Chương 14: Thăng cấp
Sau khi bữa tiệc kết thúc, Lý Phi cùng Lục Trường Võ và bốn người con trai của các trung đội trưởng khác lái xe trở lại khu nhà ở dành cho thân nhân Đốc Tra viện.
Sau khi chào tạm biệt nhóm người Lục Trường Võ, Lý Phi trở về nhà, ngay lập tức đem chuyện hôm nay kể lại cho Lý Lôi nghe.
"Lý thúc, thúc và vị Lục đại đội trưởng kia quan hệ thế nào?" Lý Phi lên tiếng hỏi.
Bên trong Đốc Tra viện chắc chắn cũng có tranh chấp quyền lực, nếu như Lý Lôi và vị Lục đại đội trưởng kia không cùng một chiến tuyến, vậy sau này hắn liên lạc với Lục Trường Võ phải hết sức cẩn thận.
"Hiếm khi thấy ngươi chủ động hỏi ta chuyện này." Trên mặt Lý Lôi lộ ra nụ cười vui mừng, cảm thấy đứa trẻ này quả thực đã trưởng thành rồi. "Vị Lục đại đội trưởng kia gần như chắc chắn sẽ thăng chức lên Phó Đốc tra trưởng, hai vị đại đội trưởng còn lại đều không có cửa tranh với hắn."
Lý Phi lập tức hiểu ra, giữa bọn họ không có tranh chấp lợi ích, vậy thì quan hệ hai bên ít nhất cũng không phải là đối địch. Như vậy, việc hắn qua lại với Lục Trường Võ sẽ không mang đến phiền phức cho Lý Lôi.
"Hôm nay những gì Lục Trường Võ nói với ngươi cơ bản đều là tình hình thực tế. Hổ Đao bang gần như sắp biến giảng võ đường Hưng Thành thành hậu hoa viên nhà mình rồi. Ngươi muốn giành lấy suất đi học khoa Chiến tranh của đại học, thế tất sẽ phải va chạm với Hổ Đao bang. Cho nên nhóm người Lục Trường Võ kia, ngươi có thể kết giao, nhưng phải cẩn thận kẻo bị người ta xem như quân cờ sai khiến, có hiểu chưa?" Lý Lôi nhìn Lý Phi, căn dặn.
"Cháu biết rồi, Lý thúc cứ yên tâm." Lý Phi gật đầu đáp.
"Ngươi đi theo Hách tiên sinh học võ, có chỗ nào cần dùng đến tiền không?" Lý Lôi lại hỏi.
Lý Phi không hề chần chừ, một lần nữa gật đầu: "Có ạ, lão sư hôm nay truyền thụ cho cháu một môn khổ luyện công phu, sau đó kê cho cháu một phương thuốc, cần phải đến giảng võ đường để mua."
"Khổ luyện công phu?" Lý Lôi không ngờ Hách Nghị lại dạy Lý Phi môn này, nhưng ông tin tưởng vào ánh mắt và năng lực của Hách Nghị, cho nên không chút do dự rút ví tiền ra, lấy từ bên trong một xấp tiền giấy đưa cho Lý Phi: "Ở đây có hai trăm nguyên, ngươi cứ cầm lấy mà dùng, không đủ thì bảo ta."
Lý Phi hai tay tiếp nhận xấp tiền mặt, nghiêm túc nói: "Cảm ơn Lý thúc."
"Không có gì, Lý thúc của ngươi vẫn còn chút tiền tích lũy, đừng khách khí với ta." Lý Lôi rất tùy ý nói.
Mỗi tháng tiền lương công khai của ông là một trăm nguyên, nhưng trên thực tế còn có các khoản thu nhập khác, cho nên qua nhiều năm như vậy quả thật tích lũy được một khoản. Chỉ có điều khoản tích lũy này dùng để nuôi dưỡng Lý Điền Vũ học đại học còn chưa chắc đã đủ, chứ đừng nói đến việc phải trích ra một phần cho Lý Phi dùng.
Lý Phi nhìn xấp tiền mặt trong tay, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Ơn giọt nước, xin báo đáp bằng dòng suối!
Sáng sớm hôm sau, Lý Phi theo thói quen kiểm tra Vạn Huyết châu trong cơ thể:
[ Đẳng cấp: Cấp 1 - 72%
Huyết hồn: 10 khỏa ]
Trải qua một đêm, số liệu đẳng cấp đã tăng lên 1%, đây là do Vạn Huyết châu tự động hấp thu năng lượng trong cơ thể mà tăng lên, còn Huyết hồn cũng đã khôi phục trở lại mười khỏa.
Thông qua quan sát, Lý Phi tính toán ra tốc độ khôi phục của Huyết hồn là hai mươi bốn giờ hồi phục một khỏa. Nghĩa là cho dù chịu tổn thương nặng đến đâu, mười ngày sau hắn vẫn có thể tràn đầy máu sống lại.
Mặc quần áo chỉnh tề, ăn xong bữa sáng, Lý Phi chạy bộ đến giảng võ đường, ngay lập tức tiến về tòa nhà vật tư để mua dược liệu.
"Chào cậu, các vị thuốc trong phương thuốc này tổng cộng hết ba mươi sắm nguyên." Nhân viên quản lý bộ phận vật tư sau khi xem xong phương thuốc liền nói với Lý Phi.
"Lấy cho cháu một thang trước, cảm ơn." Lý Phi đưa cho đối phương ba mươi lăm nguyên.
Một thang thuốc trọn vẹn có thể dùng được mười lần, Lý Lôi cho hắn hai trăm nguyên, đủ để hắn tu hành năm mươi lần 'Thiên Cương Bá Thể'.
Nhận lấy thuốc, Lý Phi xách một bọc thuốc lớn đi về phía tòa nhà luyện tập. Trước tiên hắn đến chỗ Trương tỷ đăng ký sử dụng phòng tắm thuốc, sau khi lấy được chìa khóa phòng 304 mới lên lầu đi vào bên trong.
Thao tác thuần thục, hắn bật bếp ga bắt đầu đun nước, sau đó đổ nước đã đun sôi vào trong thùng gỗ. Chờ đến khi nước đầy hơn nửa thùng, hắn theo chỉ dẫn trên phương thuốc, đổ một gói thuốc vào trong đó. Chẳng bao lâu sau, trong phòng đã ngập tràn mùi hương của thảo dược.
Ước chừng thời gian đã đủ, Lý Phi uống một gói thuốc bột, sau đó cởi sạch quần áo, cả người ngâm mình vào trong thùng gỗ.
Đây là bước bắt buộc phải có khi tu hành 'Thiên Cương Bá Thể': bên trong uống dược tán, bên ngoài ngâm tắm thuốc, dùng cách này để kích thích tiềm năng của bản thân. Như vậy, việc tu luyện 'Thiên Cương Bá Thể' sau đó sẽ đạt được hiệu quả làm ít công to.
Lý Phi cảm nhận rất rõ ràng thân thể đang nóng lên, giống như có thứ gì đó đang ra sức khoan vào trong da thịt. Không chỉ có thế, hắn còn phát giác được Huyết hồn của bản thân đang giảm xuống. Điều này chứng minh thân thể của hắn đang phải chịu tổn thương.
Hách Nghị trước đó đã nói rõ với hắn, dược vật dùng để tu hành 'Thiên Cương Bá Thể' tuy có thể giúp hắn tiến bộ nhanh chóng, nhưng đồng thời cũng gây ra tổn thương nhất định cho cơ thể, cho nên tuyệt đối không được dùng quá liều.
Bất quá chuyện này đối với Lý Phi mà nói không là gì cả, hắn có Vạn Huyết châu gánh vác tổn thương, tác động tiêu cực của dược vật đối với cơ thể hắn sẽ được giảm xuống mức thấp nhất. Hơn nữa cho dù có bị thương, trong vòng mười ngày cũng có thể hoàn toàn khôi phục, không cần lo lắng để lại di chứng.
Sau khi ngâm mình trong thùng gỗ khoảng một tiếng đồng hồ, Lý Phi bước ra ngoài, mặc lại quần áo tử tế. Hắn tập trung thần thức 'nhìn' vào Vạn Huyết châu:
[ Đẳng cấp: Cấp 1 - 91%
Huyết hồn: 9 khỏa + 82% ]
Dược vật mang đến tổn thương cho hắn, nhưng đồng thời cũng giúp Vạn Huyết châu hấp thu được năng lượng. Hiện tại, Vạn Huyết châu chỉ còn kém 9% năng lượng cuối cùng là có thể thăng cấp!
Một lát sau, Hách Nghị sải bước đi vào.
"Lão sư."
"Ừm, đứng Thiên Cương Nhất Khí bộ cọc đi." Hách Nghị liếc nhìn Lý Phi một cái, xác nhận hắn đã dùng thuốc xong liền dứt khoát ra lệnh.
"Vâng."
Lý Phi bắt đầu đứng tấn trên cọc gỗ. Có lẽ do vừa ngâm tắm thuốc lại vừa uống thuốc bột, hắn cảm thấy hơi thở của mình nóng rực, thân thể cũng dần dần tăng nhiệt.
Hách Nghị đứng bên cạnh tháo đôi găng tay da màu đen đang đeo ra, lộ ra đôi bàn tay có màu đỏ như máu, sau đó từng chưởng từng chưởng vỗ đánh khắp các nơi trên toàn thân Lý Phi.
"Chát!"
"Chát!"
"Chát!"
Những tiếng va đập trầm đục liên tiếp vang lên trong phòng. Mỗi lần Hách Nghị vỗ xuống người Lý Phi, hắn đều cảm nhận được một luồng nhiệt khí xuyên thấu vào trong cơ thể, những chỗ bị vỗ trúng nhanh chóng sưng đỏ lên, truyền đến cảm giác đau đớn kịch liệt.