Chương 15: Nhân xà quyết đấu
Nói thật, La Chân đối với võ giả nhân loại có chút sợ sệt.
Nhân loại là sinh vật cao cấp đứng tại đỉnh chuỗi thực vật, gần như như thần linh nhìn xuống các loại sinh vật khác. Mặc dù thế giới này có yêu thú tồn tại, nhưng vấn đề là, nhân loại cũng có thể tu luyện!
Khi nhìn thấy gã võ giả cầm kiếm kia, La Chân quay đầu chạy ngay.
Nhưng chạy được vài mét, hắn bỗng nhiên dừng lại. Bởi vì hắn chợt nghĩ đến một chuyện.
"Bản đồ hệ thống hiển thị trong vòng ngàn mét không có sinh vật nào có thể uy hiếp được ta, võ giả này ở gần như vậy, khẳng định cũng bao gồm cả hắn!"
"Mặc dù hắn là võ giả, nhưng võ giả cũng có kẻ mạnh người yếu!"
La Chân quay đầu, quét mắt nhìn gã võ giả kia một chút. Ngay sau đó, thông tin của người này liền xuất hiện trước mắt hắn.
Tên: Lý Miêu
Chủng tộc: Nhân loại
Thực lực: Võ giả cấp bốn
"Hóa ra mới chỉ là võ giả cấp bốn, làm ta giật cả mình!"
La Chân thở phào một hơi. Lý Miêu này mới cấp bốn, căn bản không phải đối thủ của hắn, hèn chi bản đồ hệ thống không hiển thị nguy hiểm. Xem ra vừa rồi là hắn thần hồn nát thần tính, tự mình dọa mình.
Nhìn Lý Miêu một chút, La Chân ngoảnh đầu định rời đi. Mặc dù võ giả này không phải đối thủ, nhưng hắn cũng không muốn phát sinh xung đột với đối phương.
Đang lúc bò đi, bỗng nhiên sau đầu vang lên một tiếng rít xé gió. Ngay sau đó, La Chân cảm giác mình bị thứ gì đó đập trúng. Hắn nhìn lại, chỉ thấy trên thân rắn có một khối đá rơi xuống, vừa rồi chính là vật này nện vào người hắn! Mặc dù không hề hấn gì, nhưng La Chân vẫn bị kinh động.
Ánh mắt quét qua, hắn thấy gã võ giả nhân loại cách đó không xa lại nhặt lên một hòn đá khác, ra sức ném về phía hắn. Lần này La Chân đã có chuẩn bị, thân hình khẽ uốn éo liền né được.
Hòn đá nện hụt, La Chân không bị thương nhưng lồng ngực đã đầy ngập lửa giận! Hắn vốn không muốn xung đột, ngược lại gã võ giả này lại chủ động tấn công hắn. Cũng may da rắn của hắn đủ dày, lại có giáp dày phòng thân, nếu là yêu thú bình thường thì không chết cũng phải trọng thương!
"Tê tê tê..."
La Chân phun xà tín, lạnh lùng nhìn gã võ giả nhân loại đối diện.
"Ồ? Nhóc con này bị đập trúng mà không sao à?" Đối diện, võ giả Lý Miêu nhíu mày, sau đó nắm trường kiếm đi tới.
Chờ hắn đến gần, La Chân mới phát hiện bên hông Lý Miêu treo đầy các bộ phận của yêu thú. Có da dày của cá sấu và gấu, có đầu hươu yêu, còn có một đống lớn những thứ đồ khác.
"Võ giả này chuyên môn đến săn giết yêu thú sao?" Nhìn thấy cách ăn mặc này, La Chân lập tức đoán ra.
Hễ là thú loại thì trên người đều có thứ đáng giá, ví dụ như da lông, sừng thú... Thợ săn nhân loại bình thường hay đi săn dã thú để đổi lấy tiền tài. Mà võ giả có thực lực nhất định tự nhiên sẽ đưa mắt khóa mục tiêu vào yêu thú. So với dã thú, yêu thú có nguyên khí trong người chắc chắn sẽ đáng giá hơn nhiều.
"Tê tê tê..."
La Chân phun xà tín, âm lãnh nhìn Lý Miêu đang đi tới.
Cách La Chân khoảng năm mét, Lý Miêu dừng bước. Hắn nhìn từ trên xuống dưới đánh giá La Chân, bỗng nhiên nở nụ cười:
"Nhóc con này toàn thân đen kịt tỏa sáng, ngược lại rất hiếm thấy. Nếu lột da ngươi ra, đoán chừng có thể làm được mấy cái bao tay, thậm chí làm một cái túi da nhỏ. À, còn không thể quên mật rắn của ngươi, mật của yêu thú loài rắn lúc nào cũng là món hàng quý hiếm."
"Ngoan ngoãn đứng đó đừng động, xem ta chém bay đầu ngươi!"
Lý Miêu quát nhẹ một tiếng, nắm chặt trường kiếm đột nhiên đâm thẳng về phía La Chân! Tốc độ kia nhanh hơn người bình thường rất nhiều, thậm chí còn cuốn theo một luồng gió nhẹ.
Bất quá, chút tốc độ này ở trước mặt La Chân hoàn toàn không đáng thèm nhắc tới!
La Chân khẽ vung đuôi rắn, thân hình lao vút đi, dễ dàng tránh thoát mũi kiếm của Lý Miêu.
Chỉ trong vài nhịp thở, La Chân và Lý Miêu đã đổi vị trí cho nhau, khoảng cách giữa đôi bên vẫn duy trì ở mức năm mét.
"Con súc sinh này phản ứng nhanh vậy sao?!" Lý Miêu kinh ngạc thốt lên, sau đó trên mặt lộ ra vẻ mừng rỡ.
Thực lực của hắn tuy không phải quá mạnh, nhưng dù sao cũng là võ giả cấp bốn, phản ứng, tốc độ và lực lượng đều vượt xa người thường. Nhát kiếm vừa rồi hắn hoàn toàn không nương tay, gần như dốc toàn lực, vậy mà vẫn bị con hắc xà đối diện dễ dàng né được. Kinh nghiệm chiến đấu phong phú lập tức khiến Lý Miêu nhận ra con hắc xà này có lẽ là một con yêu thú lợi hại.
Yêu thú càng lợi hại, giá trị sẽ càng cao!
"Hôm nay vận khí tốt thật, thế mà lại gặp được con cá lớn."
Lý Miêu hưng phấn liếm môi, bỗng nhiên thò tay vào trong ngực lôi ra một tấm lưới lớn.
"Thử xem lưới dây vàng của ta đây!"
Lý Miêu giống như đang quăng chài, tung mạnh tấm lưới lớn ra. Tấm lưới phi thường rộng, La Chân dù phản ứng cấp tốc nhưng vẫn bị tấm lưới chụp xuống bao bọc lại bên trong.