Chương 15: Cáo biệt địa cầu (2/2)
Vị kế toán trưởng họ Dương vội vàng gọi thêm mười đồng nghiệp khác tới hỗ trợ đối chiếu số liệu, còn Lý Phi phụ trách liên tục quét thẻ thanh toán.
Suốt hai canh giờ tiếp theo, Lý Phi mới thanh toán xong toàn bộ tiền hàng. Các thương nhân đều mãn nguyện rời đi, trong đó tất cả người phụ trách của văn phòng kế toán và công ty bảo an.
Trầy trật lắm mới tiễn đi được hết các chủ nợ, Lý Phi đối với tiền bạc đã không còn cảm giác, trong mắt hắn giờ phút này chỉ toàn là những chuỗi con số dài dằng dặc.
Cuối cùng, Lý Phi nói với vị kế toán họ Dương: "Gọi tất cả mọi người lại đây đi, nhiệm vụ của các ngươi đã hoàn thành."
"Ở đây còn nhiều hàng hóa như vậy, ngài không cần bảo an nữa sao?" Vị kế toán họ Dương có chút nghi hoặc nhắc nhở một câu.
"Ta tự có an bài." Lý Phi thuận miệng trả lời.
Một phút sau, mọi người đã tập trung đông đủ.
"Mọi người vất vả rồi, công việc của các ngươi khiến ta rất hài lòng. Tuy rằng công ty của các ngươi sẽ trả thù lao xứng đáng, nhưng cá nhân ta vẫn tặng mỗi người ba vạn tệ để biểu thị lòng biết ơn!" Lý Phi vừa nói, vừa từ trên xe lấy ra lượng lớn tiền mặt phân phát cho mọi người.
Ai nấy đều vô cùng vui mừng, không ngờ tới Lý Phi lại hào sảng đến thế. Họ tự phát vỗ tay một hồi lâu mới dứt, rồi từng người một hưng phấn tạm biệt Lý Phi và rời đi, chỉ còn lại vị kế toán họ Dương ở lại.
Vị kế toán họ Dương kiên trì dẫn Lý Phi đi qua từng cái nhà kho một lượt, cẩn thận báo cáo lại số lượng, đơn giá, tổng giá trị của mỗi chủng loại hàng hóa một lần, cuối cùng mới giao chìa khóa kho cho hắn.
Lý Phi hết sức hài lòng trước thái độ làm việc nghiêm túc, trách nhiệm của đối phương, liền lấy ra một chiếc túi khá nặng đưa qua.
"Lý tổng, việc này sao được, lúc nãy ta đã nhận tiền thưởng rồi." Vị kế toán họ Dương cười ha hả nói.
"Đừng khách khí, đây là thứ ngươi xứng đáng nhận được." Lý Phi hào phóng nói.
"Cảm ơn Lý tổng, còn có việc gì cần phân phó không?" Vị kế toán họ Dương nhìn thoáng qua trong túi, vui mừng hỏi.
"Không còn gì nữa, ngươi có thể về nhà rồi." Lý Phi cười nói. Vị kế toán họ Dương liên tục nói lời cảm ơn rồi mới rời đi.
Tối hôm đó, Lý Phi ở lại khu nhà kho. Suốt cả đêm, hắn không ngừng thu nạp hàng hóa. Bởi vì số lượng hàng hóa thực sự quá nhiều, thần niệm tiêu hao tương đối kịch liệt, sự mệt mỏi đã lâu không xuất hiện lại tràn ngập khắp thân thể. Chiếc vòng hộ cổ tay màu lam cũng đã chứa đầy hơn phân nửa.
Sáng sớm hôm sau, Lý Phi mang theo vẻ mệt mỏi rời khỏi khu nhà kho. Về phần số tiền còn thừa lại trong tài khoản, hắn chọn một quỹ từ thiện có danh tiếng tốt để quyên góp toàn bộ.
Nước Nhật và nước Mỹ ngày mai sẽ bắt đầu cuộc diễn tập quân sự tại Đông Hải, toàn bộ nhân viên cùng trang bị tham gia diễn tập đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Tối hôm đó, bọn họ cử hành đại hội động viên trước khi diễn tập, đương nhiên cũng không thiếu được những buổi tụ họp vui chơi. Tuy rằng không ai dám quá mức buông lỏng, nhưng tâm tình mỗi người đều rất tốt, lòng cảnh giác hạ thấp đi không ít.
Nửa đêm, một trận gió thổi qua, bên trong kho vũ khí đạn dược của quân Mỹ xuất hiện một bóng người nhanh nhẹn, chính là Lý Phi.
Sau khi rời khỏi khu nhà kho vào ngày hôm đó, hắn đã tìm một thung lũng u tĩnh, dùng thời gian một ngày mới khôi phục lại thần niệm, sau đó lại tìm một cái đập chứa nước cỡ lớn, đem toàn bộ két nước bên trong không gian trữ vật đổ đầy nước sạch. Kế đó, hắn dùng cách cũ, thừa lúc lên máy bay đi tới nước Nhật.
Lý Phi nhìn kho vũ khí đạn dược đầy ắp, suýt nữa thì chảy nước miếng. Trước kia hắn chỉ được xem qua hình ảnh, cảm giác đó căn bản không cách nào so sánh với vật thật trước mắt, lập tức không chút khách khí mà gôm sạch vào trong.
Đối với vũ khí hạng nhẹ, Lý Phi chỉ tượng trưng thu đi một ít, chủ yếu là các loại vũ khí cỡ trung như súng máy cao xạ, đương nhiên còn có lượng lớn đạn dược và các loại bom mìn.
Điều khiến Lý Phi cao hứng nhất chính là một khẩu súng laser mới xuất xưởng, hoặc nói là pháo laser thì thích hợp hơn, bởi vì thể tích của nó rất lớn, trọng lượng một kiện đã vượt quá ngàn cân, đương nhiên còn kèm theo số lượng không nhiều "đạn dược" thể rắn. Còn những vũ khí hạng nặng như xe tăng, đại pháo thì hắn không có hứng thú lớn.
Mãi đến khi chiếc vòng hộ cổ tay màu lam cơ bản không còn chỗ chứa, Lý Phi mới dừng việc vơ vét. Cuối cùng, hắn hạ quyết tâm, hướng tới từng cái nhà kho đổ lượng lớn xăng, lại lắp đặt thêm số lượng bom hẹn giờ khác nhau, sau đó lặng yên rời đi.
Khoảng một tuần hương sau, bên trong căn cứ quân Mỹ vang lên vô số tiếng nổ lớn như sấm rền, ánh lửa ngút trời. Bất quá, hết thảy việc này đã không còn quan hệ gì với Lý Phi nữa, lúc này hắn đang nằm trên bãi cỏ cách đó trăm dặm mà ngắm nhìn những vì sao.
Ngày hôm sau, quân Mỹ và nước Nhật vì sự cố cực lớn tại căn cứ quân sự này mà chỉ trích, cãi vã không ngớt. Nhưng vì mặt mũi, song phương đều không hoàn toàn công khai, cho nên giới truyền thông bên ngoài chỉ thu thập được rất ít tin tức. Đương nhiên, những việc này cũng không còn liên quan chút nào đến Lý Phi, bởi vì giờ khắc này hắn đang ngồi trên máy bay bay đến nước Mỹ.
Năm ngày sau khi sự cố tại căn cứ quân Mỹ xảy ra, nước Mỹ nghênh đón một cuộc thắng lợi —— phi thuyền lên mặt trăng đã phóng lên thành công.