Chương 6: Cướp lão đi!
Sau đó, Kim Diệu Thái Bạch Thượng Tôn cũng chia sẻ một vài phát hiện gần đây của mình.
Trong mây mù, quang cảnh không ngừng biến hóa.
Dưới đáy Thương Ngô chi uyên, một cỗ huyền quan đen như mực đang phun nuốt la thiên Vạn Tượng; tại Tây Hải Lưu Sa chi địa, một hạt bụi nhỏ lại cất giấu cả một thế giới Quang Minh; giữa Bắc Minh trôi nổi một khối đại lục, nhìn kỹ lại mới thấy đó là một con Cự Quy đang ngủ say; trên không trung Nam Hải bỗng thấy đại bàng sải cánh chín tầng trời, mà thực chất nó lại do cá Côn hóa thành...
Có thể thấy được, Thái Bạch gần đây đã du ngoạn rất nhiều nơi ở Hồng Hoang.
Đến lượt Mộc Diệu Tuế Tinh chia sẻ, phong cách hiện ra lại vô cùng bình hòa, giống như chính hình tượng của hắn vậy:
Gần núi Bất Chu, có một đàn Kỳ Lân hung hãn.
Tại Thiên Nam hỏa diệm sơn, một cây Tiên Thiên Ngô Đồng đang bừng bừng võ đức.
Trong núi Phù Ngọc, Bạch Hổ cõng đao; phía ngoài núi Thanh Khâu, hồ ly rút kiếm.
Nơi lôi trạch vô tận, một vị thần đầu rồng đang vung thiên qua; tại Thập Vạn đại sơn, một vị lão giả áo xanh đang vung đại rìu...
Thần Tinh xem xong liền âm thầm líu lưỡi: "Mộc Diệu đạo hữu, ngươi cũng thật biết gây chuyện đấy!"
Những hình ảnh này đều lấy góc nhìn thứ nhất của Tuế Tinh. Nói cách khác, Tuế Tinh rất có thể đã đi quấy rầy đạo tràng của một loạt đại thần thông giả!
So với hắn, việc mình đi tìm Mị Ma thật sự không tính là đại sự gì.
"Cũng may Thái Vi viên không ở thế giới chân thật, nếu không ta thật sợ những bậc đại thần thông giả này sẽ thuận theo chuỗi nhân quả mà tìm đến tận cửa." Huyền Khanh nửa đùa nửa thật nói. Hắn vừa vặn nhìn thấy một vị lão bằng hữu trong hình ảnh.
Thổ Diệu Trấn Tinh không nói chuyện, không biết hắn đã lấy ra một quyển trục xưa cũ từ lúc nào, vừa đối chiếu với lời kể của mọi người, vừa không ngừng viết viết vẽ vẽ.
Chỉ là ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại dừng trên người Mộc Diệu, có lẽ là đang khâm phục đối phương võ đức dồi dào.
Ngay cả vị ngồi ở vị trí thượng thủ là Vọng Thư cũng phải ghé mắt nhìn sang.
Thấy tất cả mọi người đang nhìn mình, Mộc Diệu Tuế Tinh nhẹ nhàng lắc đầu, nhã nhặn lịch sự nói: "Đều là vì tổ chức phục vụ, những thứ này cũng không tính là gì."
Mọi người nghe xong đều cười rộ lên, lời này Huyền Khanh cũng thường xuyên nói.
"Cảnh Diệu đạo hữu, tới phiên ngươi." Vọng Thư lướt qua Trấn Tinh, nhìn về phía Cảnh Diệu Tử Khí Thượng Tôn.
Cảnh Diệu liền nhắc tới một nơi đặc biệt —— núi Côn Luân.
"Trước đây không lâu, ta vừa thôi diễn ra một phương thuốc đan dược, đan này có tên là: Tiên Thiên đại đạo cửu chuyển bất tử vô thượng Hỗn Nguyên đan." Cảnh Diệu mặt mày hớn hở, muốn thao thao bất tuyệt giới thiệu phương thuốc mới của mình với mọi người.
"Trước tiên hãy nói chuyện ở Côn Luân đi!" Mọi người trăm miệng một lời, vô cùng thuần thục ngắt lời hắn.
Giọng nói của Cảnh Diệu im bặt.
Thấy tất cả mọi người đang nhìn chằm chằm vào mình, hắn liền nhỏ giọng "A" một tiếng, tiếp tục nói: "Tóm lại, ta tính ra được một vị chủ dược của Hỗn Nguyên đan đang ở núi Côn Luân, thế là liền đi một chuyến. Kết quả ở trong núi gặp được một đạo nhân."
"Đạo nhân?" Ánh mắt Huyền Khanh ngưng tụ.
"Đúng, là một đạo nhân, lão tự xưng như thế. Lão vừa thấy ta, liền nói hai người có duyên, dự định mời ta gia nhập một tổ chức gọi là 'Bạch Ngọc Kinh'."
Huyền Khanh hỏi: "Ngươi đồng ý rồi?"
"Không có." Cảnh Diệu lắc đầu.
Hắn gõ gõ lên bàn, thấy mây mù bốc lên nửa ngày cũng không có phản ứng nào khác.
"Quả nhiên là không thể hiển thị ra được." Cảnh Diệu đối với việc này cũng không cảm thấy bất ngờ, hắn nhìn về phía mọi người: "Các ngươi có ai từng nghe nói qua Bạch Ngọc Kinh này chưa?"
Mọi người tất cả đều lắc đầu.
Ngoại trừ Huyền Khanh.
"Ngươi cũng đã gặp qua vị đạo nhân này sao?" Hai mắt Cảnh Diệu tỏa sáng, hắn vui sướng khi người gặp họa mà cười lên, thì ra không phải chỉ có mình hắn gặp phải phiền phức.
Theo Cảnh Diệu thấy, vị đạo nhân lai lịch bất minh lại dị thường cường đại này là một phiền phức lớn.
Hiện tại có người cùng chia sẻ phiền phức này, đó quả thật là chuyện tốt.
Huyền Khanh trầm ngâm một lát, hắn đưa tay vỗ mạnh lên chiếc bàn dài.
Một tiếng "Bành" vang lên, mây mù kịch liệt bốc lên, sau một hồi lâu giằng co, rốt cục cũng xuất hiện một bức ảnh.
Một vị lão đạo tay chống quải trượng đầu rồng, thân hình hơi gầy gò, có phong thái tiên phong đạo cốt.
"Người ngươi gặp có phải là lão không?"
"Có bảy tám phần giống, người ta gặp không già nua như vậy." Cảnh Diệu nhớ lại một chút, đạo nhân hắn gặp mang hình tượng trung niên.
Thần sắc Huyền Khanh phức tạp nhìn lão đạo trong hình ảnh: "Chính là lão —— Hồng Quân đạo nhân."
"Hông Quân đạo nhân?" Thái Dương Thượng Tôn cùng những người khác lẩm bẩm một tiếng. Thấy Huyền Khanh coi trọng như vậy, nghĩ đến nhân vật này cũng không hề đơn giản.
Nói chung, tục danh của Thần Linh ẩn chứa vĩ lực khó lường, nếu niệm tụng tên thật của một vị Tiên Thiên đại thần thì sẽ bị cảm ứng được.
Nhưng những người ngồi ở đây có ai không phải là Tiên Thiên đại thần?
Mọi người cũng không phải là không có thủ đoạn che đậy.
Trong đó biện pháp đơn giản và hiệu quả nhất chính là cách mà Huyền Khanh từng nhắc tới —— gặp chuyện không quyết, dùng Bàn Cổ cơ học.
Tức là khi niệm tụng tên thật, đồng thời trong lòng thầm niệm danh tự Bàn Cổ thì có thể hoàn thành việc che đậy.
Dựa theo nguyên văn của Huyền Khanh, tại thiên địa Hồng Hoang này làm sao có thể có tồn tại nào lợi hại hơn Bàn Cổ? Vĩ lực của ai có thể sánh bằng Bàn Cổ?
Cái gọi là dùng vĩ lực triệt tiêu vĩ lực, chính là đạo lý này.
Kết quả là, biện pháp này đã trở thành một kỹ năng bị động của chư thần Thái Vi viên.
"Ngươi gặp Hồng Quân đạo nhân ở nơi nào?" Mọi người nhìn về phía Huyền Khanh.
"Quy Khư."
Thần Tinh Thượng Tôn nghe xong trong lòng giật mình, âm thầm may mắn khi hắn đi Quy Khư chỉ gặp phải Mị Ma, không gặp phải tồn tại phiền phức như thế này... Được rồi, trêu chọc vào La Hầu đạo hữu cũng thật sự phiền phức.
Huyền Khanh nói tiếp: "Lúc ta gặp lão, lão cũng nói hai người có duyên, còn dự định mời ta gia nhập Bạch Ngọc Kinh."
"Được rồi, nguyên lai đều là một bài văn mẫu, một chút thành ý cũng không có." Cảnh Diệu bĩu môi.
Hắn hỏi Huyền Khanh: "Ngươi đáp ứng lão chưa?"
"Vẫn chưa."
Huyền Khanh thuận miệng nói: "Ta hỏi lão nếu gia nhập Bạch Ngọc Kinh có tặng Tiên Thiên Linh Bảo hay không, nếu tặng thì cho ta khoảng trăm tám mươi kiện. Lão liền bảo chuyện này cần phải suy nghĩ một chút."
"Chờ đã, ngươi vừa nói cái gì? Tặng Tiên Thiên Linh Bảo, lại còn trăm tám mươi kiện?" Mọi người trợn mắt hốc mồm, cái này đúng là bạo gan.
Hắn thực sự dám đòi hỏi!
Mà điểm mấu chốt của sự việc nằm ở chỗ, Hồng Quân lại bảo có thể suy nghĩ một chút.
Điều này nói lên cái gì? Điều này chứng minh Hồng Quân thực sự có trăm tám mươi kiện Tiên Thiên Linh Bảo!
Một bên thực sự dám đòi, một bên thực sự dám cho.
Hiện tại Thần Linh bên ngoài đều giao lưu như thế sao?
Làm sao cảm giác bọn hắn đều đã lạc hậu so với thời đại rồi?
Ngay cả Nguyệt Thần Vọng Thư vốn bình tĩnh nhất cũng chớp chớp mắt, nàng tò mò hỏi Huyền Khanh: "Lão thật sự có trăm tám mươi kiện Tiên Thiên Linh Bảo?"
"Có!" Huyền Khanh chắc chắn. Ở thời đại này, vị thần khác nói mình có nhiều linh bảo như vậy đại khái là kẻ lừa đảo, nhưng Hồng Quân đạo nhân nói có thì chính là thật sự có.
Lý do rất đơn giản, bởi vì lão là Hồng Quân.
Mặc dù bây giờ lão chưa trở thành Vô Thượng đạo tổ cao quý trên chín tầng mây, nhưng không thể phủ nhận lão đạo này thật sự vừa cao vừa cứng —— tư thái đủ cao, thực lực đủ cứng.
Cho nên, vị Hồng lão gia vừa cao vừa cứng hiện tại tích góp được một chút gia sản, cũng là hợp tình hợp lý.
Thậm chí, Huyền Khanh còn hoài nghi Quỷ Môn quan mà mình đang muốn tìm đã bị Hồng Quân đạo nhân lấy đi.
Cảnh Diệu nghe vậy liền hối hận cực kỳ, hắn bỗng nhiên vỗ đùi: "Sớm biết như thế, ta lúc ấy cũng nên đưa ra yêu cầu này!"
"Lúc đó ngươi đưa ra yêu cầu gì?" Huyền Khanh hỏi.
Cảnh Diệu trả lời: "Ta lúc ấy không phải định luyện Hỗn Nguyên đan sao? Ta nói chỉ cần đan dược luyện thành, đối phương có thể giúp ta ăn thử một viên, ta liền gia nhập Bạch Ngọc Kinh."
"Kết quả lão sau khi nghe xong liền không nói hai lời, quay đầu bước đi, chớp mắt đã không thấy tăm hơi bóng dáng."
Cảnh Diệu nói đến đây, thậm chí có chút tức giận bất bình: "Lão đây là thái độ gì chứ? Không có một chút thành khẩn nào! Ngoài miệng thì nói có duyên, kết quả đến tột cùng lại ngay cả một viên đan dược nhỏ nhoi cũng không chịu ăn thử."
Mọi người nghe xong đồng loạt trầm mặc.
Liệu có một khả năng nào đó, không phải do thái độ của người ta có vấn đề, mà là chính bản thân ngươi có vấn đề?
Có thể khiến cho Hồng Quân đạo nhân nghe xong phải dừng bước, cái gọi là Tiên Thiên đại đạo cửu chuyển bất tử vô thượng Hỗn Nguyên đan này, rốt cuộc là loại đan dược nghịch thiên cấp bậc nào?
Mọi người bởi vậy lại có một nhận thức hoàn toàn mới đối với trình độ luyện đan của Cảnh Diệu.
"Ám Diệu, vị Hồng Quân đạo nhân này, ngươi có thể liên hệ được nữa không?" Thần Tinh Thượng Tôn bỗng nhiên hướng về phía Huyền Khanh nháy mắt ra hiệu.
"Không liên hệ được." Huyền Khanh lắc đầu.
"Vậy thì thật là đáng tiếc." Thần Tinh Thượng Tôn tiếc nuối nói: "Hồng Quân đạo nhân có thực lực như vậy, nhìn thấy ai cũng nói có duyên, theo ta thấy thì gia nhập Bạch Ngọc Kinh kia cũng không phải là không thể."
"Đến lúc La Hầu đạo hữu trở về, chư thần Thái Vi viên chúng ta cùng nhau xin gia nhập Bạch Ngọc Kinh, mỗi người chia nhau vài chục kiện Tiên Thiên Linh Bảo, chẳng phải là quá tốt sao?"
Huyền Khanh nghe xong lập tức dở khóc dở cười, lôi kéo Ma Tổ gia nhập vào trận doanh của Đạo Tổ?
Hình ảnh này quá mức tốt đẹp, đơn giản là không dám nghĩ tới!
"Ý kiến này của ngươi điểm xuất phát thì tốt, nhưng chúng ta vẫn nên từ bỏ đi!"
Huyền Khanh vẫn cảm thấy ý nghĩ này có chút nguy hiểm, thế là nhắc nhở: "Hồng Quân cũng không phải là thiện thần gì."
"Thật sao?" Thần Tinh Thượng Tôn nghĩ nghĩ, sau đó dùng khuỷu tay đụng đụng Mộc Diệu Tuế Tinh đang cúi đầu trầm tư.
"Ngươi không phải nói Thiên Cơ chi thuật của mình độc bộ Hồng Hoang sao? Có thể tính ra vị trí của Hồng Quân đạo nhân này không?"
Mộc Diệu Tuế Tinh hoàn hồn, hơi kinh ngạc nhìn về phía Thần Tinh: "Ngươi muốn làm gì?"
"Thử vận may." Thần Tinh cười hắc hắc.
Quả nhiên, hắn là thật sự nhớ thương tiểu kim khố của Hồng Quân: "Ta nghĩ như thế này, chúng ta trước tiên cứ tính toán vị trí của đối phương, sau đó triệu tập nhân thủ, cướp lão đi!"
"Mười một cái đấu một cái, ưu thế thuộc về chúng ta!"
"Các ngươi cảm thấy thế nào?"