Logo

Chương 10: Xây dựng hình tượng

"Huynh... Không, đại gia, chúng ta sai rồi. Chúng ta có mắt không tròng, không dám như vậy nữa, cầu xin ngài tha cho chúng ta một mạng."

Trước ranh giới sinh tử, bốn kẻ hoàn khố không còn giữ nổi vẻ kiêu ngạo như lúc đầu, mà bắt đầu khúm núm, vẫy đuôi xin tha như những con chó nhà có tang.

Nhìn bộ dạng trước ngạo mạn sau cung kính của bọn chúng, trong mắt Lục Phàm lóe lên một tia chán ghét và khinh thường.

Không một chút do dự, hắn nhìn sang Tần Quỳnh. Người sau lập tiếp hiểu ý, liền cách không thu lấy một thanh trường kiếm từ tay tên hộ vệ rồi dâng lên cho Lục Phàm.

Đón lấy trường kiếm, Lục Phàm thẳng tay chém xuống đầu của bốn kẻ này.

Phốc! Phốc!

Bốn dòng máu tươi phun mạnh ra, đầu của bốn gã thanh niên gấm vóc lụa là liên tiếp rơi rụng.

【 Đinh, chém giết tu sĩ Đoán Thể cảnh cửu trọng, thu hoạch được 9 điểm tích phân. 】

【 Đinh, chém giết tu sĩ Đoán Thể cảnh bát trọng, thu hoạch được 6 điểm tích phân. 】

【 Đinh, chém giết tu sĩ Đoán Thể cảnh bát trọng, thu hoạch được 7 điểm tích phân. 】

【 Đinh, chém giết tu sĩ Đoán Thể cảnh lục trọng, thu hoạch được 9 điểm tích phân. 】

"Hệ thống, tại sao chém giết tu sĩ cùng cảnh giới mà tích phân nhận được lại khác nhau?"

【 Đinh, thiên phú, thể chất và khí vận của mục tiêu bị chém giết không giống nhau, nên phần thưởng tích phân nhận được cũng khác nhau. 】

Có được đáp án, Lục Phàm không tiếp tục truy hỏi nữa.

Trong khi đó, Tần Quỳnh và Hạ Hầu Uy đã thành thục lục soát, vơ vét sạch sẽ đồ đạc trên xác của bốn tên hoàn khố cùng hơn mười tên hộ vệ.

Đúng lúc này, một tiếng gầm bi phẫn vô cùng từ bến xa truyền đến:

"Tặc tử đáng chết! Dám động đến con trai ta, ta phải khiến các ngươi sống không bằng chết!"

Chỉ thấy phía trước bỗng có một nam tử trung niên thân hình mập mạp đang thúc ngựa lao điên cuồng đến, hai mắt đỏ ngầu, thần sắc dữ tợn đáng sợ.

Phía sau gã còn có gần trăm binh lính mặc giáp trụ, hiển nhiên là thủ vệ của thành này.

Tên nam tử mập mạp phi ngựa tới nơi, vừa nhìn thấy xác của gã thanh niên áo gấm kiêu ngạo lúc nãy, thân hình lập tức run lên bần bật, trượt ngã từ trên lưng ngựa xuống.

"Con của ta!"

Trong tiếng khóc thảm thiết, gã lao vội đến bên cái xác không đầu của con trai mình.

Nhìn chiếc đầu lìa khỏi cổ, gã uất ức phun ra một ngụm máu lớn, áp lực tu vi Ngưng Nguyên cảnh nhất trọng xen lẫn sát ý ngút trời trong nháy mắt bùng nổ khắp toàn thân.

Gần trăm binh lính theo sau thấy vậy, lập tức dàn trận bao vây nhóm ba người Lục Phàm vào giữa.

Lúc này, lại có thêm ba nam tử trung niên khác lảo đảo chạy đến, thay nhau ôm lấy ba cái xác không đầu còn lại mà gào khóc thảm thiết.

Tên nam tử mập mạp đến đầu tiên cẩn thận đặt xác con trai xuống đất. Gã đứng bật dậy, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào Lục Phàm, nghiến răng nghiến lợi rống lên từng chữ:

"Tiểu súc sinh đáng chết, ngươi dám giết con ta, ta phải băm ngươi vằn vạn đoạn!"

Đối mặt với dáng vẻ dữ tợn của Bình Xuyên thành chủ, Lục Phàm chỉ cười lạnh một tiếng. Hắn từ trong ngực lấy ra một tấm lệnh bài màu vàng kim, giơ cao lên trời.

"Tốt cho một Bình Xuyên thành chủ! Dung túng cho con trai hành hung trước, trước mặt mọi người nhục mạ bản vương sau, quả thực là tội đáng muôn chết."

"Thúc Bảo, bắt hắn lại cho ta!"

"Rõ!"

Tần Quỳnh khẽ quát một tiếng, trực tiếp hướng về phía gã nam tử mập mạp cách không đè xuống.

Rắc!

Tiếng xương gãy giòn giã vang lên, Bình Xuyên thành chủ với vẻ mặt kinh hoàng lập tức vỡ nát hai đầu gối, quỳ sụp xuống đất.

Hạ Hầu Uy thấy thế liền hướng về phía trăm tên thủ vệ đang bao vây hét lớn một tiếng:

"Thái tử điện hạ tại đây, còn không mau hành lễ! Các ngươi muốn tạo phản sao?"

Lời này vừa thốt ra, gần trăm tên thủ vệ nhìn nhau ngơ ngác, rồi đồng loạt quỳ một chân xuống đất.

"Bái kiến thái tử điện hạ!"

Người dân vây xem xung quanh giờ phút này cũng lộ vẻ kinh hãi, vội vã quỳ rạp xuống.

"Bái kiến thái tử điện hạ!"

Vừa hô to hành lễ, đám binh lính và người qua đường vừa lén lút quan sát Lục Phàm.

Đồn rằng thái tử điện hạ là một phế vật không thể tu luyện, tính cách lại nhu nhược, nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến mới thấy lời đồn quả thực sai lệch quá nhiều.

Chưa bàn đến tu vi, vị thái tử điện hạ này rõ ràng là người sát phạt quyết đoán, nào có nửa điểm yếu đuối?

Lục Phàm nhìn quanh một lượt, thần sắc lạnh nhạt lên tiếng: "Đều bình thân đi!"

"Đa tạ thái tử điện hạ!"

Mọi người lục tục đứng dậy, nhưng Bình Xuyên thành chủ và ba nam tử trung niên còn lại vẫn phải quỳ trên mặt đất. Tên thành chủ bị Tần Quỳnh phế bỏ hai đầu gối nên không thể đứng lên, ba kẻ còn lại thì sợ hãi tột độ, chân nhũn ra không dám đứng dậy.

Lục Phàm liếc nhìn bốn kẻ này, đôi mắt khẽ híp lại. Trong lòng hắn đã có tính toán, lập tức hừ lạnh một tiếng:

"Thân là Bình Xuyên thành chủ, không vì dân làm chủ, ngược lại dung túng cho con trai hành hung, điều động thủ vệ trong thành làm việc tư, tội đáng muôn chết!"

Dứt lời, Lục Phàm cầm kiếm đi thẳng về phía trước. Bình Xuyên thành chủ thấy vậy thì trợn mắt nứt thịt, gầm lên:

"Thái tử chó má gì chứ! Một tên phế vật như ngươi cũng đòi giết ta, vậy thì cùng chết đi!"

Hét lớn một tiếng, Bình Xuyên thành chủ nâng tay phải lên, định bắn ra Linh Quang Trảm để giết Lục Phàm.

Thế nhưng, chưa kịp để gã có hành động, một đạo thân ảnh đã đột ngột xuất hiện trước mặt gã.

Rắc!

Hai tay của Bình Xuyên thành chủ trực tiếp bị Tần Quỳnh lao đến vặn gãy lìa.

"Á...!"

Ngay khoảnh khắc tiếng hét thảm thiết vang lên, Lục Phàm vung trường kiếm, đâm thẳng vào cổ của Bình Xuyên thành chủ.

Phốc!

Máu tươi bắn tung tóe, mũi kiếm tinh thiết xuyên thấu qua cổ họng gã.

【 Đinh, chém giết tu sĩ Ngưng Nguyên cảnh tứ trọng, thu hoạch được 350 tích phân. 】

Không thèm để ý đến âm thanh nhắc nhở trong đầu, Lục Phàm rút trường kiếm ra, giơ cao lên rồi gằn giọng nói lớn với tất cả mọi người xung quanh:

"Vương pháp bất vị thân, hoàng tử phạm pháp cũng tống tội như thứ dân. Con dân Đại Càn ta có thể chết vì nước, chết vì nhà, chết vì đạo nghĩa, nhưng tuyệt đối không cho phép bị quyền quý sỉ nhục mà chết!"

"Từ nay về sau, nếu kẻ nào dám cậy quyền cậy thế nhục mạ con dân Đại Càn, bản vương nhất định sẽ tru di cửu tộc, diệt sạch huyết mạch của kẻ đó!"

Lời nói của Lục Phàm leng keng đanh thép, vang vọng vào tai từng người có mặt, khiến tất cả trong nháy mắt sững sờ tại chỗ.

Tần Quỳnh và Hạ Hầu Uy kích động đến đỏ bừng mặt, trong mắt tràn ngập sự cuồng nhiệt và kính sợ.