Chương 8: Diễn xuất không tồi, đáng thưởng
Ba người nghe vậy kinh ngạc quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Lạc Vũ Vi đã đi tới bên cạnh quầy hàng từ lúc nào. Nàng chăm chú nhìn vào chiếc linh hồ lô trong tay Vương Nhị Hùng, trong mắt thỉnh thoảng có tia sáng sắc lạnh chớp động.
Ngay vừa rồi, nàng đột nhiên phát hiện trong chiếc linh hồ lô kia có một tia khí tức của Tứ Cực Đan lọt ra ngoài.
Kiếp trước nàng cũng có chút am hiểu luyện đan thuật, trải qua mấy trăm năm tích lũy, miễn cưỡng cũng xem như một Ngũ phẩm luyện đan sư.
Nhưng điều khiến Lạc Vũ Vi kỳ quái là, bên trong linh hồ lô kia cất giấu một viên Tứ Cực Đan, vì sao lúc trước nàng lại không phát hiện ra?
Suy nghĩ một chút, nàng chỉ có thể tự trách tinh thần mình không đủ tập trung nên mới lơ là sơ suất.
Về phần tại sao trong linh hồ lô lại có Tứ Cực Đan?
Chắc là có người không cẩn thận đánh rơi nó tại khu vực linh hồ lô sinh trưởng, đúng lúc bị một chiếc hồ lô đang lớn bao bọc vào bên trong.
Vương Nhị Hùng sau khi thấy rõ người tới liền lập tức lộ vẻ hung ác.
Hắn nện mạnh chiếc linh hồ lô xuống quầy, chỉ vào mũi Lạc Vũ Vi nói: "Dương Vũ Vi, ngươi đừng tưởng là đệ tử do công tử đích thân chiêu mộ vào phong thì Vương Nhị Hùng ta sợ ngươi!"
Lúc này Lạc Vũ Vi lại tỏ ra cực kỳ bình tĩnh, khóe môi khẽ cong lên một đường châm biếm.
"Trong tông môn vốn có quy định, hết thảy vật phẩm trong phiên chợ đều do đệ tử công bằng đấu giá."
"Thế nào, chẳng lẽ làm chó săn lâu ngày, đến cả quy định của tông môn ngươi cũng không để vào mắt?"
Nghe vậy, thân hình Vương Nhị Hùng sững lại, có chút nói năng lộn xộn: "Dương Vũ Vi, ngươi chớ có ngậm máu phun người, ta nói như vậy khi nào!"
Vương Đại Hùng ở một bên thấy cảnh này, trong mắt lóe lên một tia hàn mang.
Hắn vỗ vỗ bả vai Vương Nhị Hùng, ra hiệu cho đệ đệ lui ra.
Sau đó, Vương Đại Hùng tiến lên một bước cười lạnh nói: "Như vậy đi, nếu ngươi có thể đỡ được một quyền của ta, hai người chúng ta liền bỏ ra một trăm linh thạch mua nó xuống, đồng thời ngươi không cần tốn một phân tiền nào cũng có thể có được chiếc linh hồ lô này!"
Lời vừa nói ra, chung quanh những đệ tử đi ngang qua không khỏi trợn to hai mắt.
Nhưng nghĩ lại, lấy tu vi của Vương Đại Hùng mà đối phó với một đệ tử mới nhập tông như nàng, đừng nói là một quyền, đệ tử mới ở Luân Hải cảnh đoán chừng ngay cả một ngón tay của Đạo Cung cảnh cũng không tiếp nổi.
Trong mắt những đệ tử xung quanh, trận đánh cược này Lạc Vũ Vi tuyệt đối không thể nào đáp ứng.
Ánh mắt Lạc Vũ Vi lạnh lùng đảo qua hai người, tu vi của bọn hắn liền bị nàng nhìn thấu hoàn toàn.
Tu vi của Vương Đại Hùng và Vương Nhị Hùng bất quá chỉ ở Đạo Cung cảnh ba, năm trọng thiên.
Tu sĩ ở cảnh giới cỡ này, cho dù có đến thêm mười tên nữa, Lạc Vũ Vi cũng có thể một chưởng đánh bại.
Viên Tứ Cực Đan kia đối với nàng lúc này mà nói, giá trị tuyệt đối phải cao hơn gốc Ô Kim Thiết Thảo lúc trước.
Có dược lực của Tứ Cực Đan, nàng chí ít có thể tiết kiệm được mấy chục ngày tu luyện để đột phá đến Tứ Cực cảnh.
"Được." Lạc Vũ Vi nhạt nhẽo mở miệng, "Ngay tại chỗ này đi, ta đang vội."
Theo lời của Lạc Vũ Vi vừa dứt, toàn trường lập tức xôn xao.
Nữ đệ tử mới nhập tông này lại dám nhận lời đánh cược với Vương Đại Hùng ở Đạo Cung cảnh sao?!
Đây đã không còn là chuyện có tự tin là có thể thắng nữa rồi!
Vương Đại Hùng nghe vậy cười lạnh một tiếng, thần sắc tùy tiện nói: "Hừ hừ, vô tri sẽ phải trả giá đắt!"
Trong lúc nói chuyện, hắn liền nắm chặt tay phải, khí thế trên người bộc phát ra như bài sơn đảo hải, thẳng hướng Lạc Vũ Vi đấm tới một quyền.
Nhìn thấy một màn này, chung quanh có không ít đệ tử kinh hãi kêu lên.
"Là Băng Sơn Quyền!"
"Không hổ là Vương sư huynh, vậy mà đã tu luyện Băng Sơn Quyền tới mức tiểu thành!"
"Quyền thế thật đáng sợ, cảnh giới bây giờ của Vương sư huynh sợ là đã đạt đến Đạo Cung cảnh ngũ trọng thiên rồi!"
Mà đối diện với quyền thế đó, biểu lộ của Lạc Vũ Vi vẫn bình tĩnh như cũ, không có chút biến hóa nào.
Đối mặt với một quyền hung hãn oanh tới của Vương Đại Hùng, nàng ngược lại đứng tại chỗ, không tránh không né.
Thẳng đến khi quyền phong gào thét bên tai, giây tiếp theo liền muốn nện vào mặt nàng.
Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh, Lạc Vũ Vi khẽ nghiêng người, đồng thời tay phải xoay chuyển, một chưởng nhẹ nhàng vỗ lên nắm đấm của Vương Đại Hùng.
Ngay sau đó, một màn khiến các đệ tử xung quanh trợn mắt hốc mồm đã xảy ra!
Sau khi Lạc Vũ Vi đánh ra một chưởng nhẹ nhàng kia, thân hình Vương Đại Hùng lại đột nhiên đứng không vững, lảo đảo lui về sau hai bước.
Thấy tình thế như vậy, Lạc Vũ Vi cũng giả bộ như cật lực, đồng dạng lui về phía sau hai bước.
Lúc trước nàng chỉ dùng ra hai phần lực lượng, kết quả không ngờ tới chính là như vậy mà đối phương đã suýt chút nữa không đỡ nổi.
Lạc Vũ Vi cảm thấy nếu không phải vì ẩn giấu thực lực, một kích toàn lực vừa rồi của mình đoán chừng thật sự có thể đánh chết đối phương.
"Cái này... Ta không nhìn lầm chứ!"
"Đệ tử mới này rốt cuộc có lai lịch thế nào, vậy mà thật sự tiếp được một chưởng của Vương Đại Hùng?!"
"Nhìn kỹ lại đi, cái này rõ ràng là thế lực ngang nhau mà!"
"Có tin tức ngầm nói, vị kia chính là Dương Vũ Vi Dương sư muội mới nhập tông ngày hôm qua."
"Chẳng lẽ vị Dương sư muội này trời sinh thần lực? Chuyện này cũng quá mức phi lý rồi!"
Lạc Vũ Vi giả bộ như sắc mặt khó coi, chộp lấy chiếc linh hồ lô trên quầy liền quay người rời đi.
Nàng cũng không lo lắng Giang Xuyên sau đó sẽ tìm phiền toái với mình.
Không nói đến việc Giang Xuyên cần phải xây dựng một hình tượng sư huynh tốt đẹp trước mặt chúng đệ tử, tuyệt đối sẽ không tự mình ra mặt.
Hơn nữa lấy hiểu biết của Lạc Vũ Vi đối với Giang Xuyên, đối phương nếu cảm thấy thủ hạ không có tác dụng thì khẳng định sẽ không chút do dự đá văng đi.
Rất hiển nhiên, chuyện huynh đệ Đại Hùng bị một đệ tử mới làm mất mặt mũi thế này, bọn hắn vạn vạn lần không dám nói cho Giang Xuyên biết.
Màn diễn giả vờ bị thương rồi rời đi của Lạc Vũ Vi bị đám người nhìn thấy, những đệ tử kia mới chợt hiểu ra.
Nguyên lai nàng ta đã bị Vương Đại Hùng đánh cho nội thương.
Biết ngay mà, một đệ tử mới làm sao có thể lông tóc vô tổn đón lấy một quyền của Đạo Cung cảnh!
Theo bước chân rời đi của Lạc Vũ Vi, một đám đệ tử thấy không còn náo nhiệt để xem liền riêng phần mình tản đi, chỉ để lại ba người Vương Đại Hùng đang một mặt khiếp sơ đứng đó.
Vương Đại Hùng cúi đầu nhìn vết chưởng ấn trên bốn ngón tay của mình, không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.
"May mà ta nghe lời công tử dùng tới tám phần thực lực, nếu như còn muốn giấu dốt, ta sợ là thật sự không tiếp nổi một chưởng kia!"