Chương 9: Nằm mơ giữa ban ngày đều đang đào mỏ! (2)
Dương Lăng vốn muốn dàn xếp ổn thỏa, vụng trộm thăng thêm mấy cấp, mắt thấy đối phương hướng về phía đánh gãy sinh lộ của hắn mà tới, lập tức giận tím mặt.
Ngũ ca bên cạnh hai tên thủ hạ đã đi tới trước mặt Dương Lăng, làm bộ muốn bắt lấy hắn.
Dương Lăng không nói hai lời, một cước đá thẳng vào bụng đối phương.
Tên thủ hạ thứ nhất tránh né không kịp, bị đá văng ra ngoài hơn một trượng.
Tên thứ hai hơi kinh hãi, kết quả không đợi hắn phản ứng lại, đã bị Dương Lăng một quyền đánh ngã!
“Đây chính là uy lực của 7 điểm lực lượng sao, cúi đầu nhìn lại, một quyền này của ta e là chẳng khác nào lực đạo của võ sĩ đấu quyền chuyên nghiệp.”
Dương Lăng âm thầm hưng phấn.
Hiện trường hoàn toàn tĩnh mịch.
Không ít thợ mỏ nhìn Dương Lăng, phảng phất như đang nhìn một kẻ xa lạ, trong mắt mang theo một tia kinh ngạc.
Ngũ ca cũng ngây ngẩn cả người, sắc mặt hắn hơi biến đổi, trong ánh mắt nhiều thêm vài phần ngưng trọng.
“Hắn rốt cuộc lợi hại như thế nào......”
Trong đám người, Trương Vĩ nhìn một màn trước mắt, trong lòng dâng lên một trận hối hận.
Hắn không nên dưới cơn nóng giận lại làm ra loại chuyện này.
“Ngũ ca, ngày thường chúng ta nước giếng không phạm nước sông, ta đào khoáng của ta, ngươi làm việc của ngươi.
Chỉ cần không quấy rầy ta đào quáng, tất cả đều dễ nói chuyện.
Nhưng nếu ai dám quấy nhiễu ta, ta liền liều cái mạng với hắn!”
Dương Lăng nhìn về phía Ngũ ca, trong mắt phong mang lộ rõ.
Đến bước này, hắn hiểu rõ nếu không chấn nhiếp được đối phương, tình cảnh tiếp theo sẽ càng thêm khó khăn.
Hắn bây giờ chỉ tìm được con đường đào quáng để thăng cấp này, tuyệt đối không thể chịu bất kỳ ảnh hưởng nào!
“Ngươi hôm nay chắc chắn phải chết.”
Sắc mặt Ngũ ca âm trầm, chậm rãi vén tay áo lên.
Dương Lăng vô thức nắm chặt cây cuốc chim bằng thép tinh ở bên hông.
Sức mạnh vừa tăng thêm ba điểm, cảm giác toàn thân đều được đả thông kinh mạch, từng khối cơ bắp đều đang ngọ nguậy.
“Các ngươi đang làm cái gì thế?”
Một giọng nói trầm thấp bỗng nhiên vang lên.
Ngũ ca nghe vậy, lập tức biến thành giống như một con chim cút.
Đám thợ mỏ kính úy nhìn Ngô Giam Sự, nhường ra một con đường lớn.
Ngô Giam Sự mang theo dáng vẻ trung niên, bên cạnh dẫn theo vài tên hộ vệ, chậm rãi đi đến trước mặt mọi người.
Dương Lăng mở giao diện thuộc tính của đối phương ra liếc nhìn.
Nhân vật: Ngô thiếu
Nghề nghiệp: Võ giả
Sức mạnh: 12
Nhanh nhẹn: 8
Tinh thần: 3
Võ học: Hắc Hổ Quyền (Đăng đường nhập thất)
Võ giả! Đây chính là mục tiêu mà Dương Lăng mong đợi nhất.
Hắn bước vào 「 Thần Vực 」 lâu như vậy, vị võ giả duy nhất nhìn thấy chính là vị Ngô Giam Sự này.
Chỉ là có chút kỳ lạ, thuộc tính của Ngô Giam Sự so với mấy tên hộ vệ khoáng mạch kia thực ra cũng không cao hơn quá nhiều.
Cho nên hắn hoài nghi tất cả là do Ngô Giam Sự đã tu luyện môn Hắc Hổ Quyền kia!
“Ngô... Ngô Giam Sự.”
Ngũ ca nhỏ giọng cất lời.
Ngô Giam Sự mặt không đổi sắc ừ một tiếng, ánh mắt rơi trên người Dương Lăng:
“Ngươi rất thích đào quáng ư?”
Dương Lăng không nói hai lời, ôm quyền đáp:
“Ngô Giam Sự, ta cảm thấy ta chính là thợ mỏ sinh ra để làm nghề này, nằm mơ giữa ban ngày cũng đều đang đào mỏ!”
“Đồ nịnh hót trơ trẽn!”
“Loại lời này mà cũng thốt ra được!”
Đám thợ mỏ tại chỗ sắc mặt biến đổi.
Ngũ ca giận dữ siết chặt nắm đấm.
Ngô Giam Sự chợt cười lớn:
“Ha ha ha, ta giám thị tòa Hỏa Tinh Nham khoáng này nhiều năm, đây là lần đầu tiên gặp phải loại thợ mỏ như ngươi.
Rất tốt, ngươi cứ việc yên tâm đào quáng của mình, nếu có kẻ nào dám gây phiền phức cho ngươi, cứ tới tìm ta.”
Sắc mặt Ngũ ca trở nên vô cùng khó coi.
“Qua một tháng nữa, các đại nhân vật ở phía trên sẽ đến thị sát mấy tòa khoáng mạch, đến lúc đó cần thợ mỏ của các đại quặng mỏ cùng nhau luận bàn một chút kỹ nghệ đào quáng.”
“Về phần bên phía chúng ta, liền phái ngươi đi đi.”
Ngô Giam Sự mang một vẻ mặt hờ hững cất lời.