Chương 15: Tan vỡ lịch sử
Sáng sớm hôm sau, trong tòa lầu nhỏ pha tạp gạch đá.
Tại căn phòng ngủ ở tầng hai hướng về phương vị mặt trời mọc, một khối ánh trăng mềm mại in trên mặt thảm, Đường Kỳ chậm rãi tỉnh dậy.
Trước lúc mở mắt ra, thứ Đường Kỳ nhìn thấy là không gian hư vô tối tăm mờ mịt trong đầu mình, những quang điểm màu vàng tựa như bụi bặm lại nhiều thêm một ít, đây chính là thành quả tu luyện suốt cả đêm của Đường Kỳ. Nhắc tới cũng kỳ lạ, hắn khoanh chân ngồi ở chỗ này tu luyện suốt một đêm, vậy mà vẫn không hề cảm thấy mệt mỏi chút nào.
Sau khi tỉnh dậy, hắn lại càng thần thái sáng láng.
Hắn cũng đã khảo thí ra thời gian giới hạn khi tu luyện Kim Sắc Dung Lô Minh Tưởng Pháp. Ngoại trừ trạng thái đặc biệt trong lần đầu tiên ra, mỗi lần đại khái là một tiếng, khi đại não cảm thấy đau đớn thì phải dừng lại.
Lại nghỉ ngơi nửa giờ, tiếp tục tu luyện thêm một tiếng nữa.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, một đêm liền trôi qua.
Đương nhiên, rốt cuộc nên sắp xếp thời gian tu luyện như thế nào cho tốt, Đường Kỳ vẫn còn trong giai đoạn dò dẫm.
Điều thực sự khiến Đường Kỳ buồn rầu, là lượng tinh thần lực do minh tưởng mang lại kia, hắn vẫn chưa tìm được phương pháp sử dụng.
Bất quá, muốn tìm được kỹ năng tu luyện loại siêu phàm hiển nhiên không phải là một chuyện đơn giản. Đối với Đường Kỳ, kẻ vẫn còn ở "giai đoạn thích ứng" với thế giới mới này, hắn vẫn cần thêm chút thời gian.
Hiện tại, việc Đường Kỳ muốn làm là đóng cho thật tốt vai một học sinh năm thứ chín.
Mặc dù nhìn vào căn biệt thự xa hoa được niêm phong bảo tồn của hắn, cùng việc lẻ loi một mình ở lại học viện mà không cần bất kỳ ai chăm sóc, thì đã chênh lệch không ít so với thân phận học sinh ban đầu, nhưng Đường Kỳ cảm thấy bản thân vẫn cần nỗ lực một chút. Tiện thể, hắn cũng muốn nhân cơ hội dùng thân phận này để học bù cho thật tốt một số kiến thức thường thức.
Vừa nghĩ đến đây, Đường Kỳ liền lập tức đứng dậy, tự tay nấu bữa sáng cho mình, cầm lấy sách vở và lịch học nhận từ ngày hôm qua rồi chuẩn bị bước ra ngoài.
Vừa đi đến cửa, dường như nhớ ra điều gì, hắn quay người đi vào phòng chứa đồ bên cạnh phòng ngủ.
Đường Kỳ trực tiếp vươn tay kéo một chiếc rương gỗ từ trong góc chật chội ra, mở nắp ra, những đồ vật bên trong đập vào mắt chính là Vu Thuật bút ký, một vài món đồ chơi Vu Thuật cùng với Hoán Hồn Thiên Xứng mà lúc trước hắn đã lục soát được trên người lão Mogan.
Tối hôm qua, Đường Kỳ vừa vặn ném những vật này vào đây.
Việc vứt xỏ Hắc Vu Thuật bút ký và Hoán Hồn Thiên Xứng tự nhiên không phải vì hắn không đủ sát phạt quyết đoán, hay cố chấp phân định rõ ràng giữa chính nghĩa và tà ác.
Từ đầu đến cuối, nguyên nhân chỉ có một, đó chính là sự cẩn thận.
Mặc dù những vật này có thể ban cho con người sức mạnh phi thường, nhưng việc sử dụng những Hắc Vu Thuật đó lại rước lấy cả một gia tộc Lão Vu Bà, đây tuyệt đối không phải là một lựa chọn khôn ngoan đối với Đường Kỳ ở thời điểm hiện tại.
Nhất là khi Đường Kỳ đã đạt được Kim Sắc Dung Lô Minh Tưởng Pháp, những món đồ này lại càng trở nên gân gà.
Lúc này, khi Đường Kỳ nhìn lại chúng, dẫu chỉ mới trải qua một đêm nhưng không biết có phải là ảo giác hay không, hắn cảm thấy bầu không khí tà ác trên những món đồ chơi này dường như đã trở nên yếu đi đôi chút, hơn nữa vẫn đang tiếp tục suy yếu.
"Hẳn là... thực sự có tác dụng sao?"
Đường Kỳ lầm bầm một câu, trực tiếp ngưng thần nhìn về phía chiếc thiên xứng ở dưới đáy rương gỗ.
Lập tức, một đợt gợn sóng tuôn động trong tầm mắt, Giao Diện Đặc Biệt lại một lần nữa hiện lên.
Trong số những món đồ chơi này, dường như chỉ có chiếc thiên xứng và Minh Tưởng Pháp chưa hoàn toàn hồi phục là đạt đến mức kích hoạt năng lực "Vạn Vật Thông Hiểu" của Đường Kỳ, hay nói cách khác là đạt cấp độ bàn tay vàng.
Kỳ Vật: Hoán Hồn Thiên Xứng
Mảnh vỡ thông tin một: Đây là một tạo vật tà ác có thể trao đổi linh hồn.
Mảnh vỡ thông tin hai: Do hoàn cảnh vị trí đặc biệt, nó đang bị lực lượng Quang Minh áp chế và tiếp tục suy yếu, nếu phát động nghi thức sẽ có xác suất thất bại rất cao.
"Có ích!"
Thấy được những mảnh vỡ thông tin đã thay đổi, Đường Kỳ vui vẻ nói.
Thông tin ghi trong nhật ký quả nhiên chính xác, bên trong Cao Trung thánh St. Thorns đích thực tồn tại lực lượng Quang Minh chuyên áp chế Hắc Vu Thuật.
Cho dù đó không phải là con người, mà chỉ là một tạo vật tà ác, thì cũng sẽ bị áp chế trong phạm vi này.
Sau khi đã nghiệm chứng được điểm này, tảng đá lớn đè nặng trong lòng Đường Kỳ cuối cùng cũng rơi xuống.
Đem những món đồ chơi này niêm phong cất kỹ lại một lần nữa, tâm trạng Đường Kỳ càng thêm buông lỏng. Hắn quay người mở cửa lớn, bước xuống từng bậc thềm đá, men theo ký ức từ ngày hôm qua, dọc theo con đường bóng râm đi thẳng về phía khu vực giảng dạy thực sự.
Cao Trung thánh St. Thorns, bề ngoài chính là quảng trường gạch đá trắng ở phía trước cùng giáo đường St. Thorns có lịch sử hàng trăm năm.
Thế nhưng, nếu vượt qua lớp vỏ bọc phía trước ấy, thì khu vực phía sau lại là một khu học xá có diện tích vô cùng rộng lớn.
Tận sâu bên trong khu học xá, thậm chí còn có một công viên nhỏ.
Khu vực chủ thể, ví dụ như khu học xá ở trung tâm này, chính là những tòa nhà dạy học thực thụ, phân thành bốn năm tòa cao ốc vô cùng hùng vĩ. Hai bên trái phải là quần thể kiến trúc dành cho nhân viên giáo chức cùng với ký túc xá của học sinh.
Nơi Đường Kỳ ở lại nằm ngay ở góc hẻo lánh vắng vẻ phía bên trái.
Hắn vừa đi về phía khu học xá trung tâm, vừa lơ đãng liếc nhìn vài lần khu vực gác chuông nằm rất gần tòa lầu nhỏ của mình.
Đó cũng chính là nơi mà Mục Sư Benny Hinn từng nhắc đến, khuyết điểm duy nhất của tòa lầu nhỏ gạch đá tĩnh lặng chính là quá gần "Xã Đoàn Khổ Tu Hội", nên thường xuyên trông thấy một số cảnh tượng quỷ dị, nhất là vào khoảng thời gian nửa đêm rạng sáng.
Thế nhưng lần này, Đường Kỳ lại chẳng nhìn thấy gì cả.
"Chẳng lẽ là mình ra muộn sao?"
Hắn lắc đầu, thầm lẩm bầm một câu.
Đường Kỳ vừa rút một cuốn sách từ trong ngực ra lật mở, vừa thong thả bước đi về hướng khu học xá trung tâm.