Chương 9: Tuyệt Đối Bá Đạo
Không gian tầng ba của Bạch Ngọc Lâu trong nháy mắt trở nên im ắng, bầu không khí thậm chí có chút đè nén.
"Ách, các ngươi sao thế? Ta nói sai cái gì à?" Vương Khai thấy thế ngẩn người, nghi hoặc nhìn bọn họ. Vốn dĩ ai nấy đều đang vui vẻ mỉm cười chào hỏi nhau, sao tự nhiên lại đột nhiên cứng đờ ra hết rồi?
Sắc mặt Lý Linh Tiên sượng trân, nghe vậy càng cảm thấy xấu hổ và giận dữ. Nàng rất muốn giải thích một tiếng rằng việc tiến vào từ cửa sổ căn bản không phải ý định của nàng, nàng cũng vì bất đắc dĩ mới phải chọn cách xuất hiện này.
"Vương Khai, chú ý lời nói cử chỉ của ngươi một chút. Nếu Linh Tiên tiểu thư đi lên từ lối cầu thang, thì tầng ba Bạch Ngọc Lâu này còn cần thiết phải tồn tại sao?" Vạn Không Thái tử cau mày, lạnh lùng lên tiếng.
Vương Khai nghe vậy lập tức bừng tỉnh đại ngộ, vỗ trán một cái kêu lên: "À, hóa ra là thế, nói cũng đúng. Nếu đi từ cầu thang lên, đám khách làng chơi cao cấp ở tầng hai Bạch Ngọc Lâu chẳng phải đều nhìn thấy Linh Tiên tiểu thư rồi sao? Nói như vậy, hai trăm vạn lượng của bản thiếu gia chẳng phải là mất trắng à? Thật đắc tội, thật đắc tội, là tại hạ đường đột, mời Linh Tiên tiểu thư lượng thứ."
Khách làng chơi cao cấp?
Lời này vừa thốt ra lập tức khiến người là đầu bài của Bạch Ngọc Lâu như Lý Linh Tiên càng thêm phẫn nộ. Trên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng hiện lên một tia tức giận, nàng không thể ngờ được vị đệ nhất khoác lác nổi danh Vương thành này lại vô lễ đến mức ấy.
"Vương Khai, ngươi nên rời đi thì hơn, nơi này không phải chỗ ngươi nên đến. Hai trăm vạn lượng của ngươi, ta sẽ trả lại!" Vạn Không Thái tử thần sắc lạnh băng nói.
"Để ta rời đi? Dựa vào cái gì chứ? Chỉ năm trăm vạn lượng mà muốn đuổi ta đi sao? Ít nhất cũng phải năm trăm vạn lượng! Liền xem Thái tử điện hạ ngươi có lấy ra nổi hay không?" Vương Khai khinh thường bĩu môi.
Năm trăm vạn lượng? Cầm không nổi?
Tiểu Bằng Vương ở bên cạnh nhìn mà sửng sốt. Thần Võ Vương triều Thái tử điện hạ, đừng nói là năm trăm vạn lượng, dù có là một ngàn vạn lượng cũng có thể dễ dàng lấy ra. Y thấy rất kỳ quái, không hiểu Vương Khai rốt cuộc muốn làm gì? Tự chuốc lấy nhục nhã sao?
"Thái tử điện hạ, không cần vì Linh Tiên mà đáp ứng yêu cầu vô lý của hắn. Linh Tiên vốn là nữ tử chốn phong trần, quả thực không xứng để Thái tử điện hạ làm như thế." Đôi mắt đẹp của Lý Linh Tiên long lanh, thế mà lại hiện lên chút lệ quang. Dáng vẻ ta thấy mà thương ấy khiến mấy người nhìn vào đều mềm lòng.
Ngay cả Vương Khai giờ phút này cũng có chút không đành lòng, huống chi là Thái tử điện hạ vì nàng mà đến.
"Năm trăm vạn lượng thì năm trăm vạn lượng, ta có thể cho ngươi, bây giờ ngươi rời đi được rồi chứ!" Vạn Không mỉm cười gật đầu với Lý Linh Tiên, sau đó chuyển ánh mắt cực kỳ lạnh lùng về phía Vương Khai.
Vương Khai cố nén lòng thương tiếc đối với Lý Linh Tiên, cắn răng nói: "Thế không được, hiện tại phải lấy ra đưa cho ta ngay, nếu không sau này ngươi đổi ý thì sao?"
"Hừ, ngươi tưởng ai cũng giống như ngươi sao?" Vạn Không Thái tử khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, bàn tay nhẹ nhàng nâng lên, một luồng ánh sáng từ chiếc nhẫn không gian trên ngón tay cái bay ra.
Lạch cạch!
Trong nháy mắt, trên mặt bàn trước mặt Vương Khai, luồng ánh sáng kia hóa thành từng xấp ngân phiếu dày cộm.
Nhẫn không gian!
Hai mắt Vương Khai sáng lên liếc qua một lượt, trong lòng không khỏi có chút ngứa ngáy, thầm nghĩ làm Thái tử đúng là tốt thật, chẳng những có sẵn tiền mặt mà còn có cả nhẫn trữ vật không gian, sao mình không được xuyên không thành Thái tử nhỉ?
"Bây giờ ngươi có thể đi được chưa?" Vạn Không Thái tử lạnh lùng hỏi.
Lạch cạch!
Chỉ thấy Vương Khai như không nghe thấy gì, thản nhiên đếm ngân phiếu, từ trong đó rút ra một phần hai trăm vạn lượng đẩy ngược trở lại bàn, thản nhiên nói: "Đây là tiền ta nộp lại lần nữa, ân, ta lại trở về rồi."
Vút!
Mấy người nghe vậy đều trợn mắt há hốc mồm. Đặc biệt là tiểu Bằng Vương Bằng Cửu, giờ phút này đã hoàn toàn hóa đá. Hóa ra tên này bày ra một màn như vậy là để tống tiền đương kim Thái tử điện hạ một vố!
Năm trăm vạn lượng nói đến tay là đến tay, trừ đi hai trăm vạn lượng hắn dùng lúc đầu và hai trăm vạn lượng vừa mới nộp lại, hắn còn kiếm lời được ba trăm vạn lượng! Tương đương với việc tiến vào tầng ba Bạch Ngọc Lâu hoàn toàn là do Thái tử bao trọn gói, hơn nữa trong túi hắn còn nhiều hơn một trăm vạn lượng so với số ngân phiếu ban đầu sở hữu!
"Khốn kiếp! Ngươi tưởng Bạch Ngọc Lâu là nhà ngươi mở chắc? Muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?" Sắc mặt Vạn Không Thái tử âm trầm đến cực điểm, làm sao cũng không ngờ tới bản thân lại bị hắn chơi một vố đau như vậy!
Vương Khai nghe vậy thì tỏ vẻ không quan tâm nhún vai, nghênh ngang đưa tay vỗ vỗ xấp ngân phiếu, thản nhiên nói: "Sao nào? Lão tử có tiền thì có quyền tùy hứng, ngươi không phục à? Không phục cũng chẳng làm gì được ta, Bạch Ngọc Lâu này cũng đâu phải nhà ngươi mở!"
"Linh Tiên tiểu thư..." Vạn Không Thái tử tức giận đến đỉnh điểm, chỉ đành nhìn sang Lý Linh Tiên.
Lý Linh Tiên giờ phút này cũng vừa mới hồi thần, nàng cũng không ngờ Vương Khai lại tính toán chủ ý này. Điều đó chứng minh vừa rồi chính nàng cũng bị hắn lợi dụng? Hắn cố tình nói nàng như vậy là để gài bẫy Thái tử?
"Thái tử điện hạ, Lâu chủ từng nói qua, chỉ cần có đủ ngân phiếu thì bất luận là ai cũng có thể tự do ra vào tầng ba. Linh Tiên rất muốn bảo hắn rời đi, thế nhưng quy củ do Lâu chủ định ra không thể phá vỡ..." Lý Linh Tiên có chút khó xử, áy náy hành lễ.
"Ha ha, nghe thấy chưa? Thái tử điện hạ, phiền ngươi lần sau ra ngoài thì động não một chút, có nơi nào mở cửa làm ăn mà lại chê tiền đâu?" Vương Khai cười lớn, sau đó lại rút ra một xấp ngân phiếu đẩy tới trước mặt nàng, thản nhiên nói: "Mười vạn lượng này xem như tại hạ tặng cho Linh Tiên tiểu thư, lời vô tâm vừa rồi, thật sự rất xin lỗi."
Lời vô tâm?
Lý Linh Tiên nghe vậy thì gương mặt xinh đẹp cứng đờ, hung hăng lườm hắn một cái, nghiến răng nghiến lợi thầm nghĩ: "Tên khốn đáng chết, chỉ mười vạn lượng mà muốn xong chuyện sao? Món nợ này, bổn tiểu thư ghi nhớ kỹ!"
"Ha ha, Khai thiếu gia là độc đinh của phủ Nguyên soái, Linh Tiên chỉ là một nữ tử phong trần không có bối cảnh, sao dám trách cứ Khai thiếu gia?" Lý Linh Tiên đầy mặt nụ cười nói, cứ như người nổi giận lôi đình lúc nãy không phải là nàng.
Chỉ là nụ cười này lọt vào mắt Vương Khai lại khiến hắn cảm thấy toàn thân không thoải mái, cứ như có luồng gió âm u lạnh lẽo nào đó thổi qua.
"Vương Khai, ngươi giỏi lắm, rất tốt! Bản Thái tử hôm nay thật sự đã được mở mang tầm mắt!" Giọng điệu Vạn Không lạnh như băng, y liếc nhìn hắn một cái sắc lẹm rồi xanh mặt ngồi trở lại ghế.
Dù biết mình bị gài bẫy nhưng y cũng không làm gì được. Thân là đương kim Thái tử, y không thể mặt dày đi đòi lại ngân phiếu, hơn nữa vì kiêng dè phủ Nguyên soái nên càng không thể động thủ trừng trị hắn. Hiện tại, tâm trạng Vạn Không đã nghẹn uất tới cực điểm.
"Ha ha, quá khen quá khen. Nghĩ đến việc ta ba tuổi học văn, bốn tuổi tập võ, năm tuổi kéo cung bắn tên, sáu tuổi cưỡi ngựa thao luyện, bảy tuổi tay không leo núi, tám tuổi đến cả Hoàng Hà cũng có thể một hớp uống cạn, chút chuyện nhỏ này có là gì, không cần Thái tử điện hạ phải tán thưởng." Vương Khai nhe răng cười lớn.
"Chúc mừng ký chủ khoác lác thành công, nhận được 1000 kinh nghiệm, 1 điểm khoác lác."
Lời này vừa nói ra lập tức khiến khóe mắt tiểu Bằng Vương giật giật kịch liệt. Nếu không phải nể mặt Vạn Không Thái tử ở đây, y thật sự rất muốn giơ ngón tay cái lên khen ngợi một câu: Phát khoác lác này thổi thật sự quá tuyệt vời!