Chương 10: Không sao rồi
Nhưng vào lúc này, Đông Phương Mặc đột nhiên phát hiện, Trình Thiên Hữu kia lại dẫn đầu một con Sơ Nguyên tứ tầng Thị Huyết Thú chạy về hướng của mình. Mặc dù đối phương trông có vẻ vô cùng chật vật, thế nhưng Đông Phương Mặc nhìn ra được, tuyệt đối không phải cái dạng suýt ngã quỵ vừa nãy, giờ phút này tên kia đã bước đi như bay!
Đông Phương Mặc cười lạnh một tiếng, ngươi bất nhân, ta bất nghĩa!
Nghĩ tới đây, hai tay hắn chợt vươn ra như ưng trảo, nắm chặt lấy Trình Thiên Hữu: "Trình Thiên Hữu, ngươi không phải Sơ Nguyên tứ tầng sao, bảo vệ tốt hai chân của ngươi cho kỹ!" Nói xong, nụ cười dữ tợn trên mặt Đông Phương Mặc càng thêm nồng đậm, hắn vung bổng thân thể Trình Thiên Hữu lên, hoàn toàn coi đối phương thành một món vũ khí!
Kỷ Hiểu Phong vốn muốn ra tay giúp đỡ, nhưng hắn chợt nhận ra bản thân căn bản là chưa kịp nhúng tay vào! Huống chi lúc này Trình Thiên Hữu đang liều mạng giãy giụa, hắn mới không thèm nhúng tay vào chịu ơn!
Trình Thiên Hữu sợ đến hồn phi phách tán, thế nhưng cũng chỉ đành đem toàn bộ linh lực rót vào dưới chân. Đông Phương Mặc cứ thế dùng thân thể Trình Thiên Hữu đập chết sạch sái đám Thị Huyết Thú Sơ Nguyên nhị tầng. Nhìn lại Trình Thiên Hữu lúc này, trên người đã sớm dính đầy máu tươi nồng nặc mùi tanh hôi của Thị Huyết Thú.
Đông Phương Mặc tiện tay vứt Trình Thiên Hữu ra một góc, ghét bỏ nói: "Thật bẩn!"
Đông Phương Mặc cường hãn nhường nào, đám Thị Huyết Thú này tuy chưa mở linh trí, nhưng bản năng vẫn cảm nhận được sự khiếp đảm. Đối mặt với Đông Phương Mặc, chúng chỉ biết dậm đạp bốn vó, rít gào liên hồi, vậy mà không dám tiến lên nửa bước!
Đúng lúc này, Đông Phương Mặc chợt cảm thấy sau lưng nổi lên một trận cuồng phong. Hắn lập tức nhận ra sau lưng đang có một luồng áp lực cực lớn ập tới, chắc chắn là con Thị Huyết Thú tứ tầng kia!
Khoảnh khắc xoay người lại, con Thị Huyết Thú ấy đã nhào tới trước mặt. Đông Phương Mặc giơ hai tay lên, một đôi nắm đấm mạnh mẽ nện thẳng vào đầu con quái thú!
Lập tức, đầu của con Thị Huyết Thú mạnh nhất đã bị song quyền của Đông Phương Mặc đánh cho nát bét, một ngụm máu tươi phun xối xả. Đông Phương Mặc vừa định né tránh, một con Thị Huyết Thú khác lại nhào tới!
Đông Phương Mặc đành phải vung quyền nghênh đón kẻ đánh lén. Mặc dù lũ Thị Huyết Thú này chẳng thể tạo ra uy hiếp gì cho hắn, thế nhưng hắn lại chẳng có thời gian để né tránh, toàn bộ số máu tanh đều bắn hết lên người!
"Mẹ kiếp! Lão tử muốn xé xác tụi mày!" Đông Phương Mặc nổi giận đùng đùng!
Thời điểm này cũng chẳng cần bận tâm đến y phục sạch sẽ nữa, Đông Phương Mặc đột ngột xông lên trước, tung ra vài quyền mạnh mẽ xé toạc mấy con Thị Huyết Thú đang vây quanh thành hai nửa!
Hắn quay phắt người lại, tiến về phía hai con Thị Huyết Thú cuối cùng: "Tụi mày cũng chết đi cho ta!" Không tốn chút sức lực nào, song quyền vung lên tách rời, hai con Thị Huyết Thú lập tức bỏ mạng.
Toàn thân đẫm máu tươi, Đông Phương Mặc lúc này trông chẳng khác nào Tu La Ma Sát hạ phàm, trên người tỏa ra sát khí kinh người!
Thừa lúc Đông Phương Mặc đang đứng thở dốc, Trình Thiên Hữu đã có thể chật vật đứng dậy, không màng tất cả lao thẳng về phía đài cao để cướp lấy bí tịch cùng ngọc bài hạng nhất!
Thấy Trình Thiên Hữu vừa có động tĩnh, Đông Phương Mặc liền nhún người nhảy lên, nhanh hơn đối phương một bước, tóm gọn bí tịch và ngọc bài vào tay: "Từng gặp kẻ không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy kẻ vô liêm sỉ như ngươi." Hắn lạnh lùng liếc nhìn kẻ vẫn luôn ôm mưu đồ tính toán mình.
Đến lúc này, Trình Thiên Hữu cũng chẳng buồn giả vờ giả vịt nữa, đằng nào cũng đã trở mặt. Thế nhưng hắn ta vẫn lựa chọn đánh lén, song chưởng ngầm vận toàn bộ linh lực vỗ thẳng về phía Đông Phương Mặc. Đông Phương Mặc tay cầm ngọc bài và bí tịch, chỉ thản nhiên đưa tay còn lại ra đã dễ dàng chặn đứng đòn tấn công của Trình Thiên Hữu. Luồng lực đạo phản chấn từ trong tay hắn truyền sang khiến Trình Thiên Hữu hoàn toàn không thể chống đỡ, lập tức bị đánh văng ngược ra ngoài, bên tai vang vọng lời cảnh cáo lạnh lùng của Đông Phương Mặc: "Còn dám càn rỡ, ta phế bỏ tu vi của ngươi!"
Trình Thiên Hữu tự hiểu rằng bản thân đã hoàn toàn vô duyên với vị trí dẫn đầu!
Đông Phương Mặc lúc này mới quay sang nói với Kỷ Hiểu Phong ở bên cạnh: "Ngươi còn ngẩn ra đó làm gì, mau cầm lấy ngọc bài đi."
Kỷ Hiểu Phong biết rõ lượng sức mình, hắn quả thực không bằng Trình Thiên Hữu. Đang lúc còn chút do dự, Trình Thiên Hữu dù ngã không nhẹ nhưng may là chưa trọng thương, liền vội vã lồm cồm bò dậy, cướp lấy ngọc bài hạng nhì trong tay.
Về phần Kỷ Hiểu Phong, lúc này mới không chút kiêng dè mà nhận lấy ngọc bài hạng ba.
Vị Hà trưởng lão chủ trì thi võ đại hội lúc này mới hốt hoảng bay vù đến. Khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt, ông há hốc miệng nửa ngày không ngậm lại được: hai kẻ toàn thân đẫm máu ngã gục giữa một bầy Thị Huyết Thú, hôn mê bất tỉnh. Thế nhưng Hà trưởng lão nhìn ra được, hai tên tiểu tử này chẳng qua chỉ là kiệt sức mà thôi, nếu thực sự gặp nguy hiểm chí mạng thì vị trưởng lão này đã sớm hiện thân từ trước!
"Hà trưởng lão, bên trong không sao chứ?" Đới Ngữ Nhu cùng mọi người vội vã chạy tới, thấy biểu hiện của Hà trưởng lão vô cùng thản nhiên, liền kinh ngạc lên tiếng hỏi.
"Không sao rồi." Nói xong, ông liền cất bước rời đi, để lại mấy vị đệ tử đưa mắt nhìn nhau hồi lâu, rồi mới tiếp tục thu dọn tàn cục.