Chương 10: Không chỉ ta đáng chết, ngươi cũng nên chết
Kiếp thứ mười, im bặt mà dừng.
Khi hồi thần lại, Khương Liên Nguyệt vẫn đang ở trong phòng mình. Bên ngoài trời đã khuya, vạn vật chìm trong tĩnh lặng. Nàng tiến về phía cửa sổ, thẫn thờ nhìn lên bầu trời đêm. Cảnh tượng ngàn năm qua hiện rõ mòn một trước mắt, để lại trong lòng nàng nỗi tự trách và áy náy khôn nguôi.
Bỗng nhiên, nàng rút trường kiếm trên bàn, kề lưỡi kiếm lên cổ định tự vẫn. Dù bản thân chưa có ký ức thực tế ở hiện tại, nhưng nàng biết mình cùng đám sư đệ, sư muội kia quả thật đã hành hạ đại sư huynh suốt gần ngàn năm qua. Tội nghiệt sâu nặng như thế, chỉ có thể dùng mạng sống để gột rửa.
Thế nhưng ngay khi nàng định xuống tay, một đạo linh quang đột nhiên bắn tới, đánh bay trường kiếm trong tay nàng.
"Ai..."
Một tiếng thở dài u uất vang lên, phong chủ Tiêu Hồng Y đã xuất hiện bên cạnh.
"Hà tất phải như vậy? Ngươi mang mệnh cách Nữ Đế, sao có thể vì lỗi lầm của người khác mà coi khinh tính mạng bản thân?" Tiêu Hồng Y lên tiếng.
Khương Liên Nguyệt mặt không biểu cảm, lạnh lùng hỏi vặn lại: "Ngươi tưởng rằng ta tự vẫn là vì bị đại sư huynh nhìn thấy thân thể sao?"
Tiêu Hồng Y ngẩn ra: "Chẳng lẽ không phải?"
"Nực cười..." Khương Liên Nguyệt cười lạnh, đoạn đứng phắt dậy, quát lớn: "Không chỉ ta đáng chết, ngươi cũng nên chết! Ngươi uổng công làm sư tôn, ngay cả đồ đệ của chính mình mà cũng không hiểu rõ!"
"Lớn mật!" Tiêu Hồng Y giận dữ. Nàng không hiểu ý tứ trong lời nói kia, nhưng cảm nhận được rõ ràng Khương Liên Nguyệt đã không còn chút tôn trọng nào dành cho mình.
"Sư tôn mời về cho, nơi này của ta không chứa nổi hai kẻ đáng chết." Giọng nói của Khương Liên Nguyệt vẫn lạnh thấu xương.
Tiêu Hồng Y lại một lần nữa sững sờ. Thân là phong chủ đỉnh thứ chín của Cửu Diễn tông, vốn định phất tay áo bỏ đi, nhưng lại lo lắng Khương Liên Nguyệt sẽ nghĩ quẩn, đành thở dài nói: "Ta không biết ngươi rốt cuộc đang uất ức điều gì, nhưng tự vẫn chỉ là trốn tránh mà thôi. Ngươi chết, kẻ thù sẽ cười nhạo, còn thân nhân sẽ phải đau lòng."
Lời này vừa lọt tai, Khương Liên Nguyệt rốt cuộc cũng động dung. Trong trí óc nàng hiện lên hai âm thanh trái ngược. Một là tiếng Giang Thần trước khi chết dặn Lâm Phong hãy "tha cho bọn họ". Hai là tiếng cười cuồng loạn của Lâm Phong khi vung đao giết nữ chứng đạo...
Nàng không muốn làm đại sư huynh đau lòng. Có lẽ kiếp này đại sư huynh sẽ không còn quan tâm đến sống chết của bọn họ nữa, nhưng chắc chắn hắn cũng không muốn thấy nàng tự kết liễu đời mình. Hơn nữa, nàng cũng không muốn để Lâm Phong được sống tốt.
Chín kiếp luân hồi, Lâm Phong giết đại sư huynh chín lần, vậy nàng sẽ giết hắn nghìn lần, vạn lần! Dù đối phương là thiên mệnh chi tử, nàng cũng phải thử một lần. Chỉ có như vậy, nàng mới có thể thực sự tẩy sạch tội lỗi của mình.
Nghĩ đến đây, Khương Liên Nguyệt đứng dậy bỏ đi.
"Ngươi đi đâu?" Tiêu Hồng Y hỏi.
Khương Liên Nguyệt dừng bước, vẻ mặt lạnh lẽo như sương giá, trả lời một nẻo: "Ngươi vẫn tốt hơn ta, dù kết cục như nhau, nhưng ít nhất ngươi là người thật lòng thương xót đại sư huynh."
Dứt lời, thân hình nàng biến mất trong màn đêm, để lại Tiêu Hồng Y đứng đó ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Một lúc lâu sau, Tiêu Hồng Y chỉ có thể suy đoán rằng có lẽ lần này mình thiên vị Giang Thần đã làm tổn thương lòng Khương Liên Nguyệt. Nhưng nàng biết làm sao đây? Giang Thần dù sao cũng là đại đồ đệ, trừ khi tuyệt vọng hoàn toàn, bằng không nàng thực sự không nỡ xuống tay phế bỏ tu vi rồi trục xuất hắn khỏi tông môn.
Tiêu Hồng Y thở dài một tiếng rồi cũng rời đi.
Sườn núi đỉnh thứ chín, giữa những cây cổ thụ chọc trời có một căn nhà gỗ đứng sừng sững. Nơi đây chính là chỗ ở của Giang Thần.
Vốn là đại sư huynh, chỗ ở của hắn phải là gian điện bên phải điện chính, nơi linh khí dồi dào nhất. Nhưng thời gian trước, Giang Thần lại tự mình chuyển tới đây. Lúc đó không ít người bàn tán, cho rằng hắn tự thấy mình không còn đủ tư cách làm đại sư huynh nên mới tự hạ đãi ngộ.
Bây giờ Khương Liên Nguyệt mới hiểu, lý do thực sự là vì Giang Thần muốn tránh xa các sư đệ sư muội, muốn sống một cuộc đời yên tĩnh.
Ánh trăng bạc trải dài, Khương Liên Nguyệt đứng đơn độc trước cửa nhà gỗ. Nàng biết lúc này Giang Thần vẫn đang hôn mê. Chín kiếp ngàn năm, nàng đã thấu hiểu phần lớn nội dung câu chuyện, biết rõ lần này bị phế Nguyên Đan sẽ khiến Giang Thần phải nằm giường hơn mười ngày.
"Két ——"
Đẩy cửa bước vào, bên trong tối om, chỉ có vài ngọn đèn dầu lay lắt. Phía sâu trong căn nhà, Giang Thần vẫn mặc bộ y phục đen, nằm im lìm trên giường, hơi thở phập phồng yếu ớt.
Tiến lại gần giường, sống mũi Khương Liên Nguyệt chợt cay nồng. Lại là nàng, chính nàng đã hại đại sư huynh đến mức hôn mê bất tỉnh. Dù kiếp này Giang Thần quả thực có hành vi nhìn trộm, nhưng đối với Khương Liên Nguyệt lúc này, chuyện đó chẳng còn quan trọng.
Chín kiếp luân hồi, ngàn năm đằng đẵng. Khi ngoảnh lại, người đối xử tốt với nàng nhất, ngàn năm không đổi sơ tâm, chỉ có vị đại sư huynh trước mắt này. Có lẽ Giang Thần đối với nàng chỉ là tình nghĩa sư huynh muội, nhưng sau ngàn năm đứng ngoài quan sát, cái tên Giang Thần đã sớm khắc sâu vào cốt tủy nàng, dù chết cũng không quên.
Khương Liên Nguyệt biết mình không có tư cách ở bên cạnh hắn. Sự ngu xuẩn và vô tri của nàng đã hết lần này đến lần khác đâm nát trái tim đại sư huynh. Nhưng chỉ cần Giang Thần muốn, nàng nguyện ý đánh đổi tất cả.
Nàng cúi người xuống, gương mặt Giang Thần hiện ngay trước mắt. Khương Liên Nguyệt đưa tay vén lọn tóc rủ xuống của hắn, khẽ thầm thì: "Đại sư huynh, xin lỗi huynh, Liên Nguyệt sai rồi..."
Nói xong, những giọt lệ lớn lã chã rơi xuống gương mặt Giang Thần. Cảnh tượng ngàn năm lại hiện về, tiếng khóc nghẹn ngào kéo dài mãi đến tận khi bình minh ló rạng. Khương Liên Nguyệt vốn tưởng mình đã khóc đủ trong ngàn năm qua, nhưng giờ nàng mới nhận ra, bao nhiêu cũng không đủ. Chỉ cần nghĩ đến những uất ức mà Giang Thần phải chịu, tim nàng lại đau như cắt, hơi thở nghẹn lại.
Nàng dùng hai tay ôm lấy tay phải của Giang Thần, áp lòng bàn tay hắn vào mặt mình để cảm nhận hơi ấm, rồi lại nói:
"Đại sư huynh, đừng bỏ rơi Liên Nguyệt. Liên Nguyệt sẽ chuộc tội, sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương huynh nữa!"
"Nếu trời không dung huynh, ta sẽ cầm kiếm nghịch thiên."
"Nếu đất không chứa huynh, ta sẽ vung kiếm liệt địa."
"Chư thiên Tiên Phật, thập phương Đại Đế, chỉ cần huynh nói một câu, dù phải thần hồn câu diệt, ta cũng sẽ vì huynh mà đồ tiên diệt đế!"
"Chỉ cầu huynh..."
"Ha ha ha! Ta là phản diện! Các ngươi đều đi chết đi!!" Tiếng nói mê của Giang Thần đột ngột cắt ngang lời thì thầm của nàng.
Nghe vậy, Khương Liên Nguyệt mỉm cười nói: "Được, sư huynh bảo vệ ta chín kiếp, kiếp này tới phiên ta. Sư huynh muốn làm phản diện, vậy ta sẽ cùng huynh giết sạch bọn chúng..."
Sự tự trách ngàn năm và nỗi áy náy chín kiếp đã sớm đè sụp tâm trí nàng. Nếu Tiêu Hồng Y không xuất hiện kịp thời, có lẽ nàng đã chết. Khương Liên Nguyệt vốn dĩ lạnh lùng nhưng không tàn nhẫn, vậy mà chính nàng cũng không nhận ra rằng, bản thân mình đã sớm rơi vào điên dại, triệt để hắc hóa.