Chương 5: Ta không phải đến từ hôn sao
Quả thật, khi biết Nạp Lan Yên Nhiên chính là vị hôn thê của Tiêu Viêm, phản ứng đầu tiên của Tiêu Mị chính là đi qua quậy phá, khiến Nạp Lan Yên Nhiên chật vật rời đi, thậm chí không muốn bước chân vào cửa lớn Tiêu gia!
Còn khi Tiêu Ninh đoán đối phương đến để từ hôn, Tiêu Mị liền liếc mắt nhìn trận thế long trọng ngoài cửa lớn Tiêu gia, đáy lòng lại càng thêm bất mãn.
Muốn từ hôn với Tiêu Viêm biểu ca ư, nàng Tiêu Mị giơ hai tay tán thành!
Nhưng mà!
Nạp Lan Yên Nhiên tuyệt đối không nên dùng loại tư thái rộng lượng đó, dùng phương thức gần như bức bách này để đến từ hôn!
Hôm nay động tĩnh của Nạp Lan Yên Nhiên lớn như vậy khiến người ở Ô Thản thành đều nhìn rõ rành rành, nếu như lần từ hôn này thành công thì mặt mũi của Tiêu Viêm biểu ca để ở đâu? Mặt mũi của Tiêu Chiến thúc thúc để ở đâu? Mặt mũi của toàn bộ Tiêu gia lại vứt đi đâu?!
Mặc dù trong lòng Tiêu Mị phẫn nộ đến cực điểm.
Nhưng ngặt nỗi bọn họ chỉ là vãn bối, dù có tức giận đến đâu cũng tới lượt bọn họ nhúng tay vào chuyện này.
"Tiêu Mị, đi Huấn Luyện Tràng dẫn Tiêu Viêm tới đây, hắn có quyền được biết chuyện này."
Tiêu Ninh lên tiếng phân phó Tiêu Mị.
Bị người ta từ hôn thì thôi đi, nếu như đến lúc hôn ước bị hủy rồi mà Tiêu Viêm - nhân vật chính trong câu chuyện - mới là người biết sau cùng, vậy thì quá đáng thương rồi.
"Vâng!"
Tiêu Mị nặng nề gật đầu, xoay người đi thẳng đến Huấn Luyện Tràng tìm Tiêu Viêm.
Tiêu Mị vừa đi, Tiêu Ninh liền liếc sang nhìn Tiêu Huân Nhi, hạ thấp giọng hỏi.
"Huân Nhi, có lẽ muội có biện pháp giải quyết chuyện này chứ?"
Từ rất sớm trước kia Tiêu Ninh đã cảm thấy, vị muội muội nuôi này của Tiêu Viêm tuyệt đối không phải nhân vật đơn giản. Rất nhiều lần, ngay cả gia gia của hắn là Đại trưởng lão Tiêu gia cũng phải nhìn sắc mặt Tiêu Huân Nhi mà hành sự, đủ để chứng minh thế lực sau lưng Tiêu Huân Nhi lớn đến mức nào.
"Đây là chuyện riêng của Tiêu Viêm ca ca, ta sẽ không nhúng tay." Tiêu Huân Nhi đáp lời, trong ánh mắt xẹt qua một tia sát ý, "Điều kiện tiên quyết là, Nạp Lan Yên Nhiên kia đừng có quá đáng."
Suy cho cùng thì đó là chuyện do hai vị trưởng bối tự mình định đoạt từ thủa bé, Nạp Lan Yên Nhiên và Tiêu Viêm cho tới nay vốn chưa từng gặp mặt lần nào, cho nên nàng ấy có đến từ hôn cũng không tính là cố tình gây sự.
Nhưng hết lần này tới lần khác, đối phương lại chọn đúng thời điểm Tiêu Viêm mất đi thiên phú, còn bản thân nàng ta thì được tông chủ Vân Lam tông nhận làm đệ tử thân truyền để đến từ hôn.
Thôi thì chuyện này cũng coi như bỏ qua, dẫu sao cũng chỉ là lão gia tử tự ý chỉ phúc vi hôn. Nếu đem chuyện này ra ôn hòa bàn bạc với Tiêu Chiến thì chưa chắc đối phương đã là kẻ không biết điều. Dù sao thì hiện tại Tiêu gia quả thực không môn đăng hộ đối với Nạp Lan gia, việc từ hôn cũng là tình có thể hiểu.
Hơn nữa, mấy năm nay tâm tư của Tiêu Chiến đều đặt hết lên người Tiêu Viêm. Nói thật, nếu không phải hôm nay Nạp Lan Yên Nhiên chủ động tới đây, sợ rằng Tiêu Chiến đã sớm quên bén mất tờ hôn ước này rồi.
Mấu chốt nằm ở chỗ, Nạp Lan Yên Nhiên vì muốn từ hôn lại làm ra vẻ vang lớn nhường này, khiến cho toàn bộ Ô Thản thành đều hay biết.
Nói cho cùng, Nạp Lan Yên Nhiên chính là muốn khiến Tiêu Viêm sau này không thể ngóc đầu lên nổi trước mặt người đời ở Ô Thản thành!
Ngay cả những vãn bối như Tiêu Ninh và Tiêu Huân Nhi còn nhìn ra được dụng ý đó, hỏi sao Tiêu Chiến cùng ba vị trưởng lão lại không nhìn thấu?
Nhưng cho dù có nhìn thấu thì đã làm sao?
Thực lực hiện tại của Tiêu gia, đừng nói là so sánh với Vân Lam tông, ngay cả Nạp Lan gia bọn họ cũng còn kém xa tít tắp!
Nếu hôm nay Nạp Lan Yên Nhiên thật sự muốn từ hôn, Tiêu gia bọn họ cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt! Bị người ta tát một cú bên má này thì vẫn phải cười hì hì đưa má bên kia ra cho người ta đánh tiếp!
Vị trưởng lão Vân Lam tông đi cùng Nạp Lan Yên Nhiên là Cát Diệp đã trò chuyện với Tiêu Chiến rất lâu, nhưng vẫn mãi chưa đi thẳng vào chính đề, khiến cho Nạp Lan Yên Nhiên không khỏi có chút nôn nóng, âm thầm trừng mắt liếc Cát Diệp một cái.
Cát Diệp thấy vậy, trong lòng không khỏi thở dài một hơi thật sâu.
Việc đắc tội người khác vốn chẳng dễ dàng gì, bất kể đối phương là ai thì cũng đều khó xử lý cả.
Nhưng chẳng còn cách nào khác, Nạp Lan Yên Nhiên nay đã là đệ tử thân truyền của tông chủ, lại là vị thiếu tông chủ tương lai của Vân Lam tông, cho dù khó mở lời thế nào thì cũng buộc phải nói.
"Tiêu tộc trưởng." Cát Diệp khum tay hành lễ với Tiêu Chiến, chậm rãi lên tiếng: "Kỳ thực chuyến này chúng ta tới đây là có một việc vô cùng quan trọng muốn bàn bạc cùng ngài."
Đến rồi!
Lòng Tiêu Chiến cùng ba vị trưởng lão chợt thắt lại, trong mắt cũng ánh lên một tia phẫn nộ.
Bao trùm lên tất cả chính là một cảm giác bất lực sâu sắc.
Đây chính là Tiêu gia của hiện tại đấy. Đối mặt với một quái vật khổng lồ như Vân Lam tông, dù cho bị người ta đạp đầu đè xuống đất nhục mạ, bọn họ cũng chỉ đành nhẫn nhịn ngậm ngùi.
Mạnh được yếu thua, đại lục này vốn dĩ tàn khốc như vậy đấy.
Nhưng mặc cho trong lòng có phẫn nộ đến nhường nào, bề ngoài vẫn phải làm cho phải phép.
"Ha ha, Tiêu gia chúng ta thế đơn lực bạc, nếu có việc gì chúng ta có thể giúp đỡ được, Cát Diệp trưởng lão cứ việc mở lời."
Tiêu Chiến ôm quyền đáp lễ Cát Diệp, và Cát Diệp liền lập tức tiếp lời.
"Chắc ngài cũng đã nghe ngóng được phần nào, Yên Nhiên đã được tông chủ Vân Lam tông ta nhận làm đệ tử thân truyền, ngày sau chắc chắn sẽ kế nhiệm vị trí tông chủ để quản lý toàn bộ Vân Lam tông. Gần đây, chúng ta phát hiện Yên Nhiên lơ là việc tu luyện, sau khi dò hỏi mới biết được nàng vẫn luôn phiền muộn vì mối hôn sự do tổ phụ định đoạt khi xưa."
"Cho nên...?"
Tiêu Chiến nén lại cơn oán giận trong lòng, ra vẻ ngây ngô hỏi ngược lại, bàn tay đang nắm chặt lấy tay vịn ghế đã vô thức siết cứng từ lúc nào.
Cát Diệp đương nhiên nhận ra tâm tư của Tiêu Chiến, trong lòng cảm thấy vô cùng đau đầu. Dưới ánh mắt hối thúc của Nạp Lan Yên Nhiên, hắn đành cắn răng nói tiếp.
"Cho nên, liên quan đến hôn sự giữa Yên Nhiên và quý công tử, ta hy vọng..."
Cát Diệp còn chưa dứt lời, từ ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gọi của một thiếu niên.
"Phụ thân, người tìm con sao?"
Tiêu Viêm đứng ngay cửa đại lễ đường nhìn phụ thân mình. Tiêu Chiến vừa định mở lời thì Nạp Lan Yên Nhiên đã đột ngột đứng phắt dậy từ ghế ngồi, trừng lớn đôi mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm Tiêu Viêm.
"Ngươi... ngươi chính là Tiêu Viêm?!"
"Ngươi là...?"
Tiêu Viêm nhìn thiếu nữ có chút quen mắt trước mặt, đưa tay xoa nhẹ cằm ngẫm nghĩ một lát. Ngay sau đó, trong tâm trí hắn hiện lên bóng dáng một tiểu cô nương nho nhỏ từ thuở xưa, liền bừng tỉnh đại ngộ chỉ thẳng vào đối phương.
"Tiểu tham ăn?!"
"Ai là tiểu tham ăn hả?!"
Nghe thấy cách xưng hô mà Tiêu Viêm dành cho mình, sắc mặt Nạp Lan Yên Nhiên thoáng chốc đỏ bừng, nét mặt đan xen giữa sự thẹn thùng và giận dữ.
Cảnh tượng này khiến cho tất cả mọi người có mặt trong đại lễ đường lẫn bên ngoài đều ngẩn ngơ đến ngốc người.
Nhìn bộ dạng này thì hai người trẻ tuổi bọn họ quen biết nhau sao?
Giữa lúc mọi người còn đang kinh ngạc, sắc mặt ửng hồng trên mặt Nạp Lan Yên Nhiên đã phai nhạt đi, thay vào đó là vẻ vô cùng nghiêm túc. Nàng xoay người nhìn thẳng về phía Tiêu Chiến, hai tay ôm quyền cất giọng kiên quyết.
"Bá phụ! Hôm nay Yên Nhiên tới đây chỉ mang theo một mục đích duy nhất!"
Vừa nghe Nạp Lan Yên Nhiên cất lời, Cát Diệp lập tức hoàn hồn, vội vàng xua tay ra hiệu với người phía sau chuẩn bị dâng đan dược đã chuẩn bị sẵn để bồi tội, đồng thời cũng sẵn sàng mở lời cứu vãn tình hình bất cứ lúc nào.
Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Nạp Lan Yên Nhiên lại khiến cho hắn chết trân tại chỗ.
"Ta hy vọng có thể lập tức! Ngay lập tức gả vào Tiêu gia!"
???
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ đại lễ đường chìm vào tĩnh mịch. Cát Diệp ngập tràn dấu chấm hỏi trong đầu, ngẩn ngơ nhìn Nạp Lan Yên Nhiên với vẻ mặt đầy choáng váng.
Thiếu tông chủ?
Không phải chúng ta đến để từ hôn sao?
Sao tự dưng lại thành thành hôn rồi hả trời?!