Logo

[Dịch] Đấu Phá Ta Chính Là Chính Đạo

Chương 6. Chương 6: Ước hẹn ba năm

Chương 6: Ước hẹn ba năm

Tiêu gia tiếp khách trong đại sảnh, bầu không khí hoàn toàn tĩnh mịch.

Cát Diệp sững sờ nhìn vẻ mặt kiên quyết của Nạp Lan Yên Nhiên, đại não nhất thời xoay chuyển không kịp.

Phải biết rằng, Tông chủ Vân Tông là Vân Vận đối với chuyện hôn sự của Nạp Lan Yên Nhiên vốn rất phản cảm. Nếu không phải vị thân truyền đệ tử này một mực quấy rầy đòi hỏi, Vân Vận tuyệt đối sẽ không phái chính mình đến đây để thể diện cho nàng.

Kết quả người vừa tới nơi, bản thân còn chưa kịp mở miệng, Nạp Lan Yên Nhiên lại đột nhiên dựng lên một màn như thế này.

Đây là người tới từ hôn sao?

Lễ vật đã chuẩn bị xong, mặt mũi già nua này cũng chuẩn bị vứt bỏ rồi.

Kết quả vị tiểu thư này nói lật lọng liền lật lọng như vậy sao?

Không chỉ có một mình Cát Diệp choáng váng, Tiêu Chiến cùng ba vị trưởng lão cũng hoàn toàn chưa kịp phản ứng.

Người sáng suốt đều có thể nhìn ra được, mục đích ban đầu của Nạp Lan Yên Nhiên khi đến đây không thể nghi ngờ chính là từ hôn.

Thế nhưng, thái độ của nàng đối với Tiêu Viêm sau khi nhìn thấy lại xoay chuyển một trăm tám mươi độ, cú lật cổ nhanh đến mức suýt gãy.

Không những không nhắc đến chuyện từ hôn, nàng lại còn yêu cầu lập tức thành hôn?

Bên ngoài đại sảnh, ba người Tiêu Ninh cũng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này. Tiêu Ninh chậm rãi quay đầu lại nhìn sang bên cạnh.

"Xem ra Tiêu Viêm biểu đệ và Nạp Lan Yên Nhiên kia vốn quen biết từ trước. Vừa nhìn thấy người ta liền không thèm nhắc tới chuyện từ hôn nữa, ngươi nói có đúng không, Huân Nhi muội tử!"

Giọng nói của Tiêu Ninh đột nhiên bóp chặt lại, hắn đầy sợ hãi nhìn sang Tiêu Huân Nhi. Lúc này, trên mặt nàng tuy vẫn mang theo nụ cười, nhưng sắc mặt đã tối sầm lại như một vực sâu thăm thẳm.

"Ấy chà ~~~ Tiêu Viêm ca ca nguyên lai lại được hoan nghênh đến vậy sao ~"

Lắng nghe lời phát biểu u oán đến cực điểm từ Tiêu Huân Nhi, thân thể Tiêu Ninh không ngừng run rẩy, không kìm được nuốt một ngụm nước bọt.

Rất rõ ràng, câu nói kia của Nạp Lan Yên Nhiên đã chạm đúng vảy ngược của vị cô nãi nãi này!

Tiêu Huân Nhi còn có thể miễn cưỡng duy trì lý trí, nhưng Tiêu Mị thì hoàn toàn không nhịn được nữa, trực tiếp xông thẳng vào đại sảnh tiếp khách.

"Ta không đồng ý!"

Lời phản đối của Tiêu Mị khiến cho tất cả mọi người đang ngẩn ngơ trong phòng khách đều quay đầu nhìn lại. Nhị trưởng lão lúc này trừng mắt giận dữ nhìn thân tôn nữ của mình.

"Mị nhi, lui xuống ngay! Chuyện này không có quan hệ gì với ngươi!"

"Sao lại không có quan hệ? Chuyện của Tiêu Viêm biểu ca chính là chuyện của ta!" Tiêu Mị dứt khoát không thèm nhìn sắc mặt gia gia mình nữa, quay đầu trừng trừng nhìn Nạp Lan Yên Nhiên, không chút khách khí chỉ thẳng về phía đối phương, "Ta nói cho ngươi biết! Ngươi hôm nay chẳng phải đến để từ hôn sao? Ngươi muốn từ hôn thì ta giơ hai tay tán thành! Tiêu gia chúng ta không xứng với Nạp Lan gia các người! Tiêu Viêm biểu ca cũng không xứng với ngươi! Lui hôn xong thì mau chóng cút về làm thiếu tông chủ của ngươi đi! Không có ai cản đường ngươi đâu!"

Sau khi Tiêu Mị nói ra những lời này, sắc mặt của Tiêu Chiến và ba vị trưởng lão lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Tuy nói Tiêu gia kém hơn Nạp Lan gia là sự thật khách quan, và việc Tiêu Viêm hiện tại không xứng với Nạp Lan Yên Nhiên cũng là sự thật.

Nhưng thân là người của Tiêu gia, sao có thể nói ra những lời như vậy? Chẳng phải đây là hành động tự vả vào mặt nhà mình hay sao?

Dù biết dụng ý của Tiêu Mị, nhưng những lời này của nàng không thể nghi ngờ đã quét sạch mặt mũi của Tiêu gia.

Đặc biệt là Nhị trưởng lão, nếu không có người ngoài ở đây, hắn thật sự hận không thể xông lên tát cho đứa cháu gái yêu quý này mấy cái vào mông!

Ngay lúc ấy, Tiêu Ninh ở ngoài cửa cũng ôm mặt đầy đau đầu.

Biểu muội Tiêu Mị của ta ơi, biểu ca ta tuy hiểu tâm trạng của ngươi, nhưng ngươi làm thế chẳng khác nào đem Tiêu gia cùng Tiêu Viêm dẫm bẹp xuống tận bùn đất rồi.

Đúng lúc này, Tiêu Huân Nhi cũng bước vào đại sảnh tiếp khách.

Cát Diệp vô cùng nhạy bén nhận ra rằng, vào khoảnh khắc Tiêu Huân Nhi bước vào, sát khí của ba vị trưởng lão và Tiêu Chiến chợt biến mất hoàn toàn, sâu thẳm trong ánh mắt họ thậm chí còn lộ ra vẻ kính sợ sâu sắc. Điều này khiến Cát Diệp không khỏi thầm nhíu mày.

Tiêu Huân Nhi này rốt cuộc có thân phận gì?

Tiêu Huân Nhi bước đến trước mặt Tiêu Mị, nhẹ nhàng hạ bàn tay đang chỉ vào Nạp Lan Yên Nhiên của nàng xuống, sau đó hướng về phía Tiêu Chiến hành lễ.

"Tộc trưởng, ba vị trưởng lão." Sắc mặt Tiêu Huân Nhi vẫn tự nhiên, giọng nói thanh lãnh truyền vào tai tất cả mọi người trong đại sảnh, "Mặc dù cách nói của Tiêu Mị có phần quá khích, nhưng xét về đạo lý thì không có gì sai. Hôn nhân hiện tại, vẫn nên coi trọng môn đăng hộ đối mới là phải."

Nói đoạn, Tiêu Huân Nhi quay sang nhìn thẳng vào Nạp Lan Yên Nhiên, nghiêm túc lên tiếng:

"Hơn nữa, Nạp Lan gia hiện tại đang ở thời kỳ đỉnh cao, Nạp Lan Yên Nhiên tiểu thư lại có thiên tư trác tuyệt, được Tông chủ Vân Lam Tông thu làm thân truyền đệ tử. Huân Nhi cho rằng, nếu cưỡng ép kéo hai nhà lại với nhau, kết thành uyên ương thì đối với cả hai bên mà nói, e rằng không phải là một lựa chọn tốt."

"Hôn ước lúc trước vốn do hai vị gia gia tự mình định đoạt, hoàn toàn không màng đến cảm nhận của tiểu bối. Bây giờ một phần hôn ước như thế này, phế bỏ đi mới càng phù hợp với lẽ thường."

"Hôn sự này, chúng ta chủ động từ bỏ, nhưng sính lễ chúng ta tuyệt không nhận. Mong rằng sau chuyện này Nạp Lan Yên Nhiên tiểu thư hãy cố gắng tránh khỏi những xích mích với Tiêu gia, đi tìm kiếm một tương lai rực rỡ hơn, đó mới là thứ thuộc về ngươi."

Những lời Tiêu Huân Nhi nói không kiêu không ngạo, có lý có cứ, ý tứ cũng vô cùng rõ ràng.

Hôn sự này hôm nay dù ngươi không lui, chúng ta cũng sẽ chủ động từ bỏ! Đừng hòng mơ tưởng mang danh nghĩa thê tử để bước chân qua cánh cổng Tiêu gia!

"Ta hình như chưa từng nói từ đầu đến cuối rằng ta đến đây để từ hôn."

Đứng trước những lời nói đó của Tiêu Huân Nhi, sắc mặt Nạp Lan Yên Nhiên lạnh lùng, cao cao tại thượng nhìn xuống đối phương.

"Ngươi nói không sai, hôn ước do trưởng bối định đoạt, tiểu bối vốn dĩ có thể không cần để tâm. Nhưng rất tiếc, ta đối với Tiêu Viêm vô cùng hài lòng, cho rằng hắn xứng đáng làm phu quân của Nạp Lan Yên Nhiên này, thế nên hôn ước này, ta đã định đoạt rồi!"

Nạp Lan Yên Nhiên không chịu nhượng bộ chút nào. Tiêu Huân Nhi nheo mắt nhìn lại nàng, trên mặt nở một nợ cười chẳng mấy thân thiện.

"Nói như vậy, Yên Nhiên tiểu thư không phải đang cố tình dây dưa với Tiêu Viêm ca ca sao?"

"Ta vốn là vị hôn thê của Tiêu Viêm, sao lại gọi là dây dưa?" Nạp Lan Yên Nhiên hơi nhíu mày, ánh mắt không mấy thiện cảm trừng trừng nhìn Tiêu Huân Nhi, "Theo ta thấy, kẻ đang cố bám lấy vị hôn phu của ta mới chính là ngươi mới đúng chứ?"

Oanh! ! !

Một luồng Đấu khí màu vàng đột nhiên bùng nổ từ cơ thể Tiêu Huân Nhi. Trong khi đó, Nạp Lan Yên Nhiên cũng chẳng hề kém cạnh, Đấu khí từ trong cơ thể nàng bộc phát ra ngoài, trực tiếp đối đầu gay gắt với Đấu khí của Tiêu Huân Nhi.

Đến lúc này, sự việc thật sự trở nên vô cùng rắc rối!

Chứng kiến cảnh tượng này, dù là Tiêu Chiến với tư cách là Tộc trưởng Tiêu gia, hay Cát Diệp với tư cách là trưởng lão Vân Lam Tông, đều không biết nên thu dọn cục diện này thế nào cho phải.

Trong hai người bọn họ, Cát Diệp rõ ràng là kẻ có tâm trạng xoắn xuýt và đau đầu gấp nhiều lần so với Tiêu Chiến.

Hôn sự này, rốt cuộc là còn nên lui hay không?

"Huân Nhi, bình tĩnh một chút."

Tiêu Viêm nhẹ nhàng vỗ vai Tiêu Huân Nhi, đoạn quay đầu nhìn sang Nạp Lan Yên Nhiên.

"Tiểu ăn hàng, mau thu Đấu khí lại đi. Các trưởng bối đều đang ở đây cả, chớ nên thất lễ."

"Không cho phép ngươi gọi ta là tiểu ăn hàng nữa cơ mà! ! !"

Nghe thấy cách xưng hô thân mật ấy của Tiêu Viêm, sắc mặt Nạp Lan Yên Nhiên lại lần nữa đỏ bừng lên, nàng bực bội giậm chân một cái, giọng điệu mang theo vẻ nũng nịu.

"Biết rồi, biết rồi ~ không gọi nữa là được chứ gì."

Tiêu Viêm cười trừ xua tay, sau đó thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc ôm quyền hành lễ với Nạp Lan Yên Nhiên.

"Tiêu mỗ rất cảm kích thiện ý của Nạp Lan tiểu thư. Nhưng đúng như muội muội ta đã nói, thân phận của hai ta hiện tại chênh lệch quá xa, khoảng cách về thực lực lại càng một trời một vực. Nếu Nạp Lan tiểu thư khăng khăng muốn gả cho Tiêu mỗ, chỉ sợ sẽ khiến cho chính nàng, thậm chí là cả gia tộc Nạp Lan phải chịu tiếng xấu hổ hổ thẹn."

Nghe những lời này, đáy lòng Cát Diệp bất giác dâng lên một tia hảo cảm dành cho Tiêu Viêm.

Không kiêu không ngạo, điềm tĩnh vững vàng, nếu như người này không gặp trở ngại về con đường tu luyện trong quá khứ, tương lai nhất định sẽ trở thành một nhân vật lớn.

"Ta là ta! Nhân sinh của ta do chính ta làm chủ! Không liên quan gì đến Nạp Lan gia cả!" Vừa dứt lời, Nạp Lan Yên Nhiên liền đưa tay khẽ xoa lực ngực, kiên quyết nói: "Ta đã nhắm trúng ngươi rồi! Phu quân đời này của ta chỉ có thể là ngươi! Dù là bất kỳ ai khác đi nữa, ta cũng tuyệt đối không thừa nhận!"

Thái độ của Nạp Lan Yên Nhiên hôm nay vô cùng kiên quyết, chính là quyết tâm không lui hôn! Tuyệt đối không!

Đến lúc này, Cát Diệp rốt quốc không thể ngồi yên được nữa. Cứ để vị thiếu tông chủ này tiếp tục làm loạn thêm một lúc nữa, thì việc này thật sự sẽ chẳng thể nào thu dọn nổi.

"Yên Nhiên tiểu thư, chi bằng thế này đi..."

Cát Diệp tiến lại gần bên tai Nạp Lan Yên Nhiên nhỏ giọng thì thầm. Nghe xong những lời đó, sắc cảm xúc trên mặt Nạp Lan Yên Nhiên cũng dần bình ổn trở lại.

Đợi đến khi Cát Diệp nói dứt lời, Nạp Lan Yên Nhiên mới sâu sắc trút ra một hơi thở nhẹ nhõm.

"Cũng được, vậy cứ theo ý của Cát Diệp trưởng lão mà làm." Nói rồi, nàng đưa ngón tay chỉ thẳng vào Tiêu Viêm, dõng dạc tuyên bố: "Tiêu Viêm! Ta muốn ước định với ngươi một lời hứa ba năm! Ba năm sau, tại Vân Lam Tông, hai chúng ta sẽ công khai một trận chiến! Nếu như ta thắng, vậy thì hai ta lập tức kết hôn! Còn nếu như ta thua, hôn ước giữa chúng ta sẽ chính thức được giải trừ!"

"Ngươi, có dám nhận lời hay không? !"