Logo

[Dịch] Cầu Ngươi Đừng Truyền Công, Tông Môn Cẩu Đều Là Đại Đế

Chương 5. Chương 5: Truyền công cho Vương Đào

Chương 5: Truyền công cho Vương Đào

Sáng sớm, ngoài cửa sổ vang lên tiếng chim hoàng oanh líu lo, thanh thúy dễ nghe.

"Phu quân, trời sáng rồi, chàng nên dậy thôi..."

Trên chiếc giường nhỏ, Giang Khuynh Thành ôm lấy cánh tay Cố Trường Thanh, e lệ thầm thì, dáng vẻ vô cùng ân ái.

Thực ra Cố Trường Thanh đã tỉnh từ sớm, nhưng cánh tay trái bị Giang Khuynh Thành ôm chặt, căn bản không rút ra được, hắn đành nằm lại. Không thể không nói, vị ngự tỷ này lúc chưa tiếp xúc thì không biết, đến khi gần gũi mới thấy nàng dính người đến thế.

Nhưng nghĩ lại, nữ nhân thường có vẻ ngoài cao lãnh nhưng nội tâm lại hừng hực lửa nóng, luôn khao khát được ở bên người mình yêu mỗi ngày. Nghĩ đến đây, Cố Trường Thanh cũng cảm thấy bình thường trở lại.

"Nàng thay ga giường đi, ngoài ra ta còn ít quần áo cũ, phiền nàng đem giặt giũ một chút." Cố Trường Thanh nhìn xuống tấm ga dưới thân, rồi liếc sang đống quần áo cũ đầu giường.

"Vâng, thiếp sẽ thu xếp ngay." Giang Khuynh Thành chuẩn bị đứng dậy.

"Chờ một chút." Cố Trường Thanh còn không quên đưa tay vuốt ve làn da trắng nõn bóng loáng trên thân thể nàng một hồi, lúc này mới thỏa mãn để nàng rời giường.

Một canh giờ sau, Cố Trường Thanh chính thức thức dậy. Hắn vươn vai ngáp một cái thật sảng khoái, sau đó mới thong thả đi ra ngoài làm việc. Hôm qua hắn định đi tìm Vương Đào, kết quả vì ham mê mỹ nhân mà trễ nải. Hắn thầm cảm thán, mỹ nhân đúng là liều độc dược ngọt ngào.

Dù vậy, điều đó không quan trọng, hắn chấp nhận sự "đau đớn" đầy khoái lạc này. Vừa nghĩ đến liều độc dược kia, Cố Trường Thanh lập tức cảm thấy hai chân có chút bủn rủn. Hắn không chần chừ thêm nữa, sải bước đi ra ngoài.

Vương Đào vốn cũng là ngoại môn đệ tử, thân phận hiện tại không khác gì những đệ tử bình thường khác. Tuy nhiên đó chỉ là lúc này, trước kia Vương Đào từng rất oai phong, là nội môn đệ tử danh tiếng lẫy lừng, thân phận tôn quý, tu vi cao cường. Nhưng sau một biến cố, y bị mất hết tu vi và bị đuổi xuống ngoại môn, hiện đang ở vào giai đoạn tăm tối nhất của cuộc đời.

Ba hôm trước, khi Cố Trường Thanh tuyên bố muốn truyền công cho người khác, Vương Đào là người đầu tiên phái "người" tìm đến cửa. Nhưng thật không may, lúc ấy Cố Trường Thanh bận việc gấp nên đành hẹn lại sau.

Cố Trường Thanh biết rõ Vương Đào đang ở dưới đáy vực sâu, nếu lúc này hắn ra tay truyền công thì chẳng khác nào thả con tép bắt con tôm, sau này nhất định sẽ thu hoạch lớn. Quan trọng nhất là, trong trận đại chiến với ma môn xâm lược ba tháng sau, Vương Đào đã thấy chết không sờn, liều mạng giết địch, khiến người ta vô cùng kính phục. Với một người như vậy, Cố Trường Thanh hận không thể đem tất cả tu vi truyền hết cho y.

Dọc theo con đường mòn trên núi, Cố Trường Thanh nhanh chóng đến trước cửa nhà Vương Đào. Nơi này tiêu điều vắng vẻ, chỉ có một gian nhà cỏ rách nát, trên cửa sổ còn lủng một lỗ lớn, bên trong thỉnh thoảng vọng ra tiếng ho khan xen lẫn tiếng thở khò khè đầy mệt mỏi.

Trước cửa có một con chó nhỏ màu vàng cao đến bắp chân, đây chính là "người" đã đi tìm Cố Trường Thanh hôm qua. Lúc đó, nó đã ngậm bức thư đến tìm hắn. Vương Đào trước kia phong quang biết bao, vô số đệ tử ngoại môn tranh nhau nịnh bợ, kẻ đưa người đón vô cùng náo nhiệt. Nhưng giờ đây khi sa cơ lỡ vận, chỉ còn lại một con hoàng cẩu làm bạn, những kẻ khác đều đã sớm bặt vô âm tín.

"Gâu gâu gâu..." Con hoàng cẩu nhìn thấy Cố Trường Thanh thì lập tức sủa lên vui mừng, nó chạy tới vẫy đuôi rối rít, dường như cũng biết hắn đến để giúp chủ nhân của nó.

Cố Trường Thanh bước nhanh vào trong nhà cỏ, cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy Vương Đào với sắc mặt trắng bệch đang nằm trên giường. Ánh mắt y vô thần, lồng ngực phập phồng kịch liệt, trông có vẻ thương thế cực kỳ nghiêm trọng.

"Cố sư huynh đã đến..." Thấy Cố Trường Thanh, Vương Đào vội vàng gượng dậy, cố gắng nặn ra một nụ cười khổ.

"Đâu có, ta chỉ là sư đệ, Vương sư huynh quá khách khí rồi." Cố Trường Thanh biết đối phương đang đau khổ, cách xưng hô trở nên hèn mọn như vậy khiến hắn không khỏi thương cảm.

"Ai..." Vương Đào thở dài một hơi, thần sắc đầy vẻ tiêu điều.

"Chuyện của Vương sư huynh ta cũng có nghe qua, nhưng giờ không phải lúc nói chuyện này, để ta mau chóng truyền công cho huynh." Cố Trường Thanh an ủi.

Chỉ cần được truyền công, thương thế trên người Vương Đào tự nhiên sẽ bình phục. Hiện tại y không có tu vi, thương tích trong người khiến y vô cùng thống khổ, nhưng một khi trở lại làm tu sĩ, những vết thương này sẽ không còn là vấn đề.

"Làm phiền Cố sư huynh rồi. Cố sư huynh, nói thật lòng, ta thực sự không biết phải báo đáp người thế nào cho phải. Vương Đào ta đã rơi vào cảnh ngộ này, trong tay chẳng còn thứ gì nữa..." Vương Đào gian nan ôm quyền, ánh mắt né tránh, vẻ mặt vô cùng thê lương.

Y hiện tại không có gì để báo đáp. Trên đời vốn dĩ phải có lợi ích qua lại, nếu không thì ai lại sẵn lòng ra tay cứu giúp?

"Vương sư huynh nói gì vậy, đợi huynh trở lại đỉnh phong rồi báo đáp ta không phải tốt hơn sao?"

Cố Trường Thanh cũng chẳng phải đại thiện nhân, hắn chắc chắn sẽ đợi đối phương trở lại thời kỳ đỉnh cao mới nhận báo đáp. Bây giờ chưa thể báo đáp không có nghĩa là tương lai không thể. Để bản thân nỗ lực vô ích là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra với hắn. Nhìn xem, người này chẳng khác nào một gốc "hẹ" xanh tốt đang chờ thu hoạch sao.

"Có câu nói này của Cố sư huynh, Vương Đào ta sau này dù có phải chết cũng nhất định sẽ báo đáp người." Trong mắt Vương Đào cuối cùng cũng le lói một tia sáng, rốt cục đã khôi phục được một chút ý chí chiến đấu.

Nghe thấy lời hứa của Vương Đào, Cố Trường Thanh vô cùng sảng khoái. Thế nhưng đúng lúc này, Vương Đào lại cảm thấy áy náy, lo lắng nói: "Cố sư huynh, người không cần truyền cho ta quá nhiều, chỉ cần một chút là được rồi, đừng để bản thân bị kiệt sức."

Y sợ Cố Trường Thanh vì truyền công mà tiêu hao quá độ. Không ngờ Cố Trường Thanh kiên quyết không đồng ý, hắn trực tiếp nói ra một câu khiến Vương Đào chấn kinh đến cực điểm, thậm chí còn khiến y phải bái phục sát đất!