Logo

[Dịch] Cực Phẩm Khoác Lác Hệ Thống

Chương 5. Chương 5: Dẹp đường Bạch Ngọc Lâu (2)

Chương 5: Dẹp đường Bạch Ngọc Lâu (2)

"Chuyện này là thế nào?" Lão gia tử nhíu mày nhìn sang Phúc bá đang đứng một bên, sắc mặt có chút khó coi.

Toàn vương triều ai mà không biết đại thiếu gia Phủ nguyên soái là Vương Khai chưa từng tu võ? Đến cả Đại Nguyên Soái cũng chưa từng nỡ đánh hắn một roi, nếu hắn công khai quyết đấu với thế tử Trấn Thiên Vương, hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào?

"Lão gia, lão nô nghĩ thiếu gia đã nhận lời quyết đấu thì hẳn là có lòng tin sẽ thắng." Phúc bá bình thản nói.

Vương Khai cũng cam đoan lần nữa: "Lão gia tử yên tâm, tôn nhi lần này nhất định sẽ đánh cho tên thế tử Trấn Thiên Vương kia đầu rách máu chảy, biến thành chó cụp đuôi!"

"Ngươi muốn tu võ?" Lão gia tử nhíu mày hỏi.

Vương Khai ngẩn người, sao hắn cứ cảm thấy lão gia tử dường như rất không muốn hắn tu võ? Trong ký ức cũng vậy, lão gia tử chưa từng ép buộc hắn tu võ, ngược lại luôn bảo hắn nên chuyên tâm học văn. Ban đầu hắn cứ ngỡ ông không quản được mình nên mới thỏa hiệp, nhưng hiện tại xem ra... có vẻ không đơn giản như thế.

"Lão gia, con đường của thiếu gia cứ để tự hắn lựa chọn đi." Phúc bá đột nhiên lên tiếng.

Lão gia tử nghe vậy thì sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng liếc nhìn y một cái, rồi lại nhìn sang Vương Khai. Ánh mắt ông cực kỳ phức tạp, thở dài nói: "Đã vậy thì Khai nhi, ngươi cứ cố gắng tu hành đi."

...

Màn đêm buông xuống, Vương thành lại khoác lên một bộ mặt khác.

Vương Khai mặc trường bào trắng, tay cầm quạt xếp, ung dung đi trên con phố đèn hồng liễu lục, phía sau là tốp năm tốp ba hộ vệ trong phủ đi theo. Hắn đi đến đâu, người qua đường đều dạt ra tránh né đến đó.

"Thiếu gia, Bạch Ngọc Lâu mở đến tầng ba, muốn vào cần hai trăm vạn lượng bạc, chúng ta..." Một hộ vệ lo lắng nói.

"Ha ha, chuyện đó không cần lo, đến lúc tự khắc sẽ có người dâng ngân phiếu tới." Vương Khai cười nhạt, đung đưa quạt xếp rồi dừng bước trước một tòa lâu các hùng vĩ nhất.

Ba chữ "Bạch Ngọc Lâu" trên tấm bảng hiệu lớn treo hoành tráng giữa lầu các, bên trong tiếng ca múa mừng thái bình cùng tiếng cười đùa vui vẻ vang lên không dứt.

So với sự lạnh lẽo yên tĩnh ban ngày, nơi này tựa như một thế giới khác.

Mấy tên hộ vệ đi sau lưng đều có chút bồn chồn bất an. Nơi này cực kỳ đặc biệt, nếu không đủ bạc, đừng nói là Phủ nguyên soái, ngay cả Thái tử điện hạ tự mình đến đây cũng sẽ bị đuổi ra ngoài.

Hơn nữa, không ai dám đắc tội Bạch Ngọc Lâu, cho dù là đương kim vương thượng cũng không dám.

"Nhìn cái gì vậy, còn không mau vào?" Vương Khai ngoảnh lại, bước qua cửa lầu rồi mới phát hiện phía sau trống rỗng.

Chỉ thấy mấy tên hộ vệ đều nghiêm túc đứng im tại chỗ, đồng thanh nói: "Thiếu gia, chúng ta đứng canh ở đây là được rồi, không vào trong hưởng lạc đâu."

Vương Khai nghe vậy thì mặt đen lại, thầm nghĩ gọi các ngươi tới là để hưởng lạc sao? Bên người không có lấy một ai, chẳng phải là làm mất mặt mũi của đại thiếu gia Phủ nguyên soái đường đường hay sao?

"Không sao, vào hết đi. Ta và lâu chủ Bạch Ngọc Lâu là bạn vong niên, dù có một xu dính túi cũng tự do ra vào vui chơi được." Vương Khai bốc phét.

"Chúc mừng chủ ký sinh khoác lác thành công, thu hoạch được 1000 kinh nghiệm, 1 điểm khoác lác."

"Chúc mừng chủ ký sinh đột phá cảnh giới thành công, đạt đến Lục phẩm Võ Sư cảnh."

Mấy tên hộ vệ nghe vậy thì khóe miệng giật giật, mí mắt nhảy loạn, vội vàng nhìn ngó xung quanh, thấy không có ai nghe thấy mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đối với thói quen đi đến đâu khoác lác đến đó của thiếu gia nhà mình, bọn họ đã được lĩnh giáo qua vô số lần.

"Thiếu gia, chúng ta nghĩ hay là cứ ở ngoài này canh gác thì hơn, nếu lão gia phái người đến còn có thể sớm báo cho thiếu gia." Mấy tên hộ vệ kiên định không lay chuyển.

Không phải bọn họ không muốn vào, mà là thật sự không thể vào. Vạn nhất lần này hắn lại nói khoác, hậu quả đón nhận không phải là bị đánh một trận là xong, chắc chắn sẽ bị đánh tới mức thảm hại, mà còn là kiểu không thể trả thù được.

"Đã vậy thì các ngươi cứ ở đây mà chờ đi." Vương Khai hừ lạnh một tiếng, mặt đen xì. Sự bất tín nhiệm rõ ràng của bọn họ khiến hắn cảm thấy cực kỳ mất mặt, dứt khoát cũng lười quản nữa.

Tại tầng một Bạch Ngọc Lâu, những người đang ngồi đều là khách chơi bình dân của Vương thành. Nhìn thấy Vương Khai bước vào, bọn họ không khỏi đứng dậy hành lễ.

"Vương thiếu gia!"

Đối với cảnh tượng này, trong trí nhớ của hắn đã quá quen thuộc, chỉ khẽ gật đầu một cái rồi trực tiếp leo lên tầng hai.

Mà ở nơi này, theo cái nhìn của Vương Khai, đều là những tay chơi cao cấp.

Hứa gia thiếu gia Hứa Côn, Lưu gia thiếu gia Lưu Nhạc, Tô gia thiếu gia Tô Dạ, Lý gia thiếu gia Lý Thừa Phong, đường đường là hậu duệ ruột thịt của tứ đại thế gia Vương thành đều có mặt ở đây.

Những người còn lại cũng đều là con cháu của các quan viên trong vương triều.

"Hứa huynh, ngân phiếu của ta mang đến chưa?" Vương Khai cười nhạt, đi thẳng tới trước mặt gã, hai mắt khẽ nheo lại, liếc nhìn gã thanh niên đang đứng bên cạnh.

Thanh niên này chính là kẻ ban ngày đã tìm Vương Khai để mượn ngân phiếu, đường đệ của Hứa Côn – Trương Nhưng.

"Hai triệu ba trăm ngàn lượng, đều ở chỗ này!" Sắc mặt Hứa Côn có chút khó coi, gã mở bọc vải trên bàn ra, bên trong là từng xấp ngân phiếu rõ mồn một trước mắt.

Ngay cả vạt áo dùng để bọc ngân phiếu cũng là của Vương Khai, có thể thấy được số tiền này vẫn chưa hề bị động vào.

"Ừm, vậy còn tiền lãi?" Vương Khai liếc mắt nhìn qua rồi gật đầu.

Tiền lãi?

Lời vừa nói ra, lập tức khiến toàn trường lộ ra thần sắc nghiền ngẫm nhìn về phía Hứa Côn. Đặc biệt là tên mập Lưu Nhạc, giờ phút này càng cười đến mức không khép được miệng.