Chương 9: Tiểu Đao
Ngay khi Tô Dạ chuẩn bị tìm xem có ai bán nước cất hay không, phía hậu trường đột nhiên có người gửi tin nhắn riêng cho hắn.
“Tiểu Đao: Có cần nước cất không? Mặc dù vẫn còn bị ô nhiễm!”
Tô Dạ đáp lại: “Đồ ăn khẩn cấp: Có bao nhiêu đưa bấy nhiêu đi!”
Gửi xong tin nhắn, Tô Dạ cảm thấy có chút không thoải mái. Cái tên Tiểu Đao này quả nhiên đặc biệt quan tâm đến hắn, hễ hắn vừa phát tin tức thông báo là bị phát giác ngay. Nhưng cũng may, thông báo đã nói rõ các đồng bào Lam Tinh cách nhau rất xa, tạm thời sẽ không có chuyện gì xảy ra.
Rất nhanh, bên trong Tạng Thư lóe lên một đạo bạch quang. Ngay sau đó, trước mặt Tô Dạ xuất hiện hai thùng nước.
“Nước này màu đỏ sao? Đây mà là nước cất?”
“Chưng cất từ máu à?”
“Hơn nữa, Tiểu Đao này lấy đâu ra nhiều nước cất như vậy?”
Thùng nước tuy nhỏ nhưng cũng tương đương với bình nước khoáng 9L trong siêu thị. Hai thùng này gộp lại đã đủ để tắm rửa sơ qua. Có thể thấy Tiểu Đao đối với hắn vô cùng tín nhiệm, ít nhất đến hiện tại vẫn chưa lộ ra ác ý.
Nhìn hai thùng nước, Tô Dạ lại mở Tạng Thư ra. Đã lấy nhiều nước như vậy, hắn định hỏi xin thêm vài món công cụ, đoán chừng đối phương cũng sẽ không từ chối.
Hắn nhắn tin riêng cho Tiểu Đao: “Cho ta thêm mấy cái chén nữa, loại chứa được nước là được.”
Tiểu Đao đáp: “Được, nhưng lát nữa ngươi có thể cho ta chút nước sạch không? Ta làm việc cả ngày, không dám uống thứ nước bẩn này, sắp chết khát rồi! Quả cà chua kia ngươi bóp chặt quá, ta chỉ vắt ra được vài giọt, giờ thèm đến phát điên! Sau khi chuẩn bị xong nước, nếu được thì qua kênh giao dịch nhé, ta uống cho yên tâm.”
Tô Dạ hỏi: “Được, nhưng làm sao ngươi có được nhiều nước cất thế này? Hơn nữa thứ nước màu hồng này thực sự là nước cất sao?”
Tiểu Đao giải thích: “Chính là nước cất đó. Ta là thợ mộc, ngươi có biết mấy cái thùng gỗ nấu cơm ở nông thôn không? Ta dùng thứ đó cải tạo lại để làm nước cất, nhưng nước làm ra không được sạch lắm nên mới phải nhờ đến ngươi.”
Tô Dạ gật đầu: “Hiểu rồi, nước đóng băng cũng được, giao dịch đi!”
Dù sao hắn cũng không lỗ. Cầm lấy chiếc chén bằng tre, Tô Dạ múc một ly nước từ trong thùng gỗ ra. Sau đó, đạo ánh sáng làm sạch trong tay hắn bắt đầu nhấp nháy. Không lâu sau, thứ nước màu đỏ nguyên bản đã trở nên trong suốt, nhưng dưới đáy chén lại đọng lại một lớp bùn hồng dày đặc không rõ nguồn gốc.
Lấy ra một chiếc chén tre khác đã được làm sạch, Tô Dạ đổ phần nước vừa thanh lọc vào, sau đó thử treo lên kênh giao dịch.
[100ml nước sạch – Niêm yết thành công.]
“Được thật này, thử nốt nửa chén còn lại xem.”
[100ml nước ô nhiễm nhẹ – Niêm yết thành công.]
“Quả nhiên vẫn còn ô nhiễm.”
Tô Dạ còn chưa kịp cười thành tiếng thì vô số tin nhắn mua hàng đã đổ ập đến như bão táp.
“Trồng Cái Nam Bồn Hữu: Tiểu ca ca, cầu xin chút nước, muội muội cũng có ‘nước’, huynh muốn đổi không? Nước của muội tuyệt đối không ô nhiễm, chỉ là có chút virus sinh lý thôi!”
Tô Dạ: “...”
Tin nhắn tiếp theo:
“Vệ sinh viên: Ta biết ngay là ngươi có năng lực làm sạch những thứ bẩn thỉu này mà. Đều là người Lam Tinh cả, ngươi nên miễn phí cung cấp thức ăn sạch cho mọi người. Chỉ có như vậy ngươi mới xứng đáng làm người!”
Làm người?
Tô Dạ tự nhìn lại mình. Hắn cảm thấy bản thân hình như chẳng còn tính là người nữa rồi, chiêu trò đạo đức giả này đối với hắn hoàn toàn vô dụng. Hơn nữa, đây là trò chơi cầu sinh chứ không phải làm từ thiện. Có quỷ mới miễn phí cho ngươi, hay đúng hơn là chỉ có hạng thánh mẫu mới làm chuyện đó. Thức ăn và nước uống sạch mà đòi miễn phí thì chỉ có trong mơ thôi.
Hắn phớt lờ “Vệ sinh viên” nhưng vẫn ghi nhớ cái tên này lại. Vì không thể chặn tin nhắn nên tạm thời hắn đành chịu đựng sự quấy rối này.
“Chờ sau này có cơ hội, ta nhất định phải tới trộm xác hắn và lũ quỷ dị hắn trồng mới được.”
Người kế tiếp:
“Hàng lậu: Chào ngươi, ta muốn dùng một túi muối nhỏ để đổi lấy chén nước bẩn kia, được không?”
Muối? Chẳng những có thể ăn mà còn là một loại vật liệu chủng quỷ. Muối không chỉ dùng để xua đuổi những thứ dơ bẩn xung quanh phần mộ mà còn là một loại phân bón đặc biệt. Tuy người này có vẻ không có nhiều, nhưng dùng nước bẩn đổi lấy muối thì hắn không bao giờ lỗ.
Vừa mới hoàn tất giao dịch, hậu trường của Tô Dạ lại bị oanh tạc bởi tin nhắn của Tiểu Đao.
“Tiểu Đao: Huynh đệ, có đó không? Nước, ta muốn uống nước.”
“Tiểu Đao: Huynh đệ, mau giao dịch cho ta đi, ta khát sắp chết rồi!”
“Tiểu Đao: Huynh đệ, nhận được tin nhắn không? Cầu xin ngươi, nước, nước...”
Nhìn hàng loạt tin nhắn, Tô Dạ bật cười. Xem ra Tiểu Đao này thực sự đã khát đến cực hạn.
Tô Dạ: “Ngươi gửi yêu cầu giao dịch đi chứ, ta nhấn xác nhận cho!”
Tiểu Đao: “Mẹ kiếp, ta cứ thắc mắc sao ngươi chưa đưa nước, hóa ra là tại ta. Ngại quá, ta khát quá nên đầu óc có chút không tỉnh táo.”
Giây tiếp theo, yêu cầu giao dịch gửi tới, Tô Dạ vội vàng nhấn xác nhận. Tiểu Đao hiện là đối tác của hắn, tạm thời chắc chắn phải chiếu cố thật tốt. Đáng tiếc là 100ml nước khi đến tay Tiểu Đao chỉ còn lại 80ml do hao hụt hệ thống.
Uống xong nước, y lại nhắn tới: “Đại ca, nước này ngọt thật đấy! Còn ngọt hơn cả nước ở sân golf Nhĩ Phu nữa!”
Tô Dạ đáp: “Khá khen cho ngươi, không ngờ trước đây cũng là người có tiền, còn biết cả vị nước ở sân golf.”
Tiểu Đao: “Tiền cái gì chứ, trước đây ta làm trâu làm ngựa ở sân golf, không có tiền mua nước đóng chai nên toàn uống trộm nước tưới cỏ thôi!”
Tô Dạ: “Ngạch, xin lỗi! Ta không cố ý chạm vào nỗi đau của ngươi. Còn nữa, nếu muốn thêm nước thì phải đợi một chút.”
Tiểu Đao: “Không gấp, giờ ta thoải mái hơn nhiều rồi. Ngươi cứ thong thả mà làm, thiếu cái gì cứ bảo ta, ăn uống của tiểu đệ đều trông cậy vào đại ca cả.”
Thấy Tiểu Đao biết điều như vậy, Tô Dạ có chút bất ngờ nhưng có người giúp đỡ vẫn tốt hơn, nên hắn không từ chối.
Đầu tiên, hắn làm sạch một ít nước, sau đó tiện tay thanh lọc luôn chiếc nồi sắt vừa giao dịch được. Hắn đặt nồi lên đống lửa, nấu vài củ khoai tây đã làm sạch, lại bỏ thêm chút muối kết khối vào. Dĩ nhiên, muối cũng đã được hắn thanh lọc qua.
Xử lý xong phần ăn uống của mình, Tô Dạ mới bắt đầu làm sạch nước để bán. Một chiếc chén tre chứa được khoảng 200ml, nhưng mỗi lần hắn chỉ bán nửa chén. Số nước cất này là của Tiểu Đao, nên hắn cũng giao dịch trả lại cho y mấy chén nước sạch. Hắn không thích nợ nần những người có thiện chí với mình. Tất nhiên, uống xong thì chén tre phải trả lại cho hắn.
Dù đêm qua có mưa và nhiều người có thể hứng nước mưa hay sương sớm, nhưng khi thấy nước sạch của Tô Dạ treo trên kênh giao dịch, tất cả vẫn rơi vào điên cuồng. Đáng tiếc, phần lớn mọi người đều quá nghèo, không mua nổi. Bản thân Tô Dạ cũng không thể làm sạch quá nhiều nước cùng lúc; một ly nước cất tuy tốn ít thể lực, nhưng tích tiểu thành đại cũng khiến hắn thấy mệt mỏi.
Đang lúc Tô Dạ bận rộn đến quên cả trời đất thì đột nhiên...
Thùng thùng.
Tiếng gõ cửa vang lên từ phía lối vào.
Thùng thùng!
Nghe thấy tiếng động, Tô Dạ lập tức căng thẳng, trong lòng thầm kêu không ổn.
“Chẳng phải nói bảy ngày đầu tiên căn nhà là tuyệt đối an toàn sao?”
“Tiếng gõ cửa này là thế nào?”
Rất nhanh, tiếng gõ cửa dừng lại. Thứ bên ngoài dường như đã phát giác ra tiếng động nhẹ khi Tô Dạ đứng dậy.
“Có ai không? Xin hỏi có ai ở bên trong không?”
“Lão bà tử muốn mượn ngươi ít đồ!”
“Đều là hàng xóm cả, ngươi mở cửa ra đi!”