Logo

[Dịch] Đấu Phá Ta Chính Là Chính Đạo

Chương 4. Chương 4: Vân Lam tông (2)

Chương 4: Vân Lam tông (2)

Bởi vì bản thân đánh chính mình bộ dáng này cho nên ngượng ngùng tới tham gia huấn luyện?

Đừng đùa.

Tiêu Ninh biết rõ Tiêu Mị cùng Tiêu Huân Nhi bản tính.

Liền tự mình mang Tiêu Viêm đi Thử Xuân Lâu việc này, đừng nói cảm thấy áy náy, các nàng sẽ chỉ hối hận vì sao đối với chính mình động thủ không ác hơn một chút!

(Sợ là lại ở cái góc nào đó tính toán làm sao chỉnh ta đây.)

Tiêu Ninh suy đoán, lập tức chống một bên quải trượng từ trên ghế nằm đứng lên, hướng Tiêu Viêm nói:

"Tiêu Viêm, ta hôm nay đi về trước."

"Ừm, trên đường cẩn thận."

Tiêu Viêm dặn dò một tiếng, Tiêu Ninh lắc nhẹ xua tay, chống quải trượng một bước một què rời đi Huấn Luyện Tràng.

Nhưng mà vừa rời đi Huấn Luyện Tràng đi tới Tiêu gia đại viện, Tiêu Ninh liền nghe đến Tiêu gia truyền ra ngoài một trận chiêng trống vang trời cùng pháo vang lên, điều này khiến Tiêu Ninh nghi ngờ nhíu mày.

Tình huống này là thế nào?

Hôm nay có ngày lễ gì sao?

Tiêu Ninh chống quải trượng đi tới Tiêu gia cửa lớn, liếc mắt liền thấy ngoài cửa tới một chi đội ngũ rất dài, trong đội ngũ còn nâng một cây cờ lớn, lá cờ bên trên tuyên khắc chữ 【 Vân 】 to lớn.

Vân Lam tông!

Xem như đế quốc Gia Mã cường đại nhất tông môn, mỗi người ở đế quốc Gia Mã đều không xa lạ gì.

Nhưng vì cái gì loại đại tông môn này, lại đến Ô Thản thành nho nhỏ của bọn họ?

Lúc này Tiêu Ninh chú ý tới cầm đầu là một lão giả, cùng với đi theo sau lưng một thiếu nữ.

Thiếu nữ mặc dù tư sắc xuất chúng, lại mơ hồ lộ ra một cỗ ngang ngược chi khí, liếc mắt liền có thể nhận ra không dễ ở chung.

Sau đó Tiêu Chiến cùng ba vị trưởng lão ra mặt, đem tên lão giả kia cùng thiếu nữ kia đón vào tiếp khách đại sảnh, Tiêu Ninh cũng lén lút chạy tới cửa ra vào, nghe ngóng cuộc trò chuyện bên trong.

"Này! Tiêu Ninh!"

Nghe đến âm thanh chào hỏi này, thân thể Tiêu Ninh bản năng nháy mắt run lên, bỗng nhiên quay đầu lại, liền thấy Tiêu Mị cùng Tiêu Huân Nhi chẳng biết lúc nào đã đi tới phía sau.

"A, đây không phải là hai vị muội muội sao?"

Nhìn thấy hai tiểu tổ tông này, vết thương trên người Tiêu Ninh toàn bộ co rút đau đớn, thân thể cũng bản năng cách các nàng xa một chút.

"Hừ hừ, hảo hảo ghi nhớ cho kỹ đấy, lần sau cũng sẽ không đơn giản buông tha ngươi như vậy đâu."

Tiêu Mị nhìn xem Tiêu Ninh e ngại mà cười lạnh một tiếng, khiến Tiêu Ninh liên tục gật đầu. Tiêu Mị hài lòng cười cười, lập tức nhìn hướng tiếp khách đại sảnh.

"Hôm nay có khách nhân đến sao?"

"À, là người của Vân Lam tông." Tiêu Ninh nghiêm mặt, có chút liếc mắt nhìn tiếp khách đại sảnh, "Cũng không biết đại danh đỉnh đỉnh Vân Lam tông đến Tiêu gia chúng ta làm cái gì."

Mặc dù trước đây nghe các trưởng bối nhắc qua Tiêu gia đã từng huy hoàng cỡ nào, nhưng với thế lực hiện tại của Tiêu gia, nói khó nghe một chút thì cho Vân Lam tông xách giày cũng không xứng, cả hai vốn không nên có bất kỳ giao du nào.

Lúc này sắc mặt Tiêu Huân Nhi không hiểu có chút khó coi, ánh mắt nhìn thiếu nữ ngang ngược trong tiếp khách đại sảnh, chậm rãi nói:

"Ta nghe Tiêu bá phụ đã từng đề cập qua, trước đây gia gia của Tiêu Viêm ca ca và gia gia của Nạp Lan gia chủ từng là bạn tri kỉ trên chiến trường, khi đó đúng lúc Tiêu Viêm ca ca cùng cháu gái của đối phương sinh ra, hai vị lão gia tử liền định sẵn hôn ước từ bé cho hai người."

"Mà thiếu nữ kia, chính là vị hôn thê có hôn ước từ bé với Tiêu Viêm ca ca, đồng thời cũng là thiếu tông chủ được tông chủ Vân Lam tông Vân Vận thu làm thân truyền đệ tử, Nạp Lan Yên Nhiên."

Nghe đến lời nói của Tiêu Huân Nhi, Tiêu Ninh hơi ngẩn ra, mà Tiêu Mị trực tiếp vội vã thốt lên:

"Vị hôn thê ư?!"

Sau đó tựa như cảm giác âm thanh của mình quá lớn, nàng vội vàng bịt miệng lại, thấy trong tiếp khách đại sảnh không ai chú ý tới mới thở phào nhẹ nhõm, một mặt lo lắng nhìn sang Tiêu Huân Nhi:

"Chẳng lẽ nói bọn họ lần này đến là để hoàn thành hôn ước với Tiêu Viêm biểu ca sao?!"

"Không thể nào."

Sắc mặt Tiêu Ninh cũng trầm xuống, trong mắt lộ ra một chút tức giận.

"Quy tắc cơ bản của đại lục này chính là mạnh được yếu thua, chúng ta đối xử rất chiếu cố với Tiêu Viêm, đó là bởi vì Tiêu Viêm từ trước đến nay tích lũy từng chút một cùng qua lại hàng ngày, chúng ta biết rõ ngoài Đấu Khí ra thì Tiêu Viêm là một người xuất sắc cỡ nào, mà những người ngoài khác sẽ chỉ đem Tiêu Viêm thô bạo nhận định là một kẻ phế vật không còn gì khác."

Nghe lấy lời nói của Tiêu Ninh, Tiêu Mị cũng dần dần hiểu ra, sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.

"Nàng là có ý định đến từ hôn sao?!"