Logo

[Dịch] Bầu Trời Nông Trường , Ngươi Quản Cái Này Gọi Làm Ruộng?

Chương 14. Chương 14: Bảng xếp hạng người mới

Chương 14: Bảng xếp hạng người mới

Tắt nhóm trò chuyện, Giang Lâm nằm thẳng trên nền gạch mộc, đắc ý tĩnh tâm chờ đợi.

Hơn sáu vạn điểm tích lũy nông trường, đủ để đè bẹp tất cả.

Để thu về số điểm tích lũy này, ngày hôm nay quả thực đã khiến ba vị thiên địa chi linh là Thổ Hành Tôn, Thủy Linh Nhi và Mộc Linh Nhi mệt đến đứt hơi.

Tuy nhiên, thành quả mang lại vô cùng mỹ mãn.

Các loại trái cây chín rộ trên diện rộng, thu về lượng lớn điểm tích lũy nông trường cùng giá trị năng lượng sinh mệnh.

Về khoản này, ngay cả đỉnh cấp phú thiếu như Liễu Thành cũng chẳng thể nào sánh bằng.

"Cứ chờ đó đi, để xem có làm các ngươi kinh hãi đến chết không!"

Y vừa thong thả thưởng thức dâu tây linh phẩm cấp 3, vừa lặng lẽ đợi thời khắc rạng sáng gõ cửa.

Nào ngờ đâu, ngay lúc này, nhóm trò chuyện toàn thành phố đã sớm bùng nổ.

Khi Giang Lâm quăng ra câu nói kia, không ít người chọn tin tưởng. Dù sao nhân phẩm của Giang Lâm ra sao nhiều người đều rõ, y chẳng rảnh rỗi đến mức buông lời dối trá như thế.

Thế nhưng, đám tay sai của Liễu Thành lại làm ầm ĩ lên, nhất quyết không chịu tin. Chúng trực tiếp gán cho Giang Lâm cái mác kẻ lừa đảo không biết xấu hổ, liên tục chửi rủa không ngớt.

Thậm chí, có kẻ còn chụp lại hình ảnh rồi quăng thẳng lên diễn đàn.

Trong phút chốc, sự việc thu hút sự chú ý của vô số người. Trước đó, có kẻ đạt ba vạn điểm tích lũy đã khiến người người than khóc, ghen ăn tức ở.

Lần này, lại là hơn sáu vạn!

"Trời đất ơi, vị đại lão nào mà ngầu lòi dữ vậy!"

"Bái phục, đại lão ở trên, tiểu nữ tử nguyện ý làm ấm giường, có chịu không ạ?"

"Cho ôm đùi với!"

Lượt bình luận tăng lên chóng mặt, không ít người cất công thăm hỏi xem tấm hình chụp điểm tích lũy nông trường này là của ai.

Đám tay sai của Liễu Thành lại lần nữa lôi chuyện Giang Lâm ra phơi bày, giễu cợt không ngừng. Chúng đem chuyện này lên diễn đàn bêu rếu, cố tình muốn Giang Lâm phải mất mặt, muối mặt đến tận cùng, trở thành trò cười cho thiên hạ.

Còn về tính chân thực? Hoận toàn không thể nào!

Một đám người càng lúc càng nhảy múa hăng hái, chuyện ăn phân lại được khơi mào lần nữa. Trên diễn đàn, vô số người lắc đầu, nhất quyết không tin.

Tại một nông trường mập mạp xanh tốt, Liễu Thành nhìn thấy tin tức do đám đàn em gửi tới, lập tức hừ mũi coi thường.

"Tùy tiện lấy một tấm hình rồi bảo là của mình? Không ngờ cái mặt cũng chẳng buồn giữ!" Liễu Thành cười lạnh.

Hơn sáu vạn điểm tích lũy nông trường, cho dù có đổ vào nguồn tài sản con số hàng chục tỷ cũng khó lòng làm được.

Thậm chí, đây hoàn toàn không phải điều mà tiền bạc có thể tích lũy ra. Nhất bảng người mới kỳ trước cũng chỉ đạt hơn năm vạn điểm tích lũy, mà bản thân người đó vốn là công tử phú hào cấp thế giới, kẻ khác căn bản không cửa so sánh.

Con số hơn sáu vạn điểm này của Giang Lâm, tự nhiên chẳng một ai tin tưởng.

"Đêm nay chờ kết quả ra lò, ta sẽ chơi chết hắn!"

Nói rồi, hắn chẳng buồn bận tâm thêm, trực tiếp lui về tòa lâu đài mới dựng để hưởng lạc.

Ở nơi này của hắn, bản thân chẳng cần phải động tay động chân, số lượng công nhân chiêu mộ đã vượt quá hai trăm người. Cơm ăn chốn ở đều có người lo liệu, đến cả việc hưởng thụ cũng chẳng hề bị trễ nãi.

Trên một nông trường không trung khác, Đỗ Oánh cũng nhìn thấy tin tức, nhưng thị chỉ hờ hững lướt qua, căn bản không tin.

Giang Lâm tuy bản chất không tệ, nhưng vốn chẳng có bản lĩnh gì lớn, lại không có chỗ dựa, làm sao gặt hái được nhiều điểm tích lũy đến thế?

Hoàn toàn là chuyện vô lý!

Đêm nay, tất cả mọi người đều mất ngủ, khắc mòn khắc khoảnh chờ đợi bảng xếp hạng xuất hiện.

Mười hai giờ đêm, tiếng chuông vang lên đúng giờ.

【 Đinh, chúc mừng các tân thủ chủ nông trường đã bình an trải qua mười ngày. Sau đây chính thức công bố bảng xếp hạng mười ngày của tân thủ chủ nông trường. Những chủ nông trường có tên trên bảng sẽ nhận được phần thưởng tương ứng, chúc các vị may mắn! 】

Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người xốc lại tinh thần. Trên diễn đàn lẫn nhóm trò chuyện càng thêm náo nhiệt.

"Đến rồi, không biết mình có cơ hội lên bảng không đây!"

"Đừng nằm mơ nữa, chỗ đó không dành cho chúng ta đâu!"

"Kích động quá, để xem đại lão nào có thể xướng tên. Mấy kỳ trước thỉnh thoảng lại xuất hiện vài hắc mã, năm nay không biết thế nào!"

"Cứ chờ xem sao, vị đại lão hơn sáu vạn điểm trên diễn đàn vẫn chưa rõ là ai. Nghe nói năm nay xuất hiện mấy vị đỉnh cấp phú thiếu trên thế giới, tài đại khí thô, ở nông trường cấp 1 mà trồng toàn trái cây linh phẩm cấp 4, thèm chết mất!"

Giang Lâm cũng tập trung tinh thần chờ đợi.

Ngay khoảnh khắc sau, trên giao diện hệ thống của tất cả mọi người đột nhiên xuất hiện một phân khu đặc biệt: Bảng xếp hạng mười ngày của tân thủ chủ nông trường!

Ngay sau đó, từng cái tên bắt đầu hiện lên trên bảng vàng, chạy chậm rãi từ vị trí thứ 100 ngược trở lên.

Khi nhìn thấy số điểm tích lũy của vị trí thứ 100, vô số chủ nông trường phải líu lưỡi, triệt để tuyệt vọng.

Một vạn tám ngàn điểm tích lũy nông trường!

Đối với phần lớn tân thủ chủ nông trường bình thường mà nói, ngay cả con số lẻ của người ta họ cũng chẳng với tới nổi.

"Mẹ kiếp, lại tăng rồi, lần trước chỉ có một vạn ba ngàn điểm thôi mà!"

"Cái ngưỡng này sao càng lúc càng cao vậy!"

Nhiều người tràn ngập bất mãn. Không ít kẻ đã dốc hết vốn liếng để nâng điểm tích lũy lên tầm một vạn ba, một vạn tư, hoặc thậm chí cố gồng lên một vạn năm, một vạn sáu cho an toàn.

Rốt cuộc, điểm khởi đầu đã là một vạn tám, trực tiếp loại bỏ một lượng lớn người chơi.

"Hố cha thật chứ, biết thế này đã chẳng thèm liều mạng!"

Mọi người chửi rủa ầm ĩ, diễn đàn lẫn nhóm trò chuyện toàn thành phố đều bị bão tin nhắn tràn ngập.

Thế nhưng vô dụng, hệ thống hoàn toàn phớt lờ. Từng cái tên tiếp tục hiện ra trên bảng tân thủ, phàm là kẻ được xướng tên đều mừng rỡ khôn xiết.

Được lên bảng, ngoài phần thưởng phong phú, điều đó còn đại diện cho vị thế sau này của họ — từng bước tiến tới trở thành những chủ nông trường hàng đầu!

Đỗ Oánh kinh ngạc nhìn bản danh sách, hai tay nắm chặt.

Thị trong thời gian qua nhờ vào nguồn tài nguyên của Liễu Thành nên đã nâng điểm tích lũy nông trường lên tới một vạn ba, cũng muốn liều một ăn cả.

Không ngờ rốt quốc vẫn chẳng thể lên bảng, khoảng cách còn khá xa.

"Lần tới, ta nhất định phải có tên trên đó!" Đỗ Oánh trầm giọng, trong lòng hạ quyết tâm cực lớn. Từ khoảnh khắc ruồng bỏ Giang Lâm, thị đã hạ quyết tâm phải nổi trội hơn người.

Đi theo Liễu Thành, chấp nhận bị hắn đùa giỡn, bị người đời phỉ nhổ nhục mạ, thị đều chẳng bận tâm.

Chỉ cần có thể ngoi lên dẫn đầu, chỉ cần trở thành kẻ bề trên, tất cả đều không thành vấn đề!

Trên bảng xếp hạng, từng cái tên cùng số điểm tích lũy lần lượt hiện ra từ dưới lên trên, lấp lánh ánh tinh quang.

Có thể trổ hết tài năng giữa hàng chục triệu người, nếu không phải đám công tử thiếu gia nhà giàu tài đại khí thô, thì cũng là loại may mắn trúng số độc đắc.

Rất nhanh, thứ hạng đã tiến tới vị trí thứ 50 mà tên của Liễu Thành vẫn chưa xuất hiện.

Trong nhóm trò chuyện toàn thành phố, một đám người gào hò không ngớt, suýt chút nữa đã tâng hống hắn lên tận trời xanh.

Mãi đến khi chạm mốc vị trí thứ 30, cái tên Liễu Thành mới chính thức xuất hiện.

Nhìn thấy thứ hạng này, Liễu Thành khá hài lòng, cơ bản đã đạt được kỳ vọng trong lòng.

Trong nhóm lúc này càng thêm náo nhiệt.

"Nhìn xem, đây chính là Liễu đại thiếu gia của chúng ta, xếp hạng 30 toàn bảng! Sau này chắc chắn là chủ nông trường đỉnh cấp, toàn thế giới cũng chẳng có mấy ai đủ sức tranh chấp với ngài ấy đâu!"

"Nói nhảm, Liễu thiếu gia vẫn còn giấu nghề đấy, nếu không tuyệt đối có thực lực vọt vào tốp 10!"

"Có lý, nghe nói ngài ấy còn chia sẻ không ít tài nguyên cho người khác, nếu gom hết lại thì khẳng định đã bùng nổ rồi!"

Đám nịnh hót ra sức bợ đỡ, khiến những người khác trong nhóm trò chuyện chỉ biết im lặng.

Dù ngứa mắt nhưng chẳng thể làm gì, ai bảo người ta tài đại khí thô lại có thực lực cơ chứ.

Nào ngờ đúng vào lúc này, vài kẻ không biết sống chết lại lần nữa réo tên Giang Lâm, thậm chí còn trực tiếp gắn thẻ y vào.

"Tên lừa đảo, kẻ cố làm ra vẻ không biết xấu hổ kia đâu rồi? Mau bò ra đây dập đầu tạ lỗi với Liễu đại thiếu gia đi! Vạn nhất Liễu đại thiếu gia vui vẻ ban cho ngươi chút vốn nghèo, ngươi may ra mới sống sót nổi, bằng không cầm chắc cái chết!"

"Đúng đấy!"

"Khẩn trương lên, quỳ liếm cúng bái đi, chia cho ngươi một cái móng chân đấy!"