Chương 6: Bái sư
"Bắt đầu tính thời gian."
Hách Nghị lấy từ trong ngực ra một chiếc đồng hồ bỏ túi bằng kim loại, nhìn thoáng qua rồi đặt lên bàn.
Chiếc đồng hồ này cũng là sản phẩm từ cuộc biến pháp Minh Tân. Giờ đây, toàn bộ phương thức tính thời gian của Đại Lam triều đều đã đổi sang chế độ 24 giờ của phương Tây.
Mấy giây sau, Lý Phi bắt đầu cảm thấy thân thể ngứa ngáy.
Sắc mặt hắn không đổi, vẫn vững vàng đứng tấn.
Đứng tấn là một trong những môn cơ bản của khoa đình chiến chuyên nghiệp trung cấp. Trong ba năm học, ban đầu Lý Phi chỉ đứng được vài phút, nhưng đến nay hắn đã có thể đứng vững hơn nửa canh giờ.
Thời gian từng chút trôi qua. Mấy phút sau, không chỉ ngứa ngáy, toàn bộ cơ bắp trên người Lý Phi đều nhức mỏi, trán rơm rớm mồ mồ hôi.
Nhìn thấy cảnh này, Lý Lôi lộ rõ vẻ lo lắng, vô ý thức siết chặt nắm đấm.
Lý Phi hít sâu một hơi, cố giữ bình tĩnh.
Hắn "nhìn" vào Vạn Huyết châu trong cơ thể, thấy 10 giọt Huyết hồn ban đầu giờ đã biến thành 9 giọt cộng thêm 97%.
Nói cách khác, thanh máu của hắn mới chỉ giảm bớt 0.3%.
"Mới có 0.3%, vấn đề không lớn." Lý Phi thầm nghĩ.
Thời gian dần trôi, cảm giác đau nhức trên cơ thể chuyển thành đau đớn, lại kèm theo ngứa ngáy ngoài da, quả thật có chút khó chịu. Bất quá, mọi thứ vẫn nằm trong phạm vi chịu đựng của hắn.
Thanh máu cũng chỉ giảm đi 1%.
Từ khi xuyên không đến nay, Lý Phi đã nghiên cứu Vạn Huyết châu không biết bao nhiêu lần, cũng từng làm qua rất nhiều "thí nghiệm".
Hắn phát hiện Vạn Huyết châu định lượng sinh mệnh của mình thành 10 giọt Huyết hồn. Vật này khiến thân thể hắn và Huyết hồn liên kết chặt chẽ với nhau. Khi cơ thể chịu tổn thương, gần như 99% lực sát thương đều do Vạn Huyết châu gánh vác, Huyết hồn tiếp nhận. Điều này khiến thương thế biểu hiện bên ngoài của hắn nhẹ hơn rất nhiều so với thực tế.
Ví dụ như có người chém một đao vào cánh tay Lý Phi, nguyên bản một đao này có thể chặt đứt tay hắn, nhưng vì phần lớn tổn thương đã bị Huyết hồn gánh chịu, kết quả là trên tay hắn chỉ xuất hiện một vết thương nhẹ, còn số lượng Huyết hồn sẽ giảm bớt dựa theo tổn thương thực tế.
Cùng một đạo lý đó, lúc này Lý Phi nuốt vào đan dược, dược lực gây tổn hại đến thân thể đã bị Vạn Huyết châu trực tiếp tiêu trừ mất hơn chín phần. Cho nên cảm giác đau đớn, ngứa ngáy mà hắn cảm nhận được đã giảm đi rất nhiều.
Đối với người khác, đây là một quá trình đau đớn đến cực điểm, không thể chịu đựng nổi, nhưng đối với hắn thì chỉ cần cắn răng nhẫn nhịn một chút là có thể vượt qua.
Thế nhưng để tránh bị Hách Nghị nhìn ra điểm bất thường, Lý Phi vẫn cố tỏ ra bộ dạng đau đớn khó nhịn, vô cùng vất vả.
"Tích tắc, tích tắc..."
Trong phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ chuyển động.
Thời gian đã trôi qua chín phút, Lý Lôi gần như nín thở chờ đợi kết quả cuối cùng.
Ánh mắt Hách Nghị nhìn về phía Lý Phi lại thêm vài phần tán thưởng.
Viên đan dược ông cho Lý Phi uống có tên là "Khổ Nguyên đan", là loại đan dược giúp tăng cường khả năng kháng dị hóa của cơ thể sau khi cấy ghép. Phục dụng loại đan dược này định kỳ có thể nâng cao khả năng thích ứng của cơ thể người với vật cấy ghép. Tuy nhiên, sau khi uống vào, theo thời gian, cảm giác đau đớn sẽ ngày càng mãnh liệt, nỗi thống khổ này sẽ kéo dài cho đến khi dược lực tiêu tan.
Tuyệt đại đa số mọi người ngay cả mười phút đầu tiên cũng khó lòng chịu đựng nổi, huống chi còn phải duy trì tư thế đứng tấn.
Hách Nghị yêu cầu Lý Phi vừa đứng tấn vừa chịu đựng nỗi đau này, chính là muốn kiểm tra ý chí của hắn.
Nhiều người thiên phú không tệ, nhưng ý chí lại không đủ, cuối cùng đành uổng phí thiên tư.
Mà biểu hiện của Lý Phi khiến Hách Nghị cảm thấy rất hài lòng, thầm nghĩ đây quả là một mầm non có thể đào tạo.
"Được rồi, đã đến giờ, ngươi thông qua."
Một phút sau, Hách Nghị thu lại chiếc đồng hồ bỏ túi trên bàn, gương mặt hiện lên nụ cười.
Lý Phi thở hắt ra một hơi thật dài, lau mồ hôi trên trán rồi ôm quyền hướng về phía Hách Nghị:
"Học sinh Lý Phi, bái kiến lão sư."
"Đa tạ Hách tiên sinh!"
Lý Lôi mặt đầy vui mừng đứng bật dậy, sau đó vội vàng hỏi: "Hách tiên sinh, còn giải dược này..."
Hách Nghị nhìn Lý Phi, giải thích: "Dược vật ta cho ngươi uống có lợi cho việc tu hành sau này. Ngươi chống đỡ được càng lâu, lợi ích nhận được càng nhiều, nhưng kế tiếp nỗi đau đớn cũng sẽ ngày một mãnh liệt hơn.
Cho nên việc này do chính ngươi quyết định, có muốn uống giải dược ngay bây giờ hay không? Ngươi yên tâm, ta đã quyết định nhận ngươi làm học sinh, dù ngươi chọn thế nào cũng không ảnh hưởng đến kết quả này."
"Chuyện này..." Lý Lôi lập tức ngập ngừng.
Lý Phi không chút do dự đáp:
"Đã như vậy, học sinh nguyện ý chống đỡ thêm một lát."
Hắn có thể nhìn thấy "thanh máu" của bản thân, biết rõ không mất bao nhiêu máu nên trong lòng chẳng chút hoang mang.
"Được."
Hách Nghị nhìn Lý Phi lại càng thêm thuận mắt: "Ngươi ngồi xuống trước đi."
Ông đứng dậy đi tới bên bàn làm việc, cầm lấy một tờ biên lai đưa cho Lý Lôi:
"Lý đội trưởng, ngươi qua bên tài vụ đóng học phí trước đi."
Lý Phi liếc nhìn tờ biên lai kia, chỉ kịp thấy mấy chữ lớn "200 nguyên".
"Một học kỳ học phí là 200 nguyên sao?" Hắn thầm kinh hãi.
Lý Lôi là cán bộ trung tầng của Đốc Tra viện, tiền lương một tháng cũng chỉ có 100 nguyên. Nếu không tính các khoản thu nhập khác, khoản học phí này đã ngốn sạch hai tháng tiền lương của ông.
Nhưng nghĩ lại thân phận đặc cấp giảng sư của Hách Nghị, Lý Phi lại thấy mức giá này rất hợp lý.