Chương 7: Nữ hài
Gia đình ba người này vừa nhìn qua đã biết thân phận bất phàm, bởi vậy người tiếp khách của võ quán vội vàng tiến đến nghênh đón.
“Tiên sinh, phu nhân, xin hỏi hai vị muốn đưa hài tử tới võ quán huấn luyện sao?” Người tiếp khách niềm nở cười hỏi.
“Vâng, xin hỏi Lý quán chủ có ở đây không?” Người phụ nữ mỉm cười đáp.
“Có ạ, quán chủ của chúng tôi luôn ở phía sau. Ba vị cứ đến khu nghỉ ngơi trước, tôi đi tìm quán chủ thông báo.” Người tiếp khách không dám thất lễ.
“Cảm ơn, chồng tôi tên là Văn Minh Huy.” Người phụ nữ không muốn làm khó người tiếp khách nên chủ động xưng danh tính.
Người tiếp khách mỉm cười cúi đầu, xoay người đi về hướng khu làm việc phía sau đại sảnh huấn luyện để thông báo.
Không lâu sau, quán trưởng của võ quán Sí Diễm là Lý Thắng liền xuất hiện ở đại sảnh.
Người đàn ông rõ ràng có quen biết với Lý Thắng, hai người vừa gặp mặt đã nhiệt tình bắt tay nhau.
“Ngươi xem, mối quan hệ giữa chúng ta thế này, đâu cần ngươi phải đích thân đi một chuyến. Chỉ cần gọi điện thoại một tiếng, ta sẽ sắp xếp một sư đệ đang rảnh rỗi tới tận nhà chỉ dạy cho tiểu Cảnh Ngọc không phải tốt hơn sao?”
Văn Minh Huy cười lắc đầu: “Võ giả của võ quán Sí Diễm tự thân tới cửa dạy bảo, ta gánh không nổi đâu. Lại nói, việc huấn luyện là chuyện lâu dài, sao có thể cứ mãi làm phiền võ giả của võ quán vì chuyện nhỏ nhặt này được. Cứ đưa con bé đến võ quán tiếp nhận huấn luyện bình thường thì tốt hơn.”
“Được rồi, vậy trước tiên chúng ta cứ để tiểu Cảnh Ngọc khởi động, sau đó tìm một bồi luyện tới hoạt động tay chân. Tiện thể xem biểu hiện của tiểu Cảnh Ngọc ra sao, các ngươi cũng có thể quan sát xem quy trình huấn luyện cụ thể của võ quán Sí Diễm là như thế nào!” Lý Thắng cười nói.
Văn Minh Huy cảm kích đáp: “Tốt quá, vậy thì làm phiền Lý quán trưởng.”
“Làm phiền Lý quán trưởng rồi. Cảnh Ngọc, còn không mau chào Lý quán trưởng đi con.” Người phụ nữ nhắc nhở cô bé.
“Cháu… Cháu chào Lý bá bá.” Cô bé khẽ cắn môi dưới, cố gắng vượt qua sự sợ hãi khi giao tiếp.
“Ai, ngoan lắm, đi nào, chúng ta đi khởi động trước.”
Lý Thắng tự mình dẫn cô bé đi khởi động, lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người trong võ quán.
Là quán trưởng của võ quán Sí Diễm, Lý Thắng chính là một Thiên cấp võ giả thứ thiệt. Bình thường, ngoại trừ quan chức cấp cao của thành phố hoặc những người trong giới võ giả, y rất ít khi tiếp đón ai. Cô bé này có thể khiến Lý Thắng đích thân tháp tùng khởi động, đủ thấy thân phận cha mẹ của cô bé không hề tầm thường.
Chẳng bao lâu sau, cô bé đã khởi động xong, chuyển sang công đoạn chọn bồi luyện.
Mà lúc này ở đây chỉ có một mình Hàn Trần làm bồi luyện. Chủ quản bồi luyện là Hắc Tâm Cường biết thân phận cô bé không đơn giản, liền tự ứng cử muốn chính mình xuống sân.
“Thế nào, tên bồi luyện kia không được sao?” Lý Thắng hỏi.
“Quán chủ, đó chỉ là một bồi luyện tạm thời, lực quyền chỉ có 98kg, không ra thể thống gì đâu ạ.” Hắc Tâm Cường cười ha hả nói.
Nghe thấy lời của Hắc Tâm Cường, sắc mặt của Văn Minh Huy và người phụ nữ đi cùng trong nháy mắt biến đổi. Cô bé Văn Cảnh Ngọc lại càng cúi gầm mặt, gương mặt xinh xắn trở nên ảm đạm.
“Lực quyền 98kg thì không ra thể thống gì sao? Có vị cường giả nào mà không đi lên từ yếu đến mạnh, từng bước một tiến về phía trước chứ hả!!”
Nhìn thấy phản ứng của ba người nhà Văn Minh Huy, sắc mặt Lý Thắng chợt sa sầm xuống, tức giận quát lớn Hắc Tâm Cường.
Hắc Tâm Cường vốn là kẻ tinh ranh, đâu còn không biết mình đã lỡ lời.
“Vâng vâng vâng, quán chủ nói rất đúng.”
“Là hắn, Cảnh Ngọc lên đi.” Lý Thắng cổ vũ cô bé.
“Vâng.”
Cô bé thấp giọng đáp một tiếng, lập tức bước về phía Hàn Trần, hơi cúi người chào.
“Văn Cảnh Ngọc, xin chỉ giáo.” Giọng nói của cô bé rất nhỏ, dường như có chút thiếu tự tin.
“Hàn Trần.” Hàn Trần cũng hơi cúi đầu đáp lễ.
“Bắt đầu.” Hắc Tâm Cường ra hiệu.
Cô bé rụt rè ngẩng mắt lên, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của Hàn Trần liền nhanh chóng dời nhìn đi nơi khác. Hai tay cô bé bất giác túm chặt lấy góc áo, đứng chết trân tại chỗ, căn bản không có vẻ gì là định ra tay.
Nhìn thấy tình huống này, Văn Minh Huy và người phụ nữ ở bên cạnh đều lộ ra thần sắc lo lắng. Lý Thắng cũng nhíu mày. Y vốn nghe nói con gái của Văn Minh Huy cực kỳ hướng nội, tính cách dường như có chút vấn đề nhỏ, nhưng không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này.
Ngay vào lúc trên sân lâm vào cục diện bế tắc, đột nhiên có người lên tiếng.
“Mặc dù ta là bồi luyện yếu nhất, nhưng ngươi ngay cả nhìn thẳng cũng không nhìn, có phải là quá không tôn trọng người khác rồi không?” Người nói chuyện chính là Hàn Trần.
“Hừ!! Ngươi không có việc gì thì im lặng đi, đừng có mở miệng nói lung tung!” Hắc Tâm Cường một lòng muốn thể hiện trước mặt Lý Thắng và vợ chồng Văn Minh Huy, lập tức lớn tiếng quát mắng.
Một tên bồi luyện nhỏ nhoi, lấy đâu ra mà lắm lời thế?
Thế nhưng Hắc Tâm Cường vừa dứt lời, Văn Cảnh Ngọc lại lấy hết dũng khí, lần nữa ngẩng đầu lên. Mặc dù ánh mắt vẫn nhút nhát như cũ, nhưng cô bé không còn trốn tránh nữa.
“Ta… Ta không có, ta… Ta không phải như vậy.”
“Đã không phải thì động thủ đi.” Hàn Trần nhún vai.
Văn Cảnh Ngọc lắc đầu: “Ta… Ta không muốn làm tổn thương người khác.”
Ai.
Nghe được câu trả lời của Văn Cảnh Ngọc, vợ chồng Văn Minh Huy cũng chỉ biết lắc đầu thở dài.
Hàn Trần cười nhạo: “Vậy ngươi muốn bị người khác làm tổn thương sao?”
Văn Cảnh Ngọc cũng lắc đầu: “Không muốn.”
“Ta tin là mấy đạo lý này cha mẹ ngươi đã nói với ngươi rất nhiều lần rồi, nhưng ta vẫn muốn nói lại một lần nữa. Nếu như có người nhất định phải làm tổn thương ngươi, giống như thế này ——”
Đang nói chuyện, mũi chân Hàn Trần đột nhiên điểm nhẹ, thân hình trong nháy mắt lướt đến bên cạnh cô bé, sau đó tung một cú đá ngang thật mạnh vào mạn sườn đối phương.
Văn Cảnh Ngọc không hề có chút phòng bị nào, thân hình lảo đảo ngã nhào trên mặt đất.
“Giống như thế này!!” Hàn Trần hơi hạ mắt, từ trên cao nhìn xuống cô bé.
“Hàn Trần, ngươi điên rồi sao?!!” Hắc Tâm Cường ngay lập tức muốn xông lên.
Nhưng Lý Thắng đứng bên cạnh quan sát bỗng nhiên biến đổi sắc mặt, ánh mắt u lãnh trừng thẳng vào Hắc Tâm Cường.
“Lui ra!!”
Không có bất kỳ khí thế áp bách nào, chỉ một câu nói đã khiến Hắc Tâm Cường không hiểu sao lại hãi hùng khiếp vía, vội vàng lui về phía sau.
Mà người phụ nữ nhìn thấy một màn trên sân, trái tim không khỏi thắt lại, nhịn không được muốn bước lên phía trước. Văn Minh Huy lại đưa tay nhẹ nhàng ngăn nàng lại, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn nhìn chăm chú vào cô bé trên sân.