Chương 15: Chu Bích Lam! (1/2)
Tất cả mọi người đều trợn mắt ngoác mồm. Thông Minh Quyền vốn là võ kỹ có rất nhiều người từng tu hành qua, thế nhưng từ trước đến nay chưa từng nghe nói có thể đánh ra đến mười ba quyền!
Võ kỹ này bất quá chỉ là Nhân giai Trung phẩm, Cổ Phong trước đó từng có nghiên cứu qua Cự Tí Chấn Mô Quyền, lại nhìn Lâm Phong triển khai một phen, chính mình muốn thi triển võ kỹ này cũng không phải là chuyện khó khăn.
Nha, tay ta, tay ta...
Lâm Phong lúc này ôm lấy bàn tay của chính mình, hí lên rống to, nhìn về phía Cổ Phong với vẻ mặt càng thêm dữ tợn:
Cắt đứt ngón tay của ta, ta muốn một cánh tay của ngươi!
Vèo!
Chỉ thấy Lâm Phong đột nhiên từ bên hông rút ra một thanh Nhuyễn Kiếm, vừa gào thét vừa bay thẳng đến hướng Cổ Phong chém tới một cánh tay.
Chiêu kiếm này tốc độ cực nhanh, lại là một đòn đánh lén, mặc dù không mang theo bất kỳ vũ kỹ nào, thế nhưng cũng cực kỳ khó có thể tránh né.
Binh khí Nhân giai Trung phẩm!
Sắc mặt mọi người đại biến. Tu sĩ có tu vi ở Ngưng Lực Cảnh vẫn chưa đạt đến Đồng Bì Thiết Cốt, cú đánh này mà xuống, cánh tay của người đeo mặt nạ trước mắt nhất định sẽ bị chém đứt.
Nào ngờ Cổ Phong chỉ khẽ cau mày nhìn hướng Nhuyễn Kiếm đang đâm về phía mình, thân thể hơi nghiêng sang một bên, trực tiếp điểm ra một ngón tay.
Tốc độ của ngón tay này cực kỳ nhanh chóng, thậm chí còn mang theo cả tiếng xé rách không khí.
Tật Phong Chỉ!
Đây chẳng phải là Tật Phong Chỉ mà Lâm Phong vừa mới dùng qua đó sao?
Hơn nữa Tật Phong Chỉ được người đeo mặt nạ này triển khai lại nhanh hơn gấp mấy lần so với lúc Lâm Phong thi triển.
Ngón tay của Cổ Phong trực tiếp điểm chính xác lên trên thân kiếm, quỹ tích của thanh kiếm kia lập tức bị lệch đi, đâm thẳng vào khoảng không trống rỗng. Cùng lúc đó, Lâm Phong còn chưa kịp phản ứng lại, Cổ Phong đã thuận thế áp sát, bàn tay ở trên không trung xoay chuyển linh hoạt mấy lần, rồi vỗ thẳng một chưởng vào vai trái của Lâm Phong.
Rắc!
Lần này, bề ngoài bả vai phải của Lâm Phong hoàn toàn không có lấy nửa phần tổn thương, nhưng điều quỷ dị là, bên trong lại vang lên tiếng xương cốt vỡ vụn. Lâm Phong chỉ cảm thấy một luồng đau đớn kịch liệt truyền từ cánh tay phải đến, khiến bàn tay đang cầm Nhuyễn Kiếm trong chớp mắt liền tuột rơi xuống đất.
Thấu Thân Toái Cốt Chưởng!
Ngươi muốn chém một cánh tay của ta, ta liền cắt đứt một cánh tay của ngươi! Cút!
Cổ Phong lạnh lùng nhìn Lâm Phong, quát lên một tiếng.
Lâm Phong ôm lấy bả vai, trong mắt tràn ngập vẻ kinh sợ, vội vã lùi lại phía sau đến tận một nơi xa, lúc này mới quay người lại rống to:
Mặc kệ ngươi là ai, ngươi đã cắt đứt một tay của ta, đại ca Lâm Thắng của ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Mọi người nghe thấy lời này đều biến đổi sắc mặt. Đại ca của Lâm Phong chính là Thiếu Tộc Trưởng của Lâm gia, tên gọi Lâm Thắng Thiên, tu vi từ lâu đã đạt đến đỉnh cao Ngưng Lực Cảnh Thập Trọng, đồng thời có tin đồn hắn còn nửa bước bước vào Đồng Bì Cảnh. Lâm Phong bất quá cũng chỉ vừa mới đạt tới Ngưng Lực Cảnh Cửu Trọng, thực lực của đại ca Lâm Thắng Thiên mạnh hơn hắn ta gấp mấy lần.
Đồng thời điều quan trọng nhất là, nghe đồn Lâm Thắng Thiên từng có một lần gặp nạn từ thủa nhỏ và đã được Lâm Phong liều mình cứu giúp, thế nên Lâm Thắng Thiên cực kỳ cưng chiều đứa đệ đệ này. Nếu hắn biết đệ đệ của mình bị phế một tay, chắc chắn sẽ nổi điên lên, e rằng ngay cả người đeo mặt nạ trước mặt cũng khó lòng giữ được tính mạng.
Cổ Phong không nói gì, nhưng trong lòng lại thầm vui mừng. Hắn đang lo không có ai để luận bàn thực chiến, thực lực của đại ca Lâm Phong này nhất định sẽ mạnh hơn Lâm Phong một chút, vừa vặn có thể dùng để làm đối thủ tiếp theo.
Mọi chuyện đã rồi, đám đông xung quanh liền dồn dập tản đi, bởi vì chuyện này liên quan đến Lâm gia nên không ai muốn dây dưa phiền phức vào người.
Đa tạ ân công!
Vương Đại Chuy lúc này bước tới, định ôm quyền hành lễ nhưng cánh tay đã bị cụt kia lại chẳng thể nhấc lên nổi.
Cổ Phong nhìn Vương Đại Chuy và hỏi:
Việc này e rằng Lâm gia sẽ không dễ dàng giảng hòa đâu, trong nhà ngươi còn có những ai?
Bản thân hắn thì không sợ gì cả, nhưng Vương Đại Chuy nhìn qua là kẻ không có bối cảnh gì, đối mặt với tính cách của Lâm Phong như vậy sẽ vô cùng nguy hiểm.
Không dám giấu ân công, tiểu nhân từ thuở nhỏ đã mất cả phụ mẫu, chỉ có thể nương tựa lẫn nhau cùng muội muội. Mấy ngày trước, ta mang theo muội muội từ trong huyện đến Khô Sơn Quận này, lại không ngờ rằng...
Vương Đại Chuy nói đến đây, trong mắt liền lóe lên vẻ bi thương.
Nơi này có chút ngân lượng, ngươi hãy mang theo muội muội lập tức đi đến Vân Lai Khách Sạn, tự khắc sẽ có người giúp đỡ ngươi!
Cổ Phong lấy ra một ít ngân lượng đưa cho Vương Đại Chuy.
Vân Lai Khách Sạn là sản nghiệp của Đoạn gia, cho dù Lâm gia có gan lớn đến đâu đi nữa cũng không dám làm càn ở đó.
Ân công, cái này... ta...
Nếu như không muốn muội muội ngươi gặp chuyện không may, cứ làm theo lời ta nói!
Đa tạ ân công!
Vương Đại Chuy thiên ân vạn tạ, cuối cùng cũng vội vã rời đi.
Huynh đệ mặt tuấn tú, cáo từ!
Sau khi thanh niên tuấn tú nói xong một câu liền định quay người rời đi, nhưng Cổ Phong lại cất bước đi trước. Hôm nay thu hoạch không nhỏ, trận thực chiến này giúp Cổ Phong có thêm một số lĩnh ngộ phi phàm về Ngưng Lực Cảnh. Chỉ cần tiến hành tiêu hóa những thứ này, tu vi tất nhiên có thể đột phá đến Ngưng Lực Cảnh Thất Trọng.
Người này võ học thâm sâu, thân phận bất phàm. Hôm nay gặp mặt có lẽ chính là duyên phận, ta không thể để hắn rời đi một cách dễ dàng như vậy. Kẻ này trông giống như một vị cao nhân ẩn thế, phía sau lưng hắn chắc chắn có cường giả chống lưng. Nếu như có thể lôi kéo được, sẽ mang lại lợi ích to lớn cho Chu gia của ta!
Thanh niên tuấn tú vừa nhìn theo bóng lưng của Cổ Phong vừa thầm nghĩ trong lòng, lập tức mở miệng gọi lớn:
Huynh đệ đeo mặt nạ, xin hãy dừng bước!
Dứt lời, thân hình thanh niên tuấn tú chớp động, đôi chân bước đi linh hoạt như một con Linh Xà, trực tiếp đuổi theo hướng đi của Cổ Phong và vòng ra chắn ngay trước mặt hắn.
Còn có chuyện gì sao?
Cổ Phong nhạt giọng hỏi. Lúc này tâm trí hắn đều đặt vào việc tu hành, không muốn tiếp tục lãng phí thời gian ở đây.
Không giấu gì huynh đệ mặt nạ, ta chính là người của Chu gia. Nếu như huynh đệ chịu gia nhập Chu gia của chúng ta, con đường tu hành trong tương lai sẽ vô cùng rộng mở, không biết ý của huynh đệ thế nào?
Thanh niên tuấn tú vừa mở miệng, nhưng thực chất trong lòng hắn, người đứng sau vị nam nhân đeo mặt nạ này mới là nhân vật khiến hắn quan tâm hơn nhiều.
Chiêu mộ hiền sĩ, điều đầu tiên cần làm chính là phải đối đãi với nhau bằng sự chân thành. Cô nương đường đường là nữ nhi lại phải giả dạng nam trang, tự xưng là người của Chu gia nhưng lại không chịu tiết lộ họ tên cùng thân phận cụ thể, như vậy chính là không chân thành!
Cổ Phong thản nhiên đáp. Nhờ có chân truyền từ Diệu Thủ Tiên Y dịch dung thuật, các loại thuật giả trang qua mắt người khác đều không thể gạt được ánh mắt của hắn, huống chi đây lại là một màn nữ giả nam trang đơn giản như vậy, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy thanh niên tuấn tú này hắn đã nhận ra đây là nữ tử.
Thanh niên tuấn tú nghe vậy liền đỏ bừng cả mặt, vội vàng mở miệng nói:
Tiểu nữ là Chu Diệu Tình, chính là con gái của gia chủ Chu gia. Hôm nay mang lòng thành kính mời, không biết đại ca Ngân Diện nên xưng hô như thế nào?
Nghe thấy thế, trong lòng Cổ Phong cũng không khỏi khẽ động. Toàn bộ Khô Sơn Quận chỉ có duy nhất một Chu gia chính là một trong ba đại gia tộc đứng đầu, có thể coi là đối thủ của Đoạn gia. Hắn không ngờ rằng chỉ ra đường tùy tiện dạo chơi một chút vào ban ngày mà lại đụng độ ngay với con gái của gia chủ Chu gia!
Ngân Diện!
Cổ Phong suy nghĩ một lát rồi tiện miệng đáp.
Ngân Diện...
Chu Diệu Tình còn đang lẩm bẩm nhắc lại cái tên này, thì bóng người trước mặt chợt lóe lên một cái. Khi nàng nhìn lại thì Cổ Phong đã biến mất từ lúc nào.
Đúng lúc ấy, từ phía xa xa truyền đến một câu nói:
Tâm ý của Chu cô nương, họ Ngân đây xin thành ghi nhớ, chỉ là họ Ngân tạm thời không có dự định gia nhập gia tộc nào cả. Cuối cùng ta xin khuyên cô nương một câu: Luyện kỹ mà không luyện công, đến cuối cùng cũng chỉ là công dã tràng, hãy nhớ kỹ cho kỹ!
Luyện kỹ không luyện công, đến cuối cùng công dã tràng!
Trong lòng Chu Diệu Tình chấn động mạnh. Lời nói này mẫu thân nàng đã từng nói qua cho nàng nghe, nhưng lúc đó nàng không hề để tâm cho lắm. Thế nhưng hôm nay, khi nghe lại từ miệng của Cổ Phong, nàng mới bất giác cảm thấy bản thân mình hình như thực sự đã đi sai đường.
Chu gia.
Nơi sâu thẳm trong Chu gia, bên trong một tòa lầu các mà người ngoài không ai hay biết.
Lúc này, một nữ tử mặc áo lam chừng ba mươi tuổi đang ngồi khoanh chân. Trên khuôn mặt nàng lúc này đang hiện lên từng đường kinh mạch rõ nét, những đường kinh mạch đó tỏa ra thứ ánh sáng nhạt. Ngay sau đó, nữ tử áo lam bấm niệm pháp quyết, đầu ngón tay của cả hai bàn tay liên tục điểm lên các huyệt vị trên đầu mình.