Chương 14: Thanh danh vang dội
Nhưng Quân Vô Song làm sao có thể để nó công kích trúng mình.
Hắn khẽ nhảy lên né tránh cú tát ngàn cân, rồi đâm ra một kiếm, đâm mù con mắt còn lại của Thiết Bối Hắc Hùng.
"Gấu ngốc, tốc độ của ngươi quá chậm!"
Ngay khi Thiết Bối Hắc Hùng còn đang dùng hai tay che lấy cặp mắt đau đớn, Quân Vô Song lại một lần nữa xuất kiếm, rạch một đường dài trên bụng nó.
Sau đó, sinh vật vốn là cơn ác mộng của những người chơi bình thường cứ như vậy ngã xuống.
Đánh chết Thiết Bối Hắc Hùng, Quân Vô Song thu được một bàn tay gấu, 60 điểm kinh nghiệm cùng 1 ngân tệ.
Bình thường khi giết Thiết Bối Hắc Hùng đồng cấp chỉ nhận được 50 điểm kinh nghiệm, nhưng vì Quân Vô Song đang vượt hai cấp chiến đấu, cho nên hắn được tăng thêm 1.2 lần phần thưởng.
Tiện tay nhặt bàn tay gấu và ngân tệ lên, Quân Vô Song liền bắt đầu tìm kiếm mục tiêu tiếp theo.
Ngay lúc Quân Vô Song đang săn giết Thiết Bối Hắc Hùng, trên diễn đàn "Chư Thần Chi Tranh" đã sớm náo loạn.
Tâm điểm chú ý đổ dồn vào hai bài viết, bài đầu tiên là một đoạn video.
Đó chính là cảnh Quân Vô Song săn giết Cự Xỉ Thỏ.
"Oa, cái quái gì thế này? Đó còn là con Cự Xỉ Thỏ mà tôi biết sao? Sao người này đánh một chiêu đã giết chết ba con vậy?"
"Tố cáo! Nhất định phải tố cáo! Vô lý hết sức! Không phải gói quà tân thủ của chúng ta đều giống nhau sao? Sao hắn vung kiếm lại phóng ra được ba đạo kiếm khí?"
"Lầu trên nói chuyện thì dùng não chút đi, đây là trò chơi thực tế ảo siêu chân thực do mấy chục đại quốc cùng nghiên cứu, không thể nào tồn tại lỗi game, càng không thể gian lận!"
"Nhìn qua là biết người phía trên chưa trải sự đời rồi, người chơi này chắc chắn đã thức tỉnh thiên phú cực mạnh, thậm chí có thể là thiên phú cấp S, cho nên giết Cự Xỉ Thỏ mới dễ như cắt đậu phụ như vậy!"
"Ai bảo cắt đậu phụ dễ dàng, lão tử mở tiệm bán đậu phụ mười mấy năm nay, chưa bao giờ thấy việc đó dễ dàng cả..."
"Tìm bạn trăm năm, nam, thích nữ, không xe không nhà, hy vọng có thể ở trong Chư Thần Chi Tranh tìm được một muội muội để cùng nhau đi khắp thế gian..."
Bài viết thứ hai tuy không trực tiếp nhắc đến Quân Vô Song, nhưng cũng có liên quan mật thiết đến hắn.
Tiêu đề bài viết là: "Tân thủ thôn số 108800 của Chư Thần Chi Tranh phá vỡ thiết lập trò chơi, xuất hiện số lượng lớn trang bị tân thủ phẩm cấp cao!"
Phía dưới còn đính kèm nhiều hình ảnh chụp lại sạp hàng của Quân Vô Song với đầy rẫy vũ khí và trang bị phòng ngự thuộc hàng trác tuyệt.
"Giả! Giám định xong, tuyệt đối là ảnh chỉnh sửa, ai mà không biết trang bị ở tân thủ thôn đều như nhau chứ, trước khi mở máy chủ đã có thông báo rõ ràng rồi!"
"Lầu trên làm nghề gì vậy? Không thấy nguồn góc ảnh này được chụp trực tiếp từ trong Chư Thần Chi Tranh sao? Đây chắc chắn là ảnh thật."
"Này này, các người chú ý lệch hướng rồi, tại sao tân thủ thôn số 108800 lại xuất hiện những trang bị này? Nếu tôi có chúng, tôi chấp cả đàn Cự Xỉ Thỏ!"
"Các người không chú ý tới sao, đó là sạp hàng của người chơi, chứng tỏ những món đồ này đều do một người bán ra, chỉ là không biết hắn làm cách nào để kiếm được nhiều trang bị như vậy..."
"Ha ha, ta đã đoán được thiên phú của chủ sạp là gì rồi, nếu chủ sạp có đọc được bài viết này thì xin hãy nhắn tin riêng, chúng ta có thể hợp tác..."
"Chiêu này của lầu trên cao tay thật, dẫn rắn ra khỏi hang rất có nghề!"
"Tìm bạn trăm năm, nam..."
Tại bộ chỉ huy tác chiến tối cao của Hoa Hạ quốc, một nhóm sĩ quan đang vây quanh quan sát một đoạn video.
Trong màn hình chính là đoạn phim Quân Vô Song săn giết Cự Xỉ Thỏ ở bài viết thứ nhất.
Vị thủ trưởng ngồi ở vị trí trung tâm khẽ day mi tâm, sau đó nghiêm nghị lên tiếng.
"Mọi người nói xem, các cậu có suy nghĩ gì về việc này?"
"Người ngoài đều nghĩ Chư Thần Chi Tranh chỉ là một trò chơi thực tế ảo bình thường, nhưng họ không biết trò chơi này có một năng lực thần kỳ, đó là có thể mang vật phẩm từ thế giới ảo ra ngoài hiện thực. Họ lại càng tin rằng trò chơi này do mấy chục đại quốc liên hợp nghiên cứu."
"Thực chất chúng ta chỉ là những người hợp tác, ý chí của 'Thần' là thứ chúng ta không thể phản kháng, chỉ có thể dốc hết sức bồi dưỡng nhân tài trong trò chơi, để tránh việc tai nạn giáng xuống trong tương lai mà không có lực phản kháng. Vì vậy, tôi nghĩ nên tìm ra người trẻ tuổi này và lôi kéo hắn về phe chúng ta!"
Một vị sĩ quan râu tóc bạc trắng lên tiếng bày tỏ thái độ trước tiên.
Lời vừa dứt, một người đàn ông trung niên ngồi đối diện lập tức đưa ra ý kiến phản đối.
"Tôi phản đối. Thứ nhất, nếu tìm được người trẻ tuổi này, chúng ta lấy lý do gì để lôi kéo hắn về phía chính phủ? Chẳng lẽ lại nói thẳng chân tướng về Chư Thần Chi Tranh cho hắn biết? Đó là thỏa thuận bảo mật mà mấy chục đại quốc đã ký kết!"
"Thứ hai, quân đội chúng ta hiện tại cũng có rất nhiều quân nhân đã tiến vào trò chơi, không ít binh sĩ thức tỉnh thiên phú mạnh mẽ. Hiện tại trò chơi chỉ mới bắt đầu, người trẻ tuổi này tạm thời dẫn trước không có nghĩa là hắn sẽ dẫn trước mãi mãi. Tôi nghĩ chúng ta nên tăng cường đầu tư cho binh sĩ của mình, cung cấp cho họ tài nguyên phát triển tốt nhất trong trò chơi!"
Sau đó, vị sĩ quan trung niên và vị sĩ quan tóc bạc dựa vào quan điểm của mình mà tranh luận kịch liệt.
Một lúc sau, vị thủ trưởng mới lên tiếng cắt ngang.
"Được rồi, các cậu tranh cãi những điều này lúc này chẳng có ý nghĩa gì cả! Người trẻ tuổi này đã ẩn danh tính, điều duy nhất chúng ta biết là tên tài khoản 'Quân Lâm' của hắn. Trừ khi hắn chủ động liên lạc với quân đội, bằng không mò kim đáy bể biết tìm nơi nào?"
"Hơn nữa, bất kể hắn có muốn gia nhập quân đội hay không, chỉ cần hắn là người Hoa Hạ thì điều đó đều có lợi cho chúng ta. Sau này hãy tiếp tục quan sát, nhưng không cần quá mức chú trọng. Nếu ở tân thủ thôn số 108800 có người của quân đội, hãy phái họ thử tiếp xúc xem sao!"
Lãnh đạo tối cao đã hạ lệnh, những người bên dưới dù có thêm ý kiến gì cũng chỉ có thể phục tùng hành động, bởi vì trong quân đội, quân lệnh lớn hơn tất cả.
Thế nhưng, Quân Vô Song lúc này vẫn đang mải miết săn giết Thiết Bối Hắc Hùng, hoàn toàn không biết bản thân đã lọt vào tầm mắt của quân đội khi máy chủ mở chưa đầy một ngày.
Mà cho dù hắn có biết thì cũng chẳng bận tâm, hắn vốn không có ý định gia nhập quân đội, có chăng thì chỉ cân nhắc việc hợp tác.
Kiếp này, Quân Vô Song định tự mình xây dựng thế lực, đồng thời sẽ kéo tất cả những người hắn quan tâm về bên cạnh để bảo vệ họ.
Lúc này, Quân Vô Song đã ở trên hậu sơn gần hai tiếng đồng hồ.
Con Thiết Bối Hắc Hùng trước mặt chính là con thứ 100.
Ngay khi phát hiện ra mục tiêu, Quân Vô Song không nói hai lời, trực tiếp phát động kỹ năng.
Ba đạo kiếm khí liên tiếp chuẩn xác chém trúng bụng Thiết Bối Hắc Hùng, khiến nó còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra đã hóa thành vệt sáng trắng rồi biến mất.
Nơi nó đứng chỉ còn lại một bàn tay gấu và một ngân tệ.
"Hô, 100 con Thiết Bối Hắc Hùng quả thực không dễ tìm! May mà cuối cùng cũng giết xong."
Vì Thiết Bối Hắc Hùng là loài quái vật thích sống cô độc, mỗi con đều có lãnh địa riêng nên chúng phân bố rất thưa thớt.
Quân Vô Song không còn cách nào khác ngoài việc di chuyển liên tục, giết xong một con lại đi tìm con tiếp theo, phần lớn thời gian đều tiêu tốn vào việc tìm đường.