Logo

[Dịch] Bảo Rương Thương Nhân, Theo Khen Thưởng Vạn Lần Bạo Kích Đăng Thần

Chương 15. Chương 15: Cấm chú - Thánh Hồn Vãn Ca

Chương 15: Cấm chú - Thánh Hồn Vãn Ca

Dưới mức năng lượng ngũ giai, không gian thông đạo mở ra ở mức tối đa cũng chỉ có thể cho phép dị tộc ngũ giai vượt qua!

"Nắm giữ bộ trang bị Đại Địa Thủ Vệ, cho dù không địch lại, hắn vẫn có thể kiên trì trong một phút!"

"Nói cách khác, chỉ cần thông đạo không mở ra tại phó bản của Bình An thì sẽ không có chuyện gì!"

Vào thời điểm này, mỗi ngày có đến hàng trăm phó bản đồng thời diễn ra, xác suất chỉ 1% không lý nào lại trùng hợp xuất hiện trên người con trai hắn.

Dù không thể đảm bảo an toàn tuyệt đối, nhưng tỉ lệ thấp như vậy đã đủ để Sở Cuồng Nhân không quá bận tâm.

Nhiều năm chinh chiến sa trường mang lại cho hắn tố chất ưu tú, giúp hắn gần như chỉ trong chớp mắt đã đưa ra phương án ứng đối phù hợp nhất lúc này!

"An bài nhân viên công tác tại đại điện phó bản lập tức sơ tán toàn bộ chức nghiệp giả tại hiện trường."

"Đồng thời phát lệnh trưng binh thời chiến đối với các chức nghiệp giả từ tam giai trở lên!"

Trọng Vũ biến sắc: "Đại nhân, mức năng lượng ngũ giai mà đã ban bố lệnh trưng binh thời chiến, liệu có chút bất ổn?"

"Không ai biết rõ vì nguyên nhân gì mà mức năng lượng xuất hiện, lại càng không biết nó có tiếp tục tăng lên hay không."

"Tự nhiên phải làm tốt dự tính xấu nhất từ sớm."

Sở Cuồng Nhân mặt không chút cảm xúc nói: "Nếu xảy ra vấn đề, mọi hậu quả một mình ta gánh chịu."

Trọng Vũ há miệng, những lời khuyên ngăn cuối cùng không thể thốt ra, đành gật đầu đáp ứng: "Rõ."

"Thông báo cho toàn bộ thành vệ quân tạm thời hủy bỏ mọi chế độ nghỉ ngơi, quay trở lại vị trí công tác với tốc độ nhanh nhất."

"Những ai từ tam giai trở lên lập tức tập hợp bên ngoài đại điện phó bản ở thành đông. Chức nghiệp giả dưới tam giai thì duy trì trật tự trong thành, sơ tán người dân hướng về..."

Từng mệnh lệnh căn cứ theo mức độ nặng nhẹ và trình tự liên tục được ban bố từ miệng Sở Cuồng Nhân.

Lời nói trầm ổn có lực, thần thái ung dung không vội vã, hiển thị rõ phong độ của một vị đại tướng.

Bị tâm tình của hắn cảm nhiễm, lớp sương mù u ám vốn bao phủ trong lòng Trọng Vũ cũng dần dần tan biến.

Việc không gian thông đạo của dị tộc có xác suất xuất hiện ở nội bộ nhân tộc cố nhiên là vấn đề nghiêm trọng.

Nhưng mà...

"Có đại nhân tọa trấn, tất nhiên có thể giải quyết hoàn mỹ nguy cơ lần này!"

Sự thay đổi thần thái của Trọng Vũ đều được Sở Cuồng Nhân thu vào tầm mắt.

Hai quân giao chiến, chưa đánh đã lui là điều tối kỵ.

Cho nên, bất kể trong lòng đang lo nghĩ thế nào, hắn đều không thể lộ ra vẻ thiếu tự tin.

Là chủ của một thành, biểu hiện của hắn sẽ quyết định hướng suy nghĩ tiếp theo của những người khác.

Chính vì vậy, dù vẫn vô cùng lo lắng cho tình hình của Sở Bình An, hắn cũng không biểu lộ ra bất kỳ dấu vết nào.

"Thuận tiện đem tình hình hiện tại thông báo cho ba nhà Tào, Lý, Lưu cùng sáu đại công hội chức nghiệp giả."

"Bọn hắn tự khắc biết phải làm sao."

"Rõ!"

Đợi đến khi Trọng Vũ rời khỏi căn phòng, Sở Cuồng Nhân mới mệt mỏi thở dài một tiếng. Sau đó, hắn lấy thiết bị liên lạc ra, bắt đầu báo cáo tình hình hiện tại lên cấp trên, đồng thời thỉnh cầu chi viện.

Mức năng lượng ngũ giai thực chất không tính là quá khó khăn.

Lực lượng của Thanh Vân thành hoàn toàn đủ sức giải quyết.

Nhưng lịch sử trước đây đã chứng minh rất nhiều lần, mức năng lượng không phải là thứ bất biến.

Nếu không thể tìm ra mấu chốt vấn đề và giải quyết ngay từ phút đầu tiên, mức năng lượng kia sẽ không ngừng tăng lên!

Cuối cùng, nó thậm chí có thể hình thành một thông đạo vĩnh cửu!

Một khi tình huống đó xảy ra, nơi này sẽ diễn biến thành thảm họa của toàn bộ Đại Hạ và nhân tộc!

...

Đối với hết thảy mọi chuyện ở ngoại giới, Sở Bình An đang ở trong phó bản hoàn toàn không hề hay biết.

Lúc này, hắn nhìn cái hang động màu đen trước mặt, trong đầu tràn ngập dấu chấm hỏi.

"Cho nên..."

"Buổi hiến tế này rốt cuộc là thành công hay thất bại đây?!"

Kể từ khi hắn đọc xong câu chú ngữ trong cuốn sách lúc trước, hiện tại đã trôi qua năm phút.

Nếu nói hiến tế thất bại, cái hắc động đen kịt, tỏa ra khí tức bất tường như muốn nuốt chửng mọi thứ trước mặt này, cùng với việc không thể thoát khỏi phó bản, lẽ ra không nên xuất hiện.

Còn nếu nói hiến tế thành công...

"Thâm Uyên Ác Ma đâu?"

Trọn vẹn năm phút trôi qua, một con Thâm Uyên Ác Ma cũng chẳng thấy đâu.

Điều này khiến hắn thực sự mịt mờ.

"Thà rằng thất bại thật, tốt xấu gì còn có thể rời phó bản rồi làm lại từ đầu."

"Thế này thì tính là chuyện gì chứ?!"

Đúng là tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.

Còn về việc thực hiện lại quá trình hiến tế?

Toàn bộ phó bản này cũng chỉ có Goblin Vương là phù hợp với yêu cầu hiến tế.

Không thể rời đi cũng đồng nghĩa với việc hắn chẳng thể làm được gì khác.

Sở Bình An dứt khoát ngồi bệt xuống đất, để xem rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu!

Sau đó...

Một giờ đồng hồ vội vã trôi qua.

"Này này này!"

"Mất tín hiệu rồi à? Cho chút phản ứng đi chứ!"

Sở Bình An nhàm chán đến mức bắt đầu tự lẩm bẩm một mình.

Chỉ là lòng kiên nhẫn của hắn cũng sắp sửa tan biến hoàn toàn theo sự im lìm của cái hắc động trước mặt.

Lại thêm mười phút nữa trôi qua.

"Không đợi nữa."

Nhìn chằm chằm vào cửa động màu đen cách đó không xa, trong mắt Sở Bình An lóe lên những tia sáng nguy hiểm.

"Phó bản bị mất liên lạc là do cái thứ này xuất hiện."

Đã như vậy...

"Đánh nát cái thứ này, chắc là có thể trực tiếp đi ra ngoài nhỉ?"

Nhìn thời gian đếm ngược của nhiệm vụ chỉ còn lại mười giờ, Sở Bình An không có ý định tiếp tục lãng phí thời gian.

Thế nhưng.

Ngay tại một giây trước khi hắn chuẩn bị động thủ.

Cửa động màu đen vốn im lìm suốt một giờ qua bỗng nhiên xuất hiện dao động dữ dội.

Không gian xung quanh đó bắt đầu vặn vẹo.

Ngay lập tức, sương mù dày đặc như mực tuôn trào ra bốn phương tám hướng, chỉ trong nháy mắt đã nuốt chửng toàn bộ hoa cỏ, rừng cây xung quanh.

Trong khoảnh khắc, cả thế giới như mất đi màu sắc vốn có.

Chỉ còn lại một vùng hoang vu, đổ nát.

Có điều, khi làn sương mù dày đặc này lao về phía Sở Bình An, một luồng thánh quang mờ nhạt bỗng hiển hiện quanh thân hắn, dễ dàng tịnh hóa sạch sẽ những luồng sương đen đang cuồn cuộn ập đến.

Sở Bình An toàn thân chấn động, ánh mắt sáng lên.

"Rốt cuộc cũng tới rồi sao?!"

Sau đó...

Lại là nửa giờ chờ đợi dài đằng đẵng.

"Mẹ kiếp."

"Chỉ thích làm màu chứ không chịu ra hàng à??"

Sương mù đã đậm đặc đến mức sắp chuyển sang màu vàng, nhưng đừng nói là Thâm Uyên Ác Ma, ngay cả một sợi lông của nó hắn cũng chẳng nhìn thấy!

"Nực cười."

Ai rảnh thì cứ đợi, dù sao hắn cũng không muốn phí thêm một giây nào nữa!

Theo ý niệm của Sở Bình An, thánh quang chói lọi bắt đầu hiển hiện xung quanh hắn.

Luồng sáng nồng nặc đến mức gần như hóa thành thực chất.

Cũng chính vào khoảnh khắc này.

Một giọng nói trầm thấp, tràn ngập tà ác đột nhiên vang vọng khắp không gian.

"Tham lam, đố kỵ, phẫn nộ..."

"Kẻ ngu muội kia, ta sẽ đáp lại kỳ vọng của ngươi, mang đến tai nạn mà ngươi hằng khát khao cho thế giới này."