Logo

[Dịch] Bắt Đầu Cẩu: Ta Thế Mà Trở Thành Nhân Vật Phản Diện

Chương 5. Chương 5: Đại công vô tư Triệu trưởng lão

Chương 5: Đại công vô tư Triệu trưởng lão

Phần lớn đệ tử ở đây đều nghĩ như vậy, hoặc giả cho rằng giữa hai người có ân oán tình thù gì đó không muốn người khác biết, tỉ như mối hận đoạt vợ chẳng hạn...

Duy chỉ có Diệp Huyền là vẻ mặt lạnh nhạt.

Hắn lựa chọn khiêu chiến Khương Bạch Y thực chất chẳng vì ân oán nào cả, mà là vì một vật cực kỳ quan trọng bên trong Nhược Ngu Phong. Vật này ngoài Diệp Huyền ra, ngay cả tông chủ Vạn Cổ Tiên Tông cũng không hề hay biết!

Thế nhưng các vị trưởng lão lại bắt đầu gặp khó khăn. Thân phận của Khương Bạch Y có thể đám đệ tử này không biết, chứ bọn hắn thì rõ mười mươi.

Đó chính là con trai duy nhất của tông chủ. Tính cách của Khương Vô Đạo thế nào, bọn hắn còn lạ gì nữa. Vạn nhất Khương Bạch Y bị đánh bại rồi bị đá ra khỏi Nhược Ngu Phong, bọn hắn liệu có quả ngon để ăn không?

Nhưng nếu không cho Diệp Huyền khiêu chiến thì lại không hợp lý, tất sẽ gây nên tranh luận. Lúc này tình thế thật sự rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan!

Ngay cả Tiêu Dật Chi, sư tôn của Diệp Huyền, cũng phải sửng sốt một chút.

Mà bản thân Khương Bạch Y cũng ngơ ngác không hiểu kiểu gì. Tình huống gì thế này, hắn chỉ đến để xem náo nhiệt, sao tự dưng lại thành người bị khiêu chiến rồi? Hơn mười năm nay mới khó khăn lắm mới ra ngoài một lần, vậy mà liền bị người ta nhắm vào? Đã vậy đối phương lại còn là khí vận chi tử! Thật đúng là sợ chết lại gặp đám ma — xui xẻo hết chỗ nói!

Khương Bạch Y thề, từ nay về sau quyết không tò mò, không thèm xem náo nhiệt nữa!

Xem ra đây đúng là mệnh trời định... Hay là hắn trực tiếp nhận thua luôn cho rồi? Hiển nhiên là không được! Như thế thì phụ thân của hắn tuyệt đối không đồng ý, đoán chừng sẽ lột da hắn mất.

Khương Bạch Y lắc đầu. Thôi vậy, xem ra đành phải tùy tiện ứng phó một chút.

Về phần các vị phong chủ thì đều lộ vẻ đăm chiêu, ngồi chờ xem màn kịch hay này.

Chỉ có Vương Quyền là đang giấu hai tay sau lưng run nhè nhẹ, trong lòng phấn khích khôn cùng! Thật sự là cơ hội trời cho! Tới đi Khương Bạch Y, để hắn xem thử thực lực chân chính hiện tại của đối phương rốt cuộc thế nào! Vương Quyền có niềm tin rằng chỉ cần Khương Bạch Y ra tay, dù có che giấu sâu đến đâu thì cũng tất sẽ lộ nguyên hình!

Trưởng lão phán quyết đành phải kiên trì lên tiếng: "Khương Bạch Y, ngươi có đồng ý nhận lời khiêu chiến của Diệp Huyền không? Nếu như nhận thua... khụ khụ... thì cũng không phải là không thể."

Các vị trưởng lão khác nghe thấy lời này thì suýt chút nữa đã lao đến tát cho một phát, ánh mắt hung hăng lườm vị trưởng lão phán quyết kia. Tốt cho ngươi, Triệu trưởng lão, vì để không phải chịu cơn giận của tông chủ mà đến cả lời này cũng dám nói ra! Hắn là phong chủ của một trong một trăm lẻ tám phong thuộc thánh địa, là tuyệt thế thiên kiêu trong mắt thế gian, làm sao có thể không đánh mà hàng? Nếu truyền ra ngoài, uy nghiêm của Vạn Cổ Tiên Tông biết để vào đâu? Còn mặt mũi nào mà đứng vững nữa!

Nhưng trưởng lão phán quyết chẳng thèm màng đến thể diện ấy, hắn trực tiếp lờ đi ánh mắt của mọi người, vẻ mặt trịnh trọng nhìn về phía Khương Bạch Y. Bởi vì theo tông quy, chiến đấu một khi đã bắt đầu thì bất kỳ ai cũng không được can thiệp. Hắn lo lắng vạn nhất Khương Bạch Y hành động theo cảm tính rồi đáp ứng, sau đó bị Diệp Huyền đánh trọng thương hoặc đánh chết, thì cái mạng già này của hắn làm sao giữ nổi đây?

Chọn thể diện hay chọn tính mạng? Không cần phải nghĩ, đương nhiên là vứt bỏ thể diện rồi! Còn sống mới là quan trọng nhất!

Khương Bạch Y nghe vậy cũng không khỏi nhìn vị trưởng lão phán quyết một cái, Triệu trưởng lão này xem ra cũng khá thú vị.

Khương Bạch Y mỉm cười đáp: "Không cần, ta tiếp nhận khiêu chiến của hắn."

"Ngươi phải suy nghĩ cho kỹ..." Trưởng lão phán quyết cố ý cao giọng nhắc nhở lần nữa.

Các vị trưởng lão nghe thế thì suýt ngất, vội vàng biến sắc ngắt lời: "Được rồi, đã Bạch Y đồng ý thì mau chóng bắt đầu đi!"

Bọn hắn vội dùng ánh mắt ra hiệu cho Triệu trưởng lão mau ngậm miệng lại. Trưởng lão phán quyết quan trọng nhất là phải công bằng, ngươi thì hay rồi, lại có thể thiên vị đến mức độ này! Bản thân ngươi không cần mặt mũi, nhưng chúng ta còn cần cái mặt già này!

Triệu trưởng lão bị các trưởng lão khác ngắt lời thì sắc mặt lập tức không vui, chẳng hề yếu thế mà lườm lại. Dù sao chuyện này cũng không liên quan đến bọn hắn, vạn nhất xảy ra chuyện, người gánh chịu hình phạt nặng nhất chắc chắn là lão phu!

Triệu trưởng lão bất đất dĩ, thậm chí âm thầm hạ quyết tâm, đến lúc đó vạn nhất xảy ra chuyện, hắn thà phạm quy, từ bỏ chức vị trưởng lão này cũng phải cứu bằng được Khương Bạch Y!

Lúc này, Khương Bạch Y đã không chút hoang mang bay lên võ đài, đứng chắp tay sau lưng.

"Xin Khương sư huynh chỉ giáo!" Diệp Huyền hơi hành lễ.

"Ra tay đi, hy vọng ngươi đã chuẩn bị tâm lý." Khương Bạch Y thản nhiên nói.

Diệp Huyền lập tức ngẩn ra một chút, còn tưởng mình nghe nhầm, nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp vận chuyển nhục thân xông lên tấn công. Hắn không hề biết thân phận của Khương Bạch Y, chỉ nghĩ đối phương là một phong chủ bình thường, nên đã ra tay thì tuyệt đối không lưu tình, nếu không vạn nhất nếm mùi thất bại thì sẽ dã tràng xe cát.

Lực lượng nhục thân của Diệp Huyền bộc phát, một luồng khí tức Hoang Cổ khó tả lập tức ập đến. Trong huyết dịch của hắn phảng phất có một luồng sức mạnh kinh người gia trì, khiến lực lượng nhục thân điên cuồng tăng vọt!

Dòng máu màu vàng óng chảy xuôi trong cơ thể, cổ lão kinh văn vang vọng khắp hư không, một con Thượng Cổ Hoang Thú đang ngủ say trong thân thể hắn dường như đang thức tỉnh!

"Cái này... tiểu tử này vậy mà lại là Thánh Thể!" Một vị trưởng lão tràn đầy kinh hãi chỉ vào Diệp Huyền mà thốt lên.

Cái gọi là Thánh Thể chính là thể chất mạnh mẽ hơn Thần Thể một bậc! Hơn nữa, trung bình phải qua mười vạn năm mới có thể xuất hiện một tôn Thánh Thể như vậy! Thánh Thể chỉ cần không chết yểu thì chắc chắn sẽ là vô thượng tồn tại chứng đạo Tiên Đế! Về phần Tiên Thể, từ trước đến nay chưa từng nghe nói qua...

Giờ phút này, chỉ dựa vào luồng khí thế kinh thiên động địa kia, những trưởng lão có nhãn lực liền lập tức nhận định được lực lượng nhục thân của Diệp Huyền lúc này đã có thể vượt cấp chiến đấu, trực tiếp chống chọi với đại tu sĩ Thiên Nhân Cảnh!

Ngay cả các vị phong chủ của các tiên phong khi cảm nhận được luồng khí tức Hoang Cổ này cũng đều lộ vẻ mặt ngưng trọng, không còn một ai dám xem thường Diệp Huyền nữa, thậm chí chiến ý trên người bọn hắn cũng không tự chủ được mà dâng cao!

Trưởng lão phán quyết lại càng căng thẳng đến mức mồ hôi đầm đìa trên trán, lúc này đã thủ sẵn tư thế sẵn sàng cứu người bất cứ lúc nào, khiến các trưởng lão bên cạnh đều phải đỡ trán, cảm thấy vô cùng mất mặt.

"Diệp Huyền sư huynh đúng là thiên nhân!"

"Ta phảng phất như nhìn thấy một tôn thiếu niên Đại Đế vậy!"

Đệ tử ngoại đài nhìn thấy tư thế oai hùng của Diệp Huyền thì đua nhau cảm thán.

Vương Quyền cũng không kìm được trầm giọng gầm lên: "Ha ha, Khương Bạch Y, người này quả nhiên không làm ta thất vọng, ngươi cũng mau tung ra thực lực chân chính đi!"

Diệp Huyền đang lúc hăng hái, miệng còn lẩm nhẩm: "Đại bàng một ngày cùng gió nổi, bay thẳng lên chín vạn dặm cao."

Ứng nghiệm với câu nói này, toàn bộ thân hình Diệp Huyền hóa thành một con kim sắc đại bàng che khuất bầu trời, mang theo uy thế vô địch cuốn về phía Khương Bạch Y.

Có trưởng lão lập tức nhận ra đây chính là một trong những thần thông khó luyện thành nhất của Vạn Cổ Tiên Tông — Thái Cổ Kim Bằng Thân! Khí thế lại một lần nữa được đẩy lên đỉnh điểm! Không hổ là khí vận chi tử!

Khoảnh khắc này, Diệp Huyền đã chờ đợi suốt mấy chục năm qua. Hôm nay cuối cùng cũng có thể triệt để tung cánh bay cao, đây chính là lúc để hắn chứng minh cho thế gian thấy... Hắn, Diệp Huyền, mới là thiên tài mạnh nhất từ trước đến nay! Vô địch chi tâm của Diệp Huyền cũng vào khoảnh khắc này hoàn toàn tỏa sáng rực rỡ, huy hoàng và sục sôi!

Thế nhưng Khương Bạch Y lại giống như bị dọa cho ngốc nghếch, cứ ngơ ngác đứng nguyên tại chỗ.

Ngay trong tình thế nghìn cân treo sợi tóc, Khương Bạch Y đột nhiên tế ra một thanh trường kiếm từ trong tay.

Vút một tiếng!

Trường kiếm bỗng nhiên bộc phát ra hào quang vô song, kiếm khí rực rỡ trực tiếp xé toạc chân trời!