Logo

[Dịch] Đấu La: Từ Lam Ngân Thảo Bắt Đầu Phàm Nhân

Chương 12. Chương 12: Liễu Bạch huấn luyện

Chương 12: Liễu Bạch huấn luyện

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù dày đặc, nhẹ nhàng chiếu rọi xuống khoảng sân trong Liễu gia thôn, mang theo hơi ấm dịu dàng.

Những giọt sương đọng trên lá Lam Ngân Thảo lấp lánh như ánh sao, phản chiếu lên khuôn mặt chuyên chú của Liễu Phong. Hắn đứng dậy từ bụi Lam Ngân Thảo xanh tươi, trên môi nở nụ cười thỏa mãn. Trải qua một buổi sáng tu luyện, hắn cảm nhận rõ ràng Hồn Lực trong cơ thể vừa có sự tăng tiến.

Kể từ sau khi thức tỉnh Võ Hồn, ngày nào hắn cũng ngồi thiền tu luyện trong bụi Lam Ngân Thảo do chính tay mình trồng. Sau khi nghiên cứu sâu về tập tính của loài cây này, hắn quyết định chia nhỏ thời gian thiền định thay vì ngồi một mạch như trước. Sự điều chỉnh khoa học này giúp hiệu suất tu luyện của hắn tăng lên đáng kể.

Đến nay, đã hai năm rưỡi trôi qua kể từ khi Liễu Phong thức tỉnh Võ Hồn, và hắn cũng đã áp dụng phương pháp thiền định chia nhỏ này được một năm. Năm nay hắn tròn tám tuổi, Hồn Lực đạt tới cấp bảy.

Trong suốt hai năm rưỡi qua, Liễu Phong chưa từng lười biếng một ngày. Hắn không có thời gian vui chơi như những đứa trẻ đồng trang lứa, cũng chẳng cần phải tự mày mò như các nhân vật chính trong những tiểu thuyết khác. Cuộc sống của hắn được lấp đầy bởi lịch trình huấn luyện nghiêm ngặt. Hằng ngày, dưới sự giám sát của gia gia, hắn phải chạy bộ đường dài, học tập, luyện quyền pháp, thương pháp, cung tiễn, cùng với thiền định và bổ sung dưỡng chất.

Năm đầu tiên, Hồn Lực của Liễu Phong tăng hai cấp; còn trong một năm rưỡi gần đây, nhờ việc quan sát, phân tích và điều chỉnh phương pháp tu luyện khoa học, Hồn Lực của hắn đã tăng thêm ba cấp nữa. Thoạt nhìn, tốc độ tu luyện dường như không tăng nhanh đáng kể, Liễu Phong từng cảm thấy thất vọng vì điều đó. Tuy nhiên, cảm giác Hồn Lực dần tăng cường trong lúc tu luyện là không thể giả dối. Hắn hiểu rằng, có lẽ do biên độ tăng trưởng quá nhỏ nên trong thời gian ngắn khó mà nhận ra.

"Tiểu Phong, đến giờ luyện quyền rồi!" Giọng nói ôn hòa xen lẫn chút thúc giục của gia gia vang lên từ phía sau.

Liễu Phong thu hồi ánh mắt khỏi bụi Lam Ngân Thảo, quay người nhìn ông, khẽ mỉm cười rồi gật đầu.

Trên bãi đất trống trong sân, một tấm đệm rơm dày đã được trải sẵn để Liễu Phong không bị thương khi luyện quyền. Hắn bước những bước vững chãi đến giữa tấm đệm, đứng vững thân hình, hít sâu một hơi để điều hòa hô hấp, đưa tâm trí vào trạng thái thả lỏng nhưng vẫn đầy tập trung.

"Ghi nhớ, khi luyện quyền phải tâm vô tạp niệm, hãy cảm nhận lực lượng từ sâu trong cơ thể bộc phát ra theo mỗi cú đấm." Gia gia đứng một bên, đôi mắt chăm chú quan sát, kiên nhẫn dặn dò.

Liễu Phong gật đầu, bắt đầu khởi động cơ thể. Hắn nhẹ nhàng xoay cổ, nghe tiếng răng rắc giòn tan, rồi lần lượt vận động bả vai, cổ tay, phần eo, đầu gối và cuối cùng là mắt cá chân. Sau chuỗi động tác làm nóng người, hắn cảm thấy từng khớp xương đều tràn đầy sức sống, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát ra lực lượng kinh người.

Hắn vào tư thế chuẩn bị, hai chân mở rộng bằng vai, hai tay nắm lại đặt trước ngực. Sau một hơi thở sâu, Liễu Phong chậm rãi tung ra cú đấm đầu tiên.

Động tác của hắn không nhanh nhưng rất trầm ổn và mạnh mẽ, mỗi cú đấm như muốn để lại dấu vết vô hình trong không khí. Theo thời gian, động tác càng thuần thục, tốc độ quyền pháp của hắn cũng nhanh dần. Thân hình hắn di chuyển linh hoạt trên đệm rơm, lúc tiến công, lúc lùi lại né tránh, lúc lại uyển chuyển lách người sang hai bên. Mỗi cú đấm vung ra đều kèm theo tiếng gió rít, đó không chỉ là sự hiển lộ của sức mạnh, mà còn là minh chứng cho một năm rèn luyện bài bản.

Liễu Phong nhận thấy rõ ràng thể chất của mình đã cải thiện đáng kể sau những năm huấn luyện hệ thống này. Cơ bắp trở nên săn chắc hơn, sức chịu đựng cũng tăng lên rõ rệt. Quan trọng hơn, hắn phát hiện Hồn Lực trong cơ thể đã bắt đầu hòa quyện hoàn hảo với các động tác. Giữa tiếng gió vút, Hồn Lực chảy xuôi như những tia nước nhỏ, rót vào từng cú đấm một nguồn sức mạnh cường đại.

"Tốt, Tiểu Phong, tiến bộ của con rất lớn." Gia gia nhìn màn biểu hiện đầy khí thế của Liễu Phong, trên mặt lộ rõ vẻ hài lòng. Lão bước tới bên cạnh, nhẹ nhàng vỗ vai hắn nói: "Quyền pháp đã có chương pháp, tiếp theo con cần học cách dung nhập Hồn Lực vào đó một cách nhuần nhuyễn hơn."

Liễu Phong dừng động tác, hơi thở dồn dập nhưng trong mắt tràn đầy khát vọng. Hắn hiểu rõ, đây chính là hướng đi trong giai đoạn tới mà ông muốn hắn thực hiện.

"Vận dụng Hồn Lực, mấu chốt nằm ở chữ 'đúng lúc'." Gia gia tiếp tục giảng giải: "Con phải học cách giải phóng Hồn Lực vào thời điểm thích hợp nhất, như vậy mới đạt hiệu quả làm ít công to. Tuy đây không phải Hồn Kỹ, nhưng quyền cước thuần túy nếu có sự gia trì của Hồn Lực, uy lực cũng không thể xem thường."

Liễu Phong nghiêm túc gật đầu, hết sức chăm chú lắng nghe. Trong lòng hắn hiểu rõ, dù gia gia chỉ là một Nhất Hoàn Hồn Sư, nhưng võ học thâm hậu, nếu không sao có thể gây dựng được gia sản này và bồi dưỡng phụ thân đạt tới cấp 29 Hồn Lực? Phụ thân Liễu Thanh cũng sở hữu Võ Hồn Lam Ngân Thảo, Tiên Thiên Hồn Lực chỉ cấp một. Nếu biết rằng Ngọc Tiểu Cương trước khi dùng Tiên Thảo cũng chỉ dừng lại ở cấp 29, thì những kinh nghiệm của gia gia đối với hắn chẳng khác nào vô giá chi bảo.

"Đến, để ta làm mẫu cho con." Gia gia nói rồi vào thế chuẩn bị.

Động tác của lão trông không nhanh, nhưng lại chứa đựng một khí vận khó tả. Mỗi cú đấm tung ra đều mang nhịp điệu đặc thù, khiến người xem không kịp nhìn theo. Liễu Phong chăm chú quan sát, cố gắng lĩnh ngộ bí quyết. Hắn nhận ra khi ông ra quyền, trọng tâm cơ thể sẽ hơi chìm xuống, sau đó bộc phát lực lượng cực mạnh trong nháy mắt. Cách vận dụng lực này vừa xảo diệu vừa hiệu quả, khiến Liễu Phong không khỏi kinh ngạc.

"Thấy chưa? Mấu chốt nằm ở sự cân bằng và cảm giác tiết tấu của cơ thể." Gia gia dừng lại, nhìn hắn nói: "Con phải tìm ra tiết tấu đó trong từng động tác, rồi dung nhập Hồn Lực vào."

Liễu Phong gật đầu, trong lòng đã vỡ lẽ được vài phần. Hắn lại vào thế, thử vận dụng Hồn Lực theo cách đó. Hắn nhận ra khi trọng tâm chìm xuống một cách tự nhiên, cú đấm tung ra càng thêm mãnh liệt. Dù vẫn chưa hoàn toàn đạt đến trình độ của gia gia, nhưng hắn đã bắt đầu cảm nhận được huyền cơ bên trong.

"Rất tốt, Tiểu Phong, con đã nắm bắt được một phần rồi." Gia gia mỉm cười hài lòng: "Tiếp tục cố gắng, con sẽ ngày càng mạnh mẽ."

Một dòng nước ấm dâng lên trong lòng Liễu Phong, hắn hiểu rằng sự cổ vũ của ông chính là động lực để mình tiến bước. Hắn điều chỉnh hơi thở, càng chuyên chú luyện tập. Quyền pháp ngày càng thuần thục, sự vận dụng Hồn Lực cũng dần thuận tay hơn. Mỗi cú đấm vung ra đều mang theo một nhịp điệu riêng biệt, tựa như đang trình diễn một bản nhạc hào hùng vô hình.

Quyền pháp cứ thế được diễn luyện hết lần này đến lần khác, mệt thì nghỉ, uống chút trà rồi lại tiếp tục luyện.

"Tiểu Phong, hôm nay đến đây thôi." Thấy Liễu Phong đã hơi mệt mỏi, gia gia gọi hắn dừng lại: "Ngày mai chúng ta tiếp tục."

Liễu Phong dừng động tác, quay lại nhìn thấy ông đang cầm một chiếc khăn mặt mềm mại chờ sẵn.

"Lau mồ hôi đi." Gia gia đưa khăn cho hắn, nụ cười hiền hậu. Liễu Phong đón lấy khăn, cẩn thận lau mặt, cảm nhận sự quan tâm ấm áp từ ông.

"Luyện lâu như vậy, cơ thể chắc chắn rất mệt." Gia gia ra hiệu cho hắn ngồi lên đệm rơm: "Để ta mát-xa cho con một chút, thư giãn cơ bắp."

Liễu Phong gật đầu, ngồi xuống, hơi nghiêng người về phía trước, hai tay đặt lên đầu gối. Gia gia bước ra sau lưng, hai bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai hắn, bắt đầu nắn bóp đầy nhịp điệu. Thủ pháp của ông thành thạo và mạnh mẽ, từng lực đạo đều rơi trúng vào những nhóm cơ đang căng cứng của Liễu Phong, mang lại cảm giác vô cùng thư thái.

"Khi luyện quyền, cơ bắp luôn ở trạng thái căng thẳng, nếu không được thả lỏng kịp thời sẽ dễ tích tụ mệt mỏi." Gia gia vừa làm vừa giảng giải: "Cho nên, thả lỏng sau khi luyện tập là việc vô cùng quan trọng."

Liễu Phong nhắm mắt lại, tận hưởng cảm giác thoải mái dễ chịu mà đôi tay của gia gia mang lại. Hắn cảm thấy cơn đau nhức dần tan biến, cơ bắp cũng từ từ giãn ra. Đôi tay ấy di chuyển từ vai xuống lưng, rồi sang eo, tỉ mỉ xoa bóp từng vị trí.

Sau một lúc, gia gia dừng tay, vỗ vai hắn: "Được rồi, cảm giác thế nào?"

Liễu Phong đứng dậy, vươn vai vận động cơ thể, cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hẳn: "Đỡ hơn nhiều rồi ạ, gia gia. Giờ con thấy người nhẹ bẫng."

"Vậy thì tốt." Gia gia gật đầu hài lòng: "Cơ thể được thả lỏng thì hiệu quả tu luyện sẽ càng tốt hơn. Tiếp theo, là huấn luyện thể chất."