Logo

[Dịch] Đấu Phá Ta Chính Là Chính Đạo

Chương 10. Chương 10: Bái sư thuốc nặng

Chương 10: Bái sư thuốc nặng

Tiêu Viêm tự nhận bản thân tuyệt không phải kẻ thèm nhỏ dãi sắc đẹp.

Cho dù là đối mặt Tiêu Mị, Tiêu Huân Nhi hay Nạp Lan Yên Nhiên của ngày hôm qua, thậm chí là những nữ tử xinh đẹp từng bị Tiêu Ninh đưa đến Thử Xuân Lâu nhìn thấy vào ngày đó, trong lòng Tiêu Viêm cũng chưa từng dâng lên dù chỉ một chút tham luyến.

Thế nhưng, hư ảnh nữ tử trước mắt này lại khiến Tiêu Viêm lần đầu tiên ở đáy lòng phát ra sâu sắc cảm thán.

Thế gian, làm sao lại tồn tại một nữ tử hoàn mĩ không một tì vết đến thế?

Tiêu Viêm chỉ ngẩn ra một thoáng liền vội vàng thu hồi ánh mắt, hai tay ôm quyền, cung kính cúi đầu:

— Vãn bối mạo phạm! Khẩn cầu tiền bối khoan dung!

— Không có việc gì, không có việc gì ~ nam nhân nhìn thấy ta đều là phản ứng này mà ~

Hư ảnh nữ tử hoàn toàn không để ý tới ánh mắt mạo phạm của Tiêu Viêm, nàng lắc nhẹ tay, cười nói:

— Nói đúng ra, nếu như ngươi đối với ta mà không có phản ứng này, ta ngược lại cảm thấy thương tâm ấy chứ ~

Có thể nghe ra, hư ảnh nữ tử đối với dung mạo của chính mình có sự tự tin mười phần, thậm chí đã có thể gọi là tự luyến.

Thế nhưng, đây là sự thật!

Dung mạo của hư ảnh nữ tử tuyệt đối có tư bản để nàng tự luyến!

Đến lúc này, Tiêu Viêm cũng không dám nhìn thẳng vào gương mặt tuyệt mỹ của hư ảnh nữ tử nữa, hắn sợ bản thân lại bị cuốn vào trong đó, bèn cúi gằm đầu cung kính dò hỏi:

— Không biết tiền bối hiện thân trước mặt tiểu bối, rốt cuộc có chuyện gì?

— Ngươi tiểu tử này sao lại cứng nhắc thế nhỉ? Cứ mãi như vậy thì chẳng có tiểu nha đầu nào thích ngươi đâu cho xem ~

Hư ảnh nữ tử tựa hồ có chút bất mãn trước thái độ cung kính của Tiêu Viêm, nàng nhẹ giọng trêu ghẹo.

Mà Tiêu Viêm lại chỉ nhàn nhạt đáp lại:

— Cấp bậc lễ nghĩa, không thể bỏ qua.

Lần này, đến lượt hư ảnh nữ tử bị chỉnh cho câm nín.

Đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy một người cứng nhắc như Tiêu Viêm. Nhưng mấu chốt là, qua những quan sát trước đó, nàng vốn thấy Tiêu Viêm đâu có đến mức cứng nhắc thế này?

Hư ảnh nữ tử trầm ngâm suy nghĩ một lát, lập tức hiểu rõ nguyên nhân vì sao Tiêu Viêm lại đối xử với mình bằng thái độ khách sáo này.

Xem ra, hắn đã xem nàng là người ngoài.

Đối đãi với người quen, Tiêu Viêm tuy không đến mức tuỳ ý làm bậy, nhưng cũng có vài phần thả lỏng.

Còn khi đối xử với người ngoài, thái độ của Tiêu Viêm luôn cực kỳ đứng đắn, khiến đối phương hoàn toàn không tìm ra được nửa điểm sơ hở hay chỗ thất lễ nào.

— Thôi bỏ đi, chuyện này gác lại sang một bên đã.

Hư ảnh nữ tử khẽ nhún vai, nhìn Tiêu Viêm rồi hỏi:

— Ngươi có biết ta đến từ đâu không?

— Vãn bối cả gan suy đoán, tiền bối chính là người xuất hiện từ chiếc nhẫn mà mẫu thân để lại cho vãn bối.

Tiêu Viêm trả lời từng chữ một vô cùng rạch ròi, chắc nịch.

Vừa rồi, Tiêu Viêm đã nhạy bén phát giác ra rằng, ngay thời điểm hư ảnh nữ tử hiện hình, chiếc nhẫn mà mẫu thân để lại mà hắn vẫn luôn đeo trên cổ cũng tản ra thứ khí tức y hệt như nàng.

— Linh hồn lực lượng của tiểu tử ngươi cũng khá lắm chứ, điều này mà cũng cảm nhận được cơ à?

Nghe câu trả lời của Tiêu Viêm, hư ảnh nữ tử thật sự cảm thấy kinh ngạc. Nàng không tin Tiêu Viêm chỉ đoán mò, chắc chắn là hắn đã nhận ra khí tức phát ra từ chiếc nhẫn nên mới đưa ra kết luận như vậy.

Giờ phút này, hư ảnh nữ tử thực sự đã sinh lòng hứng thú nồng hậu đối với Tiêu Viêm.

— Vậy ngươi đoán xem, ta đường đường chính chính đi ra là vì điều gì?

— Nếu vãn bối đoán không lầm, tiền bối hẳn vừa mới tỉnh lại cách đây không lâu, đặc biệt lựa chọn thời điểm vãn bối chỉ có một mình để xuất hiện.

Câu trả lời của Tiêu Viêm khiến hư ảnh nữ tử ngẩn người, đôi mày liễu khẽ nhíu lại.

— Đã ngươi ngay cả điều này cũng đoán ra được, vậy chắc chắn cũng có thể đoán được chuyện dị biến xảy ra trên người mình rốt cuộc là vì sao chứ?

Đến lượt Tiêu Viêm trầm mặc không nói. Hư ảnh nữ tử cũng không truy vấn, chỉ lẳng lặng nhìn thiếu niên.

Không phải là Tiêu Viêm không biết đáp án cho vấn đề này, chính vì hắn biết nên mới không thể thốt ra, bởi vì Tiêu Viêm không thể chắc chắn tâm tính của đối phương ra sao.

Nếu tâm tư của vị tiền bối này hẹp hòi, việc Tiêu Viêm nói thẳng đáp án chẳng khác nào tự mạo phạm và trách cứ đối phương, rất dễ rước lấy sự bất mãn.

Do đó, Tiêu Viêm chỉ đành ngậm miệng không đáp.

Một tính cách trầm ổn như vậy, đặt lên người những cường giả mà nàng từng quen biết trước đây cũng là phẩm chất cực kỳ đáng quý. Nếu không phải Tiêu Viêm vẫn đang đứng sờ sờ trước mặt, hư ảnh nữ tử tuyệt đối không thể tin nổi hắn chỉ là một đứa trẻ chưa đến tuổi thành niên.

Đương nhiên, Tiêu Viêm cũng hoàn toàn có thể chọn cách trả lời là "không biết".

Thế nhưng, hư ảnh nữ tử — kẻ đã âm thầm quan sát Tiêu Viêm suốt nhiều ngày qua — hiểu rõ hơn ai hết, Tiêu Viêm tuyệt đối không bao giờ nói dối, bất kể là đứng trước mặt ai.

Thiếu niên này không những lớn tiếng tuyên bố bản thân tôn sùng chính đạo, mà chính hắn còn luôn nghiêm ngặt tuân thủ theo con đường đó.

Nếu ngay cả bản thân hắn cũng làm trái lại chính đạo mà mình tin tưởng, vậy cái gọi thứ gọi là chính đạo ấy chẳng qua chỉ là thứ giả tạo, không còn tư cách để tôn thờ nữa.

Hắn là xuất phát từ tận đáy lòng, muốn đem chính đạo trong lòng mình kiêu hãnh giương cao.

— Gặp phải một đứa trẻ cứng đầu như ngươi, đáy lòng ta lại càng dâng lên cảm giác áy náy sâu sắc...

Hư ảnh nữ tử thở dài một tiếng thật sâu. "Không xin mà lấy gọi là trộm", suốt ba năm qua nàng liên tục hấp thu Đấu Khí của Tiêu Viêm, Tiêu Viêm hoàn toàn có đủ quyền lực để trách mắng, thậm chí là oán hận nàng.