Chương 10: Bị đánh không dám hoàn thủ, phế vật!
Lúc này, trong lòng Đái Thược Hành ít nhiều có chút sụp đổ. Rõ ràng trước ngày hôm qua, hắn vẫn tự nhận thiên phú của bản thân cực kỳ xuất chúng. Mới mười hai tuổi đã đạt đến tu vi Tam Hoàn Hồn Tôn, tuyệt đối là tồn tại đứng đầu trong số bạn bè đồng trang lứa!
Nhưng sau khi gặp được Giang Minh, sự tự tin của hắn đã bị đả kích hết lần này đến lần khác!
Cùng là Tam Hoàn Hồn Tôn, nhưng người ta lại sở hữu ba cái Thiên Niên Hồn Hoàn màu tím!
Cùng là mười hai tuổi, người ta vừa tu luyện Hồn Sư lại vừa có thể nghiên cứu Hồn Đạo Khí!
Chênh lệch giữa người với người thật đúng là quá lớn.
Trong lòng Đái Thược Hành thầm định ra mục tiêu, tiếp theo nhất định phải cố gắng học tập, nổ lực tu luyện. Dù biết chắc chắn không thể đuổi kịp tên biến thái bên cạnh này, nhưng cũng không thể để bị bỏ lại quá xa!
Hắn đưa mắt nhìn những học sinh khác trong phòng học. Đại đa số tân sinh đều đang rôm rả trò chuyện. Xung quanh những nữ sinh xinh đẹp là một đám nam sinh vây quanh, còn bên cạnh hắn và Giang Minh lại được một đám nữ sinh vây kín.
Tuy thời gian trưởng thành trên Đấu La đại lục tương đối sớm, nhưng ở độ tuổi mười hai này cũng chưa nảy sinh quá nhiều hoóc-môn thanh xuân, mọi người đơn thuần chỉ là bị những thứ tốt đẹp thu hút mà thôi.
Sau khi quan sát một vòng, Đái Thược Hành phát hiện có hai ánh mắt khác thường đang nhìn về phía bên này.
Chuẩn xác mà nói, là đang nhìn chằm chằm vào Giang Minh ở ngay bên cạnh hắn!
Một trong số đó là ánh mắt của một nữ sinh tóc xanh lam có dung mạo rất xinh đẹp. Khí chất nữ sinh này nhìn qua có chút lạnh lùng, khiến các nam sinh khác không dám tùy tiện đến gần.
Ánh mắt còn lại đến từ một nam sinh có vóc dáng vô cùng khôi ngô. Trong ánh mắt của nam sinh này dường như ẩn chứa sự phẫn nộ, lại xen lẫn chút hoảng hốt, trông cực kỳ cổ quái.
Đái Thược Hành nhìn thoáng qua Giang Minh ở bên cạnh, kẻ đang làm ngơ mọi chuyện xung quanh, hai tai không màng thế sự, một lòng chỉ chăm chú đọc sách về hồn đạo, hắn không khỏi âm thầm chép miệng.
Tân sinh mới nhập học có hai ngày, người này hình như đã gây ra chút chuyện không nhỏ.
Vài phút sau, tiếng chuông phòng học vang lên, giờ vào lớp đã đến.
Nghe thấy tiếng chuông, Giang Minh cũng đặt cuốn sách trên tay xuống.
Tiết học đầu tiên, hắn muốn nghiêm túc nghe giảng để xem cách thức giảng dạy của Sử Lai Khắc Học Viện rốt cuộc là như thế nào.
Tiếng chuông vừa dứt, một bóng người chậm rãi bước vào từ cửa phòng học.
Vừa nhìn thấy người này, toàn bộ nam sinh trong lớp đều đồng loạt mở to hai mắt.
"Là mỹ nữ kìa!"
"Ban Chủ Nhậm của chúng ta vậy mà lại là một đại mỹ nữ!"
"Trông nàng thật dịu dàng, xem ra tiết học này sẽ rất nhẹ nhàng đây."
Đám nam thanh nữ tú trong phòng bắt đầu nhỏ giọng xì xào bàn tán, ai nấy đều hết sức tò mò về vị Ban Chủ Nhậm có dáng vẻ ôn nhu này.
Rất nhanh, vị Ban Chủ Nhậm mang vẻ đẹp dịu dàng đã bước lên bục giảng. Đôi mắt nàng quét qua một lượt đám học sinh bên dưới, cố gắng hết sức để thể hiện ra tư thái uy nghiêm.
Nhưng thật đáng tiếc, dung mạo của nàng thật sự quá mức nhu mỹ, thế nên hành động nỗ lực tỏ ra uy nghiêm lúc này, nhìn qua lại chỉ có thể dùng hai chữ "đáng yêu" để hình dung!
Thấy học sinh trong lớp chẳng những không bị mình uy hiếp, thậm chí còn hi hi ha ha cười đùa, Chu Y bỗng cảm thấy tâm thật mệt mỏi.
Năm nay là năm đầu tiên nàng làm lão sư, không ngờ thứ rắc rối nhất không phải là việc giảng dạy, mà lại chính là gương mặt này!
"Ta tên là Chu Y, là Ban Chủ Nhậm của các ngươi."
Chu Y xốc lại tinh thần, trầm giọng bắt đầu tự giới thiệu.
Nhìn bầu không khí vẫn cứ cười cười nói nói cợt nhả trong phòng, Chu Y khẽ nhíu mày, trong đầu nảy ra một kế.
Nàng hạ thấp giọng, tận lực tạo ra một thanh âm nghiêm túc, thậm chí là mang theo vài phần khắc nghiệt.
"Trong số các ngươi ở đây, ta không chắc sẽ có bao nhiêu người có thể kiên trì trụ lại Sử Lai Khắc Học Viện. Nhưng ta muốn nói cho các ngươi biết, ở trong lớp này, đừng mang theo tâm lý ăn may. Rác rưởi và những kẻ ngu xuẩn nhất định sẽ bị đào thải!"
Lời này vừa thốt ra, những tân sinh vốn đang cười toe toét nháy mắt liền thay đổi sắc mặt.
Phải biết rằng, có thể bước chân vào Sử Lai Khắc Học Viện, trong mắt những người đồng trang lứa, bọn họ tuyệt đối là thiên tài!
Vậy mà hiện tại, ngay ngày khai giảng đầu tiên, vị lão sư này lại gọi bọn họ là rác rưởi cùng ngu xuẩn. Điều này làm sao những thiên tài đầy kiêu ngạo như bọn họ có thể chấp nhận được!
Có hiệu quả!
Trong lòng Chu Y thầm vui mừng. Mặc dù thủ đoạn có hơi cực đoan một chút, nhưng ít nhiều cũng đã chấn chỉnh lại được bầu không khí của lớp, chuyện này rất có lợi cho việc giảng dạy tiếp theo.
"Vị lão sư này..."
Nghe thấy những lời kia, Giang Minh đang ngồi dưới chỗ khẽ ngẩn người. Vị Ban Chủ Nhậm này cũng không phải dạng vừa.
Hắn đưa mắt nhìn lên bục giảng, muốn xem thử vị Ban Chủ Nhậm này còn có chiêu trò gì nữa.
Trên bục giảng, Chu Y hắng giọng một cái. Việc phải đè thấp giọng nói tạo ra áp lực không nhỏ cho cuống họng của nàng.
Nàng nhìn về phía đám học sinh trong phòng, ánh mắt đầy sắc bén.
"Mấy ngày báo danh vừa qua, trong số các ngươi đã có ai từng đánh nhau chưa?"
Cả lớp đều kinh ngạc. Đánh nhau? Mới khai giảng ngày đầu tiên mà đã đánh nhau? Kẻ đó phải mãnh liệt cỡ nào chứ!
Nhưng sau khi nghe được câu hỏi này, cũng có không ít người vô thức nhìn về phía Giang Minh đang ngồi giữa phòng, cùng với vị nam sinh có hình thể khôi ngô đang ngồi cách đó rất xa.
Các tân sinh đều ở chung trong một tòa ký túc xá. Hôm ghi danh ngày đầu tiên, việc Giang Minh đánh cho tên nam sinh khôi ngô kia tơi bời, còn trói gã lên cây suốt một buổi chiều, sớm đã có rất nhiều người chứng kiến.