Chương 6: Chuẩn bị trước khi thức tỉnh (2)
Hắn tiếp tục nghiêm túc xử lý Tử Diệp Thảo. Mặc dù tốc độ không nhanh, nhưng từng phiến lá đều được bóc ra vô cùng hoàn chỉnh, tựa như đang hoàn thành một tác phẩm vĩ đại.
Tiếp sau đó, Liễu Bạch bắt đầu giảng giải phương pháp xử lý Ngân Tinh Hoa.
Ông cầm lấy một gốc Ngân Tinh Hoa, nhẹ nhàng giữ nhành hoa, dùng dao nhỏ tách từng cánh xuống.
Cánh hoa Ngân Tinh Hoa lóe lên ánh bạc nhạt, dưới ánh trăng chiếu rọi trông như những vì sao dày đặc giữa bầu trời đêm, mỹ lệ mà thần bí.
"Cánh hoa Ngân Tinh Hoa có dược hiệu mạnh nhất, thế nhưng cũng là phần yếu ớt nhất, khi xử lý nhất định phải cẩn thận." Liễu Bạch vừa thao tác vừa nhắc nhở Liễu Phong.
Liễu Phong nghe rất nghiêm túc, bàn tay nhỏ nắm chặt con dao, phảng phất như đang nắm giữ chiếc chìa khóa mở ra thế giới thần bí.
Cậu học theo dáng vẻ của gia gia, nhẹ nhàng giữ nhành Ngân Tinh Hoa, cẩn thận từng li từng tí bóc ra từng cánh hoa.
Mặc dù động tác còn chút vụng về, nhưng mỗi một bước cậu đều làm rất cẩn thận tỉ mỉ, tràn đầy sự kính sợ đối với tri thức.
Liễu Thanh ở một bên chỉ đạo: "Cánh hoa sau khi bóc ra phải thả vào trong thuốc nước đặc chế để ngâm, như vậy mới có thể giữ lại dược hiệu ở mức độ lớn nhất."
Liễu Bạch gật đầu, lấy ra một bình thuốc nước màu xanh nhạt, đem những cánh hoa Ngân Tinh Hoa vừa bóc bỏ vào trong đó.
Thuốc nước cùng cánh hoa vừa tiếp xúc, hào quang ngân sắc trên bề mặt cánh hoa bỗng trở nên chói mắt hơn, phảng phất như được rót vào một sức sống mới.
"Tiểu Phong, con đến thử xem." Liễu Bạch đưa bình thuốc nước cho Liễu Phong, trong mắt tràn đầy sự cổ vũ.
Liễu Phong tiếp nhận bình thuốc nước, cẩn thận từng li từng tí bỏ những cánh hoa do chính tay mình bóc vào trong.
Nhìn thấy cánh hoa trong thuốc nước dần trở nên trong suốt long lanh, trong mắt cậu lóe lên vẻ hưng phấn của niềm vui sướng khi tiếp thu được tri thức mới.
"Gia gia, những dược liệu này sau khi xử lý xong có thể làm được gì ạ?" Liễu Phong tò mò hỏi, ánh mắt đầy vẻ khát khao muốn khám phá những điều chưa biết.
Liễu Bạch mỉm cười, sờ đầu Liễu Phong rồi nói: "Tử Diệp Thảo và Ngân Tinh Hoa có thể chế thành cao cầm máu. Đây là một loại thuốc trị thương rất cơ bản, bất kể là người bình thường hay là Hồn Sư, khi bị thương đều có thể dùng nó để cầm máu thần tốc."
Liễu Thanh nói tiếp: "Tiểu Phong, bây giờ con còn nhỏ, trước tiên hãy đi theo chúng ta học tập cách xử lý dược liệu. Chờ con lớn thêm một chút, gia gia và ta sẽ dạy con dùng các loại dược liệu khác nhau để chế tạo các loại thuốc mỡ cùng thang thuốc."
Liễu Phong gật đầu, cậu biết con đường mình phải đi còn rất dài, cần phải không ngừng học tập và tích lũy.
Sau khi xử lý xong dược liệu, Liễu Bạch đem Tử Diệp Thảo và Ngân Tinh Hoa bỏ riêng vào hai chiếc hộp gỗ, nhẹ nhàng đậy nắp lại.
Hộp gỗ có thể bảo tồn dược hiệu của dược liệu một cách tốt nhất, để chúng phát huy tác dụng lớn nhất vào những thời điểm cần thiết.
"Được rồi, nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành." Liễu Bạch vừa cười vừa nói, trong mắt tràn đầy vẻ từ ái.
Liễu Phong xoa xoa bàn tay nhỏ có chút mỏi nhừ, mặc dù thân thể uể oải, nhưng trong lòng lại tràn ngập cảm giác thành tựu. Cậu biết, bản thân lại tiến gần hơn một bước trên con đường trở thành một Hồn Sư mạnh mẽ.
Liễu Thanh đứng lên, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai con trai: "Tiểu Phong, hôm nay biểu hiện rất tốt, nghỉ ngơi sớm một chút, ngày mai còn phải tiếp tục huấn luyện."
Liễu Phong gật đầu, ngoan ngoãn đi theo phụ thân trở về phòng.
Nằm ở trên giường, trong đầu cậu không ngừng tái hiện lại những hình ảnh xử lý dược liệu hôm nay, trong lòng tràn đầy sự mong đợi vào tương lai. Cậu phảng phất như nhìn thấy ngày mình trở thành một Hồn Sư cường đại, đứng ở đỉnh phong của Đấu La đại lục, nhìn xuống toàn bộ thế giới.
Liễu Bạch đứng ở trong sân, nhìn lên bầu trời đầy sao, trong mắt lóe lên một tia thâm thúy.
Ông biết, Liễu Phong mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng đã bộc lộ ra thiên phú không tồi. Con đường tương lai còn rất dài, tràn đầy những biến cố cùng khiêu chiến, nhưng ông tin tưởng, chỉ cần Liễu Phong kiên trì bền bỉ thì nhất định có thể vượt qua chính mình và Liễu Thanh, trở thành niềm kiêu hãnh của gia tộc.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, mang theo một trận mùi thuốc thoang thoảng.
Liễu Bạch hít sâu một hơi, quay người trở lại trong phòng. Ngày mai lại là một ngày mới, mà tương lai của Liễu gia chính là đang nắm giữ trong tay bóng dáng nhỏ bé này.
Nằm trên giường, Liễu Phong hồi tưởng lại những kinh nghiệm của ngày hôm nay. Thân thể mặc dù có chút uể oải, nhưng trong lòng cậu lại tràn ngập cảm giác thỏa mãn. Cậu biết, chính mình đang từng bước một mạnh lên, cách mục tiêu càng ngày càng gần.
"Con đường tu luyện, quý ở kiên trì. Ta không thể buông lỏng, nhất định phải càng thêm cố gắng."
Liễu Phong nắm chặt nắm tay nhỏ, trong mắt lóe lên tia sáng kiên định, phảng phất như đang hướng về thế giới tuyên bố quyết tâm của mình.
Sáng sớm ngày thứ hai, ánh mặt trời rải xuống tiểu viện Liễu gia, Liễu Phong đã thức dậy từ sớm, đi theo gia gia và phụ thân bắt đầu một ngày huấn luyện mới. Cậu biết, trở thành một Hồn Sư cường đại vốn không phải là một chuyện dễ dàng, nhưng cậu tin tưởng, chỉ cần kiên trì bền bỉ, cuối cùng cũng có một ngày cậu sẽ đứng ở đỉnh phong đại lục, trở thành niềm kiêu hãnh của Liễu gia.
Con đường trùng sinh của Liễu Phong, vừa mới bắt đầu. Tương lai còn có vô số khiêu chiến cùng kỳ ngộ đang chờ đón, mà cậu thì đã chuẩn bị sẵn sàng để nghênh đón tất cả những điều chưa biết ở phía trước.