Logo

Chương 10: Độc

Đầu tiên, hắn cần phải có năng lực tự vệ nhất định để đảm bảo an toàn cho bản thân. Dù sao qua những gì quan sát được từ tối qua, tình cảnh hiện tại của hắn chẳng những không tốt mà còn có phần cực kỳ nguy hiểm.

Kế đến, trên cơ sở bảo đảm an toàn, hắn phải nghĩ cách tiếp xúc với người tu hành, đặc biệt là tìm kiếm thông tin liên quan đến việc làm sao để phàm nhân sở hữu Linh Căn.

Không cần tư chất quá tốt, chỉ cần có thể khiến hắn sở hữu dù chỉ một chút Linh Căn là đủ. Chỉ cần hoàn thành bước ngoặt từ không tới có, hắn liền có thể chậm rãi chuyển hóa, thậm chí Tiên Linh Căn cũng không phải là điều không thể.

Hắn vừa ăn cơm vừa suy tư, thời gian vội vã trôi qua.

Buổi chiều, Vương Tử Giai đã nắm rõ sơ bộ mô hình công việc cũng như các mối quan hệ nhân mạch trong ký ức. Sau khi thấy mọi chuyện đã ổn thỏa, hắn nhìn thời gian, trước khi tan ca đã đi chuyến hàng cuối cùng, rồi rời khỏi khu vực của mình để tiến về khu quản lý đan dược.

Lúc này ca ngày đã gần kết thúc, mọi người trong các kho hàng đều đang thong thả chờ đợi giao ca.

“Hứa lão!” Vương Tử Giai tìm thấy Hứa Thành Lâm, liền tiến tới hành lễ chào hỏi.

“Là Tử Giai đó à, chuyện trong nhà ổn cả chứ?” Hứa Thành Lâm nhìn Vương Tử Giai, ân cần hỏi han.

Cùng làm chung một bộ môn nên chẳng có bí mật gì, chuyện nhà hắn ai nấy đều rõ mười mươi.

“Tạ ơn Hứa lão quan tâm, mọi sự đều ổn ạ.” Vương Tử Giai trả lời.

“Giờ này đến tìm lão già này, chắc hẳn là có chuyện muốn lão giúp đỡ?”

Phụ thân của Vương Tử Giai trước đây rất khéo léo trong đối nhân xử thế, quan hệ với đám tạp dịch ở lầu một đều rất tốt, Hứa Thành Lâm cũng là một trong số đó, vì vậy lão hỏi thẳng vào vấn đề.

“Quả thật có chút việc muốn phiền Hứa lão. Tiểu tử muốn mua ít dược hoàn trong tòa nhà, nghe nói chúng ta mua thì được ưu đãi giảm mười phần trăm phải không ạ?” Vương Tử Giai hỏi.

“Ngươi muốn mua loại nào? Hay là trong người thấy không khỏe?” Hứa Thành Lâm quan tâm hỏi.

Vương Tử Giai lắc đầu, đáp: “Thứ nhất, tiểu tử muốn mua ít độc dược, loại độc tính mạnh nhưng không phát tác ngay lập tức làm tổn hại thân thể hay khiến người ta mất mạng ngay, tốt nhất là có thời gian ủ bệnh nhất định.”

Hứa Thành Lâm nghe vậy liền nhíu mày, quan sát Vương Tử Giai một lượt rồi nói: “Mãn tính kịch độc? Ngươi muốn làm gì? Hay là gặp phải khó khăn gì? Chớ có hành động cảm tính, chúng ta tuy là tạp dịch tông môn, nhưng nếu bị đội chấp pháp bắt được thì cũng không có ưu ái gì đâu.”

“Hứa lão ngài nghĩ nhiều rồi, tiểu tử mua những thứ này không phải để đối phó ai, mà là muốn làm chút nghiên cứu.” Vương Tử Giai giải thích thêm: “Thậm chí thời gian ủ bệnh không cần quá lâu, nửa khắc đồng hồ mới phát tác cũng được, chỉ cần không lập tức thương tổn thân thể là được rồi.”

Hứa Thành Lâm nửa tin nửa ngờ, nhưng thấy hắn đã quyết tâm, hồi lâu mới thở dài: “Được rồi, ngươi cũng lớn rồi, tự biết nặng nhẹ là tốt.”

Dù sao nếu lão không đồng ý, nhỡ đâu tiểu tử này ra ngoài mua bừa bãi thì càng nguy hiểm hơn.

Thấy Hứa lão đã đồng ý, Vương Tử Giai nói tiếp: “Ngoài độc dược, tiểu tử còn muốn mua loại dược vật giúp võ giả bộc phát sức mạnh trong thời gian ngắn và loại hỗ trợ tu hành.”

“Dược vật tăng cường tu vi võ giả?” Hứa Thành Lâm ngẩn người, nhìn hắn nói: “Ngươi đã chắc chắn mình không có Linh Căn sao? Định tu võ à? Đã đi kiểm tra kỹ chưa?”

“Hứa lão hiểu lầm rồi, tiểu tử vẫn chưa đi kiểm tra Linh Căn, trong nhà hiện tại cũng không gánh nổi khoản chi phí đó. Ta chỉ nghĩ phụ thân đã mất, một thân một mình cũng cần có chút gì đó dựa vào, nên định vừa lĩnh hội công pháp, vừa luyện chút võ công để có thủ đoạn tự vệ.” Vương Tử Giai thành thật đáp.

Thực tế, phụ thân hắn trước đây đã dồn hết vốn liếng mua hai bản công pháp và thuật pháp cho hắn lĩnh hội, từ đó đã xác định được tiền thân không có Linh Căn. Đó là cách kiểm chứng tốt nhất ngoài việc kiểm tra Linh Căn trực tiếp, chỉ là hắn chưa từng tiết lộ ra ngoài.

“Chuyện này…” Hứa Thành Lâm nghe vậy thì ngẩn ngơ hồi lâu, mới thở dài: “Ai… Phụ thân ngươi sao lại đi đột ngột như thế chứ!”

Vương Tử Giai lộ vẻ u sầu, cúi đầu không nói.

“Được rồi, lão già này đi tìm cho ngươi.” Nói đoạn, Hứa Thành Lâm đứng dậy đi vào kho đan dược.

Làm việc ở đây mấy chục năm, lão đã quá quen thuộc với nơi này, đặc biệt là các loại dược hoàn bất nhập lưu dành cho phàm nhân. Trước đây, khi chưa cam chịu số phận, lão cũng từng lưu tâm đến chúng không ít.

Một lát sau, lão cầm ra một đống bình lọ.

“Đây là Thông Mạch Đan, loại thuốc tốt nhất dành cho võ tu. Một viên giá một Pháp Tiền rưỡi, có thể tăng thêm khoảng một năm công lực.” Hứa Thành Lâm lấy ra một bình ngọc tinh xảo, giới thiệu với hắn.

“Một viên một năm công lực, chẳng lẽ mua một trăm viên là có thể trực tiếp đạt đến Tiên Thiên Tông Sư, sánh ngang với tu sĩ mới nhập môn sao?” Vương Tử Giai giả vờ ngây thơ hỏi.

“Ha ha…” Hứa Thành Lâm cười lớn, không buồn chỉnh lại ý nghĩ sai lệch đó mà nói: “Lý thuyết là vậy, nhưng thuốc này ngươi phải có đủ một trăm viên mới nói chuyện tiếp được. Mỗi năm chúng ta chỉ có hạn ngạch mua tối đa mười viên, mà cũng không được mua cùng lúc. Chủ yếu là để tránh người bên dưới đem ra ngoài bán lại, làm thất thoát tài sản của tông môn.”

Vương Tử Giai gật đầu đã hiểu. Hứa Thành Lâm lại lấy ra một bình ngọc khác: “Trong này có ba viên Bạo Khí Đan, có thể khiến tu vi võ giả tăng gấp đôi trong vòng nửa khắc đồng hồ. Nếu trong thời gian đó dùng hết dược hiệu thì thân thể không tổn hại gì nhiều, nếu hết thời gian mà chưa dùng hết thì sẽ có giai đoạn suy yếu. Đây là loại thuốc bộc phát có di chứng nhẹ nhất và hiệu quả nhất. Một bình giá một Pháp Tiền.”

Vương Tử Giai im lặng nhận lấy bình thuốc. Thấy vậy, Hứa Thành Lâm đặt hơn mười bình thuốc còn lại lên chiếc tủ nhỏ trước mặt hai người, nói: “Đây là những loại độc dược mãn tính mạnh nhất mà lão tìm được, thời gian phát tác khác nhau, ngắn thì cỡ một chén trà, dài thì tới nửa năm…”

Hứa lão giải thích vô cùng chi tiết từng loại độc dược. Hiển nhiên, lão vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng Vương Tử Giai, lo lắng hắn làm chuyện dại dột. Nhưng quan hệ giữa hai người chưa đến mức để lão giáo huấn hay ngăn cả, lão chỉ có thể dặn dò kỹ lưỡng để hắn nắm rõ mọi chuyện.

“Đại khái là bấy nhiêu đó, ngươi muốn lấy loại nào?”

“Được ạ, những thứ này ta lấy hết. Hứa lão cứ tính toán rồi chúng ta qua chỗ Quản sự thanh toán.” Vương Tử Giai gật đầu.

“Hả…” Hứa Thành Lâm kinh ngạc: “Lấy hết sao? Ngươi định làm cái gì thế?”

“Hứa lão, tiểu tử thực sự chỉ dùng để nghiên cứu thôi mà.” Vương Tử Giai cười khổ.

Hứa Thành Lâm gật đầu: “Được rồi, ngươi biết chừng mực là tốt.”

Hai người rời khu vực kho, tiến về phía cửa lớn chỗ Quản sự để thanh toán.

Đám tạp dịch trong kho tuy không kiếm chác được gì, nhưng quản kho thì lại khác, bổng lộc không hề ít. Quản sự kho là một tu sĩ tông môn chính thức được phân phối đến, vẫn hưởng phúc lợi của tông môn khi làm việc.

“Mười loại độc dược này đều là thứ kịch độc, tuy là vật của phàm nhân nhưng giá không thấp đâu. Tổng cộng là hơn năm Pháp Tiền, thêm một bình Bạo Khí Đan và một viên Thông Mạch Đan, tất cả gần tám Pháp Tiền. Ngươi chưa dùng hạn ngạch nên được giảm mười phần trăm, còn lại bảy phẩy mười một Pháp Tiền. Đưa bảy Pháp Tiền và mười một lượng hoàng kim là được.”

Một lát sau, Quản sự kiểm kê xong rồi đưa ra con số.

Vương Tử Giai cung kính hành lễ: “Đa tạ Quản sự.”

Hắn cẩn thận lấy từ trong túi ra bảy đồng Pháp Tiền bằng ngọc và một ít ngân lượng để thanh toán.