Chương 1590: Siêu thoát (Hồi kết) (3/3) (2)
"Còn có lão gia tử nữa, cũng nên tới rồi."
Trong mắt Trần Mục phản chiếu vô số quang cảnh quá khứ. Chỉ với một ý niệm, Dư Cửu Giang vốn đang tồn tại trong thời không xưa cũ đã lặng lẽ vượt qua trường hà thời gian, từ một hư ảnh bước vào hiện thực.
Dư Cửu Giang vừa bước vào sân, ánh mắt còn chút mờ mịt, những ký ức hỗn loạn đang không ngừng trào dâng. Trần Mục vớt y lên từ năm tháng quá khứ, tự nhiên không chỉ mang về một đoạn thời gian ngắn ngủi, mà là hội tụ tất cả hình bóng của y trong suốt dòng thời gian lại thành một, bao gồm cả hình chiếu mà Trần Mục từng gặp trong khe hở năm tháng năm xưa.
Hội tụ tất cả hình chiếu trên tuế nguyệt trường hà làm một, đây là cảnh giới của Đại Đạo Tôn Giả cấp độ như Vô Tướng Thành chủ. Nhưng đối với Trần Mục hiện tại, đó chỉ là việc tiện tay.
"A, hình chiếu ta vớt ra hơi nhiều một chút, để lão gia tử thích ứng thêm một thời gian đi."
Trần Mục nhìn Dư Cửu Giang đang thất thần, cười với Hứa Hồng Ngọc, sau đó dẫn nàng và Tiểu Hà đi đến một gian viện khác, rồi lại phất tay một lần nữa.
Trong nháy mắt, một bàn tay vô hình thăm dò vào tuế nguyệt trường hà, tróc nã một hình chiếu quá khứ khác. Lần này là cha của Hứa Hồng Ngọc – Hứa Nhất Xuyên.
Bởi vì vừa rồi cưỡng ép hội tụ tất cả hình chiếu khiến Dư Cửu Giang cần thời gian dài để thích ứng, nên lần này Trần Mục chỉ vớt lên một hình chiếu duy nhất trên dòng thời gian.
Hình chiếu quá khứ bước tới hiện tại, lập tức hóa thành thực thể.
"Ta không phải đã chết rồi sao..."
"Nơi này là..."
Hứa Nhất Xuyên bước ra từ quá khứ, đi vào trong sân. Đôi mắt y lộ vẻ mê mang, ký ức vẫn còn dừng lại ở đêm trước khi bản thân bị yêu nhân Thiên Thi Môn chế thành luyện thi.
Mờ mịt hơn, y nhìn về phía đám người Trần Mục, không tự chủ được mà lộ ra vẻ cảnh giác và kính sợ.
"Cha." Hứa Hồng Ngọc nhìn Hứa Nhất Xuyên đang thẫn thờ, vô số cảm xúc dâng trào rồi bình phục trong nháy mắt, cuối cùng hóa thành một tiếng gọi khẽ khàng.
"Con là... Ngọc nhi?"
Dù chưa từng thấy dáng vẻ Hứa Hồng Ngọc sau khi trưởng thành, nhưng nghe thấy tiếng gọi, Hứa Nhất Xuyên liếc mắt nhìn qua. Sau một hồi ngây người, nhìn gương mặt quen thuộc ấy, y nhanh chóng nhận ra thân phận nàng.
Nhận ra con gái, nhưng sự nghi hoặc trong lòng y lại càng nhiều hơn, bởi y cảm nhận được cơ thể mình vẫn chưa bị thi hóa. Chẳng lẽ bản thân đã khôi phục bình thường? Nhưng làm sao có thể làm được điều đó?
Ở bên cạnh, Trần Mục nhìn Tiểu Hà một cái, đúng lúc Tiểu Hà cũng nhìn lại. Hai người mỉm cười, rồi lặng lẽ biến mất khỏi sân, để lại không gian cho cha con Hứa Hồng Ngọc.
...
Một lúc lâu sau, phía ngoài hoàn vũ hư vô không tịch.
Trần Mục và Hứa Hồng Ngọc dắt tay nhau, cùng tản bộ trên cõi hư vô.
"Nhạc phụ đại nhân e rằng còn phải thích ứng thêm một đoạn thời gian nữa." Trần Mục cười nói.
Bởi vì hắn không nâng cao cấp độ sinh mệnh của Hứa Nhất Xuyên nên y xuất hiện trở lại với trạng thái phàm tục. Thậm chí, Hứa Nhất Xuyên căn bản không thể hiểu nổi khái niệm về cảnh giới "siêu thoát".
Y chỉ đại khái biết được từ chỗ Hứa Hồng Ngọc rằng Trần Mục đã công tham tạo hóa, trở thành Võ Thánh tuyệt thế, thậm chí còn tiến xa hơn đến một cảnh giới chí cao vô thượng...
.................