Chương 2: Vạn Huyết châu
"Cảm ơn Lý thúc, ta trở về phòng nghỉ ngơi."
Lý Phi đứng dậy.
"Mang theo mâm dâu tây này này."
Trương Vũ Thanh nói với theo.
Thế là Lý Phi cầm lấy mâm đựng trái cây trên bàn, trở về phòng của mình.
Trong phòng khách, Lý Lôi thần sắc ảm đạm:
"Lúc trước nếu như không phải phụ thân tiểu Phi thay ta cản một đao kia, ta sớm đã chết trên chiến trường, cũng sẽ không có phần gia nghiệp bây giờ. Ta từng đáp ứng với phụ thân hắn sẽ xem tiểu Phi như con đẻ, nhưng bây giờ lại..."
Hắn làm sao lại không nhìn ra dụng ý của Lý Phi? Hắn biết rõ Lý Phi không muốn để mình khó xử nên mới chủ động từ bỏ thi đại học, đòi đi giảng võ đường.
Trương Vũ Thanh nắm chặt tay trượng phu, trấn an:
"Những năm này chúng ta đối xử với tiểu Phi chẳng lẽ còn không tốt sao? Điền Vũ có cái gì, ta không chuẩn bị cho tiểu Phi một phần tương tự sao? Liền xem như nhà người bình thường, nếu cơ hội chỉ có một thì cũng nên để người có thiên phú hơn đón nhận, thiên phú của Điền Vũ chàng cũng đã thấy rồi."
"Ừm..."
Lý Lôi gật đầu.
Hắn suy nghĩ một lát, quay sang nhìn Trương Vũ Thanh: "Trong lòng tiểu Phi khẳng định cũng không cam lòng, nếu không sẽ không nghĩ tới chuyện đi giảng võ đường, hắn nhất định là muốn tranh thủ suất cử đi học đại học của giảng võ đường. Vô luận như thế nào, chúng ta vẫn nên ủng hộ hắn đi xông xáo một lần."
Trương Vũ Thanh hiểu rõ ý của trượng phu.
Đi giảng võ đường tiêu xài mặc dù không nhiều như khoa võ bị của trường đại học, nhưng chuyện luyện võ này khắp nơi đều cần dùng tiền. Lý Lôi không muốn để Lý Phi chịu ủy khuất, việc này đồng nghĩa với gia đình sẽ có thêm một khoản chi tiêu không nhỏ.
Trương Vũ Thanh nhìn Lý Lôi, dịu dàng cười nói:
"Chàng là chủ gia đình, chàng quyết sao thì là vậy."
Trong phòng, Lý Phi ngồi trước bàn đọc sách của mình.
Bên trái giá sách trưng bày các loại sách vở, đại đa số đều liên quan đến võ thuật, ví dụ như: 《 Cơ thể người trí mạng huyệt vị đồ giải 》, 《 Ba mươi sáu đường cầm nã thủ trang thứ ba 》, 《 Đại Lam triều võ thuật tán thủ toàn tập 》.
Đây đều là sách giáo khoa khoa võ bị hệ trung cấp chuyên nghiệp của Đại Lam triều.
Lúc này, cuốn sách Lý Phi đang cầm trong tay là 《 Đại Lam ký 》, một cuốn sách giảng thuật lịch sử Đại Lam triều.
"Thế giới này, thật sự là kỳ diệu."
Lý Phi vừa đọc sách, vừa nhịn không được cảm khái.
Hắn vốn không phải người của thế giới này.
Ở kiếp trước, sau khi tốt nghiệp đại học, hắn tiến vào công sở làm việc, bằng vào tính cách cẩn thận chu toàn, trong vòng mười năm chưa hề để xảy ra bất kỳ sai lầm nào, cuối cùng cũng có được cơ hội đề bạt.
Nhưng ngay lúc ấy, hắn lại vô tình phát hiện một bí mật, nhìn thấy một số chuyện không nên thấy.
Cẩn thận chặt chẽ mười năm, rốt cuộc hắn vẫn không nhịn được mà bốc đồng một lần, viết một phong thư tố cáo.
Về sau, cơ hội thăng tiến tan thành mây khói, hắn ở nơi làm việc bị đủ điều chèn ép, bắt nạt.
Tất cả những công việc khổ cực nhất, nặng nhọc nhất đều bị ném cho hắn, tất cả danh sách trực ban ngày lễ cũng đều có tên hắn.
Mỗi ngày tăng ca, tăng ca, tăng ca. Hắn còn phải chịu đựng các loại quở trách, gánh tội thay, chịu đựng áp lực tinh thần cực độ.
Lý Phi từng nghĩ đến chuyện từ chức, nhưng ở tuổi ngoài ba mươi, hắn đã rất khó tìm được công việc khác.
Thế là hắn cứ như vậy nhẫn nhục chịu đựng hai năm, vào một đêm tăng ca đến rạng sáng, hắn đột tử...
Đến khi tỉnh lại, Lý Phi phát hiện mình vậy mà đã xuyên không.
Khoa học kỹ thuật của thế giới này đại khái chỉ tương đương với thế kỷ mười chín của kiếp trước, quốc gia cường đại nhất toàn cầu vẫn là một đế quốc phong kiến tên gọi Đại Lam triều, tự nhận là thiên triều thượng bang, đã lập quốc hơn năm trăm năm.
Đại Lam triều ban đầu là chế độ quân chủ chuyên chế, sau này cải cách thành quân chủ lập hiến nhị nguyên, do Hoàng đế cùng các đại thần Nội các cùng quản lý quốc gia.
Hơn năm trăm năm qua, trong lịch sử Đại Lam triều đã phát sinh rất nhiều sự kiện lớn có ảnh hưởng sâu xa, mà trong vòng mười mấy năm gần đây, có hai đại sự nổi bật nhất.
Chuyện thứ nhất là mười bảy năm trước, Đại Lam triều cùng nhiều quốc gia phương Tây đồng thời khai chiến, kết quả bị liên quân đánh thẳng đến dưới thành Đế Đô.
Cuối cùng, chính Thiên Lam thiết kỵ mạnh nhất của Đại Lam triều ở ngoài thành Đế Đô đại bại liên quân, cứu vãn quốc gia.
Trận chiến ấy cuối cùng dù Đại Lam triều chiến thắng, nhưng sự cường đại của các quốc gia phương Tây cũng khiến nhiều người cảnh giác, thế là liền có đại sự thứ hai —— Minh Tân biến pháp.
Nội dung biến pháp là tiếp thu văn hóa và khoa học kỹ thuật của phương Tây, nỗ lực đạt được mục tiêu "học cái hay của người để chế ngự người".
Thời gian mười bảy năm trôi qua, Đại Lam triều chịu ảnh hưởng từ văn hóa phương Tây đã xảy ra rất nhiều biến hóa. Ví dụ như đèn điện trong phòng Lý Phi lúc này, radio trên bàn sách, hay xe đạp, ô tô dừng ở bên ngoài, đều là sản phẩm sau biến pháp.
Những thứ này đối với một người đã quen dùng sản phẩm công nghệ cao ở kiếp trước như Lý Phi thì không tính là gì, điều thực sự khiến hắn cảm thấy hứng thú chính là sức mạnh siêu phàm của thế giới này.
Theo miêu tả trong 《 Đại Lam ký 》, liên quân thời đó sử dụng vũ khí là súng trường có tầm bắn tới 500 mét, súng máy hạng nặng danh xưng "kẻ chấm dứt thời đại kỵ binh", pháo cối có khẩu kính lớn nhất 70 mm với tầm bắn đạt tới 3000 mét, còn có cả xe bọc thép, chiến hạm và máy bay.
Trang bị vũ khí như vậy đủ để quét ngang bất kỳ quân đội sử dụng vũ khí lạnh nào.
Nhưng mà, lịch sử ghi chép lại là mười hai vạn liên quân bị một vạn thiết kỵ phá tan, đại bại rút lui.
Sau trận chiến đó, các quốc gia phương Tây ròng rã mười bảy năm không dám khơi mào xung đột biên giới thêm một lần nào nữa.
Điều này khiến Lý Phi nhận ra sức mạnh siêu phàm của thế giới này không hề đơn giản.
Nơi này có võ đạo, cũng có thuật pháp.
Trong lục bộ Nội các của Đại Lam triều thậm chí còn chuyên môn lập ra một bộ gọi là "Chính Pháp bộ", người ở bên trong đều là những cao nhân tu hành thuật pháp.
Mà Đại Lam triều dùng võ lập quốc, đối với võ đạo lại càng thêm coi trọng.
Tuy nhiên, cứ hễ dính đến nội dung siêu phàm, 《 Đại Lam ký 》 liền ghi chép phi thường mơ hồ, chỉ lướt qua đại khái.
Tiền thân mặc dù khi thi vào trung cấp chuyên nghiệp đã chọn khoa võ bị, nhưng giảng viên cũng không nhắc tới nhiều nội dung liên quan đến võ giả, chỉ nói rằng:
"Nếu như sau này các em có thể thi đậu đại học, giảng viên khoa võ bị ở đó sẽ cho các em biết thế nào là một võ giả chân chính."
Lý Phi đối với thuật pháp tự nhiên cũng có hứng thú, nhưng thuật pháp quá mức thần bí, hắn căn bản không biết con đường tiếp cận là gì. Trong khi đó, mười hai trường đại học khoa võ bị chính là thánh đường võ đạo bày ra rõ ràng trước mắt, cho nên hắn nhất định phải tiến vào đại học khoa võ bị.
Hắn muốn trở nên cường đại, không muốn lại giống như kiếp trước bị đạp dưới chân, mặc cho người định đoạt.
Sờ sờ lồng ngực, Lý Phi tâm niệm vừa động, lập tức cảm ứng được một viên hạt châu màu xanh lam tồn tại trong cơ thể.
Khi hắn xuyên không tới, trong cơ thể đã có thứ này, đồng thời thần trí có thể tùy thời kết nối với nó, từ đó tự khắc tiếp nhận được thông tin bên trong.
Những thông tin này nếu dùng ngôn ngữ để diễn tả, chính là:
[ Vạn Huyết châu
Đẳng cấp: Cấp 1 (36%)
Huyết hồn: 10 khỏa ]
Viên Vạn Huyết châu này gắn liền với sinh mệnh của Lý Phi, định lượng sinh mệnh của hắn thành 10 khỏa huyết hồn.
Nói một cách đơn giản, 10 khỏa huyết hồn này đại biểu cho sinh mệnh lực, hoặc có thể coi là thanh máu của hắn.
Thanh máu cạn sạch, người liền tử vong.
Mà chỉ cần thanh máu vẫn còn, Lý Phi dù phải chịu tổn thương trí mạng đến đâu cũng sẽ không lập tức mất mạng.
Quan trọng nhất là viên Vạn Huyết châu này có thể tự động hấp thu năng lượng từ trong cơ thể hắn để thăng cấp, mà thăng cấp có thể gia tăng huyết hồn, còn có thể mở khóa các năng lực khác.
Có được bảo vật như vậy, Lý Phi tự nhiên tràn ngập lòng tin vào bản thân.
Hơn nữa hắn cảm thấy Vạn Huyết châu không chỉ có thể giúp hắn chống chịu tổn thương, có lẽ còn có trợ giúp cho việc tu hành võ đạo.
Trong ký ức của tiền thân có một đoạn như thế này:
Hai tháng trước, trường trung cấp chuyên nghiệp tổ chức một cuộc kiểm tra sức khỏe.
Ban đầu nội dung kiểm tra cũng giống như trước đây, đều là khảo sát thể năng thông thường, nhưng đến cuối cùng lại bắt mỗi học sinh phải uống một lọ nước thuốc có độc.
Sau khi uống vào, cơ thể mỗi người xuất hiện dị trạng ở các mức độ khác nhau.
Có người phản ứng kịch liệt, toàn thân nổi dị ứng, miệng sùi bọt mép; có người lại chỉ bị chóng mặt, buồn nôn nhẹ.
Một khi có người cảm thấy không chịu nổi, giảng viên phụ trách hạng mục kiểm tra này sẽ cho họ uống giải dược đã chuẩn bị sẵn.
Cuối cùng, căn cứ vào phản ứng của cơ thể và thời gian kiên trì dài ngắn của mỗi người để cho điểm.
Sau khi cuộc thi kết thúc, giảng viên thông báo cho các học viên biết, người có điểm số trong cuộc kiểm tra này từ Bính đẳng trở lên mới có tư cách đăng ký thi vào đại học khoa võ bị.
Điểm số của tiền thân là Ất hạ, xem như một thành tích không tệ.
Chính là dựa vào đoạn ký ức này, Lý Phi mới cảm thấy Vạn Huyết châu có thể trợ giúp cho võ đạo tu hành.
"Có lẽ việc tu hành võ đạo ở thế giới này cần phải phục dụng một số loại dược vật có hại cho cơ thể, cho nên nhà trường mới phải kiểm tra trước phản ứng của mỗi người đối với dược vật. Mà ta có Vạn Huyết châu, tương lai thanh máu càng ngày càng dày, khả năng chịu đựng sẽ càng ngày càng mạnh, nói không chừng chính là tư chất vạn người có một!"
Lý Phi thầm nghĩ như vậy, trong lòng tràn đầy mong đợi.