ta vẫn đang chờ ta về!

Phù Diễm Thanh vẫn chưa thỏa mãn thú tính, ánh mắt đỏ ngầu như máu đảo qua hai người rồi dừng lại trên mặt Triệu Thăng.

— Hê hê, các ngươi muốn chết kiểu gì?

Hàn Huyền Vũ không nói nửa lời, đột ngột nhảy vọt ra khỏi tảng đá, hướng về phía hư không ngoài đài mà lao đi. Không ngờ, một lớp màn sáng đỏ như máu lập tức hiện lên ở rìa bệ đá. Màng sáng ấy trông mỏng manh nhưng lại vô cùng cứng rắn, khiến Hàn Huyền Vũ đâm đầu vào rồi bị bật ngược trở lại, ngã chổng vó trên mặt đất.

"Đồ ngu!" — Triệu Thăng thầm chửi trong lòng. Nếu thoát được thì hắn đã sớm rời đi rồi. Hàn Huyền Vũ vốn tính đa nghi, không tự mình nếm mùi thất bại thì sẽ không chịu bỏ cuộc.

RẦM!

Đúng lúc đó, bảy tám quả hỏa cầu đỏ rực kèm theo hơi nóng hừng hực dội thẳng xuống đầu Triệu Thăng. May nhờ khinh công xuất quỷ nhập thần, trong phạm vi mười trượng hắn gần như có thể dịch chuyển tức thời nên mới thoát được đợt công kích đầu tiên.

Tuy vậy, lồng ngực hắn đã bắt đầu nóng ran, hơi thở trở nên gấp gáp. Chung quanh lửa cháy ngùn ngụt, ngay cả đá cũng có dấu hiệu bị nung chảy, hắn sắp không còn chỗ để đặt chân nữa. Đáng sợ nhất vẫn là thanh phi kiếm màu đỏ nhạt kia, mỗi lần tấn công, hào quang của khiên hộ thể lại mờ đi rõ rệt.

Triệu Thăng hiểu rõ, thời gian của mình không còn nhiều nữa.

— Khốn kiếp, liều mạng với ngươi luôn!

Phía bên kia, Hàn Huyền Vũ bị dồn vào đường cùng, tức giận móc ra một xấp bùa chú, rót toàn bộ linh lực còn lại vào đó rồi ném thẳng ra ngoài.

Hỏa cầu, băng tiễn, kim đao khí... Trong chốc lát, hàng chục pháp thuật Ngũ Hành đồng loạt lao về phía Phù Diễm Thanh như một cơn mưa rào dữ dội.