Chương 7: Thái Sơ Thánh Chủ khiếp sợ, Thánh Tử chi vị không hồi hộp (2)
Chẳng qua vì Thái Sơ Thánh Chủ nhận thấy được năng lượng đặc thù trong cơ thể hắn, cộng thêm việc biết hắn không phải kẻ ngu xuẩn, tất nhiên là có nắm chắc mới dám nói như vậy.
Nếu không thì ngay khi nghe được lời kia, người đã một chưởng đánh bay hắn ra ngoài rồi.
Hiện tại, người cũng muốn biết Trần Thiểu Hạo rốt cuộc có chỗ dựa gì mà dám nói lời cuồng vọng muốn có được vị trí Thánh Tử như thế.
"Thánh Chủ, trước đây đệ tử xác thực không có thể chất đặc thù, ở trước mặt hai người họ không có bất kỳ ưu thế nào."
Trần Thiểu Hạo sắc mặt không đổi, nhàn nhạt nói: "Thế nhưng đó chẳng qua là chuyện trước kia, cách đây không lâu, đệ tử vừa mới thức tỉnh thể chất đặc thù!"
"Đệ tử tin tưởng thể chất này đủ để làm Thánh Chủ hài lòng, nếu không đệ tử cũng không cố ý đến đây báo cáo với người!"
"Đệ tử không phải một kẻ ngu muội, dám đứng trước mặt Thánh Chủ đòi vị trí Thánh Tử tất nhiên là có chuẩn bị."
Diệp Vô Thần và Thạch Khôi là tinh anh trong tinh anh của thế hệ này tại Thái Sơ thánh địa, cả hai đều là những tồn tại đi đầu đột phá Hóa Long cảnh.
Bất quá Thạch Khôi cũng không phải đối thủ của Diệp Vô Thần, hắn chưa từng thắng được đối phương lần nào.
"Khó trách ngươi tự tin như vậy, ngươi đã thức tỉnh loại thể chất nào?"
"Nếu là Thánh Thể, từ giờ trở đi ngươi chính là Thánh Tử của Thái Sơ thánh địa, không ai có thể phủ quyết."
Thánh Thể là tồn tại đi đầu từ cổ chí kim, sau khi đại thành có thể chống lại Đại Đế. Nếu sở hữu loại thể chất này, đủ để trở thành người thừa kế ở bất kỳ thế lực lớn nào.
Bất quá Thái Sơ Thánh Chủ cũng chỉ tùy tiện nói vậy mà thôi, đặc điểm của Thánh Thể quá rõ ràng, khí huyết như biển, ngập trời không dứt.
Trần Thiểu Hạo rõ ràng không có loại đặc trưng này.
Tuy nhiên, người đối với thể chất của hắn cũng có chút tò mò, muốn biết rốt cuộc là thể chất gì mà có thể khiến Trần Thiểu Hạo dám đứng trước mặt mình đòi hỏi vị trí Thánh Tử.
"Không phải Thánh Thể, nhưng còn mạnh hơn cả Thánh Thể!"
Trong lúc nói chuyện, một luồng khí tức từ trong cơ thể Trần Thiểu Hạo bộc phát, giữa mi tâm quang mang ngưng tụ, một vệt đạo ấn do đạo vận hóa thành hiển hiện ra.
Đạo chi dấu ấn.
Khoảnh khắc dấu ấn xuất hiện, đại đạo xung quanh không ngừng lao về phía Trần Thiểu Hạo, quanh quẩn toàn thân hắn. Hắn giống như hợp làm một với thiên địa, hòa vào trong đạo cảnh và tự nhiên, siêu nhiên thoát tục.
"Đây là thể chất gì?"
Nhìn Trần Thiểu Hạo đang hòa hợp với đại đạo, Thái Sơ Thánh Chủ ở dưới thần quang nhướng mày, trong nhất thời người cũng không nhìn ra được thể chất của hắn.
Chẳng lẽ là...
Trong đầu Thái Sơ Thánh Chủ lóe lên một tia linh quang, người nhớ tới một loại thể chất được ghi lại trong một cuốn cổ tịch năm xưa. Loại thể chất này siêu nhiên ngoại vật, vạn đạo hợp nhất, không thua kém bất kỳ thể chất nào trên thế gian, ngay cả Hỗn Độn Thể cũng không dám nói chắc chắn sẽ thắng được nó!
Loại thể chất này chỉ mới xuất hiện một lần duy nhất trong lịch sử, về sau chưa từng xuất thế lần nào nữa.
"Vạn Pháp Đạo Thể!"
Thái Sơ Thánh Chủ kinh hô lên một tiếng.