Chương 1: Thiên tài vẫn lạc.
“Đấu chi lực, tam đoạn!”
Nhìn tấm trắc nghiệm ma thạch có chút chói mắt với năm chữ ấy, thiếu niên mặt không chút thay đổi, thần sắc đầy tự giễu. Hắn nắm chặt hai tay, bởi vì dùng lực quá mạnh khiến móng tay đâm thật sâu vào trong lòng bàn tay, mang đến một trận đau đớn nhói buốt.
“Tiêu Viêm, đấu lực tam đoạn! Cấp bậc: Cấp thấp!”
Bên cạnh trắc nghiệm ma thạch, một vị trung niên nam tử thoáng nhìn thông tin trên bia đá, ngữ khí hờ hững công bố.
Trung niên nam tử vừa dứt lời, không ngoài dự đoán, đám người trên quảng trường liền nổi lên từng trận châm chọc và xôn xao.
“Tam đoạn? Hắc hắc, quả nhiên không ngoài dự đoán, thiên tài này trọn một năm vẫn dậm chân tại chỗ!”
“Ai, phế vật này thật sự làm gia tộc mất hết mặt mũi.”
“Nếu tộc trưởng không phải phụ thân hắn, loại phế vật này sớm đã bị đuổi khỏi gia tộc, tự sinh tự diệt rồi, đâu còn cơ hội ở trong tộc ăn không ngồi rồi.”
“Ai, thiếu niên thiên tài năm nào của Ô Thản Thành, tại sao hôm nay lại lạc phách thành bộ dạng này?”
“Ai mà biết được? Chắc là làm chuyện gì đó trái với lương tâm, làm thần linh nổi giận rồi chứ gì…”
Xung quanh truyền đến những âm thanh cười nhạo cùng tiếc hận, lọt vào tai thiếu niên chẳng khác nào những mũi nhọn hung hăng đâm vào tim, khiến lồng ngực hắn hô hấp có chút dồn dập.
Thiếu niên chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt thanh tú non nớt, đôi con ngươi đen nhánh mộc nhiên đảo qua những đồng lứa đang cười cợt xung quanh. Khóe miệng thiếu niên hiện lên một nụ cười tự giễu càng thêm khổ sở.
“Những kẻ này, sao lại lắm điều đến thế? Có lẽ vì ba năm trước, bọn họ từng tỏ ra khiêm nhường nhất trước mặt mình, cho nên bây giờ muốn đòi lại tất cả…” Cười khổ một tiếng, Tiêu Viêm chán nản xoay người, lặng lẽ đi về phía cuối hàng ngũ. Bóng lưng cô độc ấy có chút lạc lõng và không hề hòa nhập với thế giới xung quanh.
“Người tiếp theo, Tiêu Mị!”
Nghe tiếng gọi của người trắc nghiệm, một thiếu nữ nhanh chóng chạy ra từ đám người. Tiếng bàn tán xung quanh bỗng nhỏ đi rất nhiều, từng ánh mắt nóng bỏng đều tập trung lên khuôn mặt của thiếu nữ.
Thiếu nữ tuổi chưa đầy mười bốn, tuy không tính là tuyệt sắc, nhưng khuôn mặt non nớt lại phảng phất nét vũ mị nhàn nhạt. Sự thanh thuần và nét quyến rũ mâu thuẫn đan xen vào nhau, giúp nàng thành công trở thành tiêu điểm của toàn trường.
Thiếu nữ nhanh nhẹn bước lên, đưa tay quen thuộc vuốt nhẹ lên tấm ma thạch bia, đoạn chậm rãi nhắm mắt lại.
Khoảnh khắc thiếu nữ nhắm mắt, tấm ma thạch bia đen nhánh lập tức lóe lên quang mang chói lọi.
“Đấu chi khí: Thất đoạn!”
“Tiêu Mị, Đấu khí: Thất đoạn! Cấp bậc: Cao cấp!”
“Tuyệt thật!” Nghe thành tích do trắc nghiệm viên xướng lên, thiếu nữ ngẩng mặt mỉm cười đắc ý.
“Chà chà, đấu khí thất đoạn! Theo tiến độ này, chỉ sợ không đầy ba năm nữa, nàng có thể trở thành một vị chân chính đấu giả…”
“Đúng là không hổ danh hạt giống tốt của gia tộc a…”
Nghe những âm thanh hâm mộ từ đám người truyền đến, nụ cười trên môi thiếu nữ lại càng thêm rạng rỡ. Hư vinh vốn là thứ mà rất khó có thiếu nữ nào kháng cự nổi.
Đang lúc đàm tiếu với mấy tỷ muội ngày thường, tầm mắt Tiêu Mị bỗng nhiên xuyên qua đám người, dừng lại trên một bóng lưng cô độc ở đằng xa.
Nhíu mày suy nghĩ một thoáng, Tiêu Mị liền dẹp ngay ý niệm trong đầu. Hiện tại, hai người bọn họ đã không còn chung một tầng lớp nữa. Dựa theo biểu hiện những năm gần đây của Tiêu Viêm, sau khi trưởng thành, nhiều lắm hắn cũng chỉ có thể làm một nhân viên tầng đáy trong gia tộc. Trái lại, với thiên phú vĩ đại của nàng, chắc chắn sẽ được gia tộc trọng điểm bồi dưỡng, có thể nói là tiền đồ vô lượng.
“Ai…” Khẽ thở dài một tiếng, trong đầu Tiêu Mị bất giác hiện lại hình bóng của thiếu niên từng ý khí phong phát vào ba năm trước: bốn tuổi luyện khí, mười tuổi đạt cửu đoạn đấu khí, mười một tuổi đột phá thập đoạn đấu khí, ngưng tụ thành công đấu khí toàn, trở thành vị đấu giả trẻ tuổi nhất trong suốt một trăm năm qua của gia tộc!
Thiếu niên khi ấy vô cùng tự tin lại có tiềm năng vô hạn, chẳng biết đã làm xao xuyến trái tim của bao nhiêu thiếu nữ, và đương nhiên trong số đó có cả Tiêu Mị.
Thế nhưng, con đường của thiên tài từ xưa đến nay luôn trắc trở. Ba năm trước, khi danh vọng của thiếu niên ấy đạt đến đỉnh cao, cũng là lúc hắn phải gánh chịu đả kích tàn khốc nhất. Không những đấu khí toàn mà hắn phải vất vả khổ tu mới ngưng tụ được bỗng nhiên biến mất trong một đêm, mà đấu khí trong cơ thể theo thời gian trôi qua cũng ngày càng thuyên giảm một cách quỷ dị.
Hậu quả của việc đấu khí tiêu tan, chính là thực lực liên tục thụt lùi.
Từ một thiên tài, chỉ sau một đêm lại rơi xuống mức còn thua cả người bình thường. Kiểu đả kích chí mạng này đã khiến thiếu niên từ đó trở nên thất hồn lạc phách, còn danh hiệu thiên tài cũng dần bị thay thế bằng những lời khinh thường cùng châm chọc.
Trèo càng cao thì ngã càng đau, cú ngã lần này e rằng sẽ mãi mãi không còn cơ hội đứng dậy nổi nữa.
“Người tiếp theo, Tiêu Huân Nhi!”
Giữa bầu không khí huyên náo của đám người, âm thanh của trắc nghiệm viên lại lần nữa vang lên.
Theo cái tên mang phong vị thanh nhã ấy vừa cất lên, đám người bỗng chốc trở nên yên lặng, mọi ánh mắt đồng loạt dịch chuyển.
Tại nơi tâm điểm chú ý, một thiếu nữ mặc y phục màu tím đang đạm nhã đứng đó. Khuôn mặt non nớt vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không hề dao động trước sự chú ý của bao người xung quanh.
Khí chất lãnh đạm của thiếu nữ tựa như đóa sen mới nở. Dù tuổi còn nhỏ, nàng đã sở hữu một khí chất thoát tục, khiến người ta khó mà tưởng tượng được khi lớn lên, thiếu nữ này sẽ khuynh quốc khuynh thành đến mức nào.
Xét về dung mạo và khí chất, tử y thiếu nữ này thậm chí còn trội hơn Tiêu Mị vài phần, bảo sao tất cả mọi người lại hướng ánh mắt tập trung về phía nàng như vậy.
Nhẹ bước chân, thiếu nữ tên Tiêu Huân Nhi thong thả tiến về phía ma thạch bia. Nàng buông lớp tay áo bằng hắc kim tử tụ xuống, để lộ làn da trắng nõn nà, rồi nhẹ nhàng đặt bàn tay lên tấm thạch bia.
Trầm tĩnh một nhịp, thạch bia đột ngột tỏa ra thứ ánh sáng chói lóa.
“Đấu chi khí: Cửu đoạn! Cấp bậc: Cao cấp!”
Nhìn những dòng chữ hiện rõ trên thạch bia, cả sân thi đấu chìm vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
“…Đã đạt đến cửu đoạn rồi sao, thật quá mức khủng bố! Đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ của gia tộc, e rằng ngoài Huân Nhi tiểu thư ra thì chẳng còn ai khác.” Sau phút giây tĩnh lặng, các thiếu niên xung quanh không kìm được mà nuốt một ngụm nước bọt, trong ánh mắt tràn ngập vẻ kính sợ.
Đấu khí là con đường bắt buộc mọi đấu giả phải trải qua. Sơ giai đấu khí được chia từ một đến mười đoạn; khi đấu khí trong cơ thể đạt đến mười đoạn, có thể ngưng tụ thành đấu khí toàn và trở thành một vị đấu giả được người người tôn trọng.
Trong đám người, Tiêu Mị nhíu mày nhìn tử y thiếu nữ đang đứng trước thạch bia, trên mặt thoáng hiện một tia ghen tị.
Nhìn kết quả hiển thị trên thạch bia, vị trung niên trắc nghiệm viên vẫn luôn giữ khuôn mặt hờ hững lúc này cũng hiếm hoi lộ ra một nụ cười. Ông hơi khom người, cung kính nói với thiếu nữ: “Huân Nhi tiểu thư, nửa năm sau, ngươi có thể tiến hành ngưng tụ đấu khí toàn. Nếu thành công, với độ tuổi mười bốn mà bước chân vào hàng ngũ chân chính đấu giả, ngươi sẽ là người thứ hai của Tiêu gia trong vòng một trăm năm qua!”
Đúng vậy, người thứ hai, còn người đầu tiên chính là Tiêu Viêm – kẻ đã đánh mất đi vầng hào quang thiên tài.
“Cảm ơn.” Thiếu nữ khẽ gật đầu, gương mặt bình thản không vì lời khích lệ kia mà tỏ ra đắc ý hay vui mừng. Nàng lặng lẽ xoay người, mặc cho ánh mắt nóng bỏng của vạn người vây quanh, chậm rãi bước đến cuối đám người để tiến đến chỗ thiếu niên đang chán nản ngồi đó.
“Tiêu Viêm ca ca.” Khi vừa đi đến bên cạnh thiếu niên, thiếu nữ dừng bước, cung kính hành lễ với Tiêu Viêm. Trên khuôn mặt xinh đẹp ấy vậy mà lại nở một nụ cười thanh nhã khiến bao thiếu nữ xung quanh phải ghen tị.
“Bây giờ ta còn có tư cách để muội gọi như vậy sao?” Nhìn người đứng trước mặt – nay đã trở thành viên minh châu sáng chói nhất trong gia tộc, Tiêu Viêm cười khổ nói. Kể từ lúc hắn sa sút, nàng là một trong số cực kỳ ít ỏi những người vẫn luôn giữ trọn sự tôn kính đối với hắn.
“Tiêu Viêm ca ca, trước kia huynh từng nói với Huân Nhi rằng, chỉ khi biết buông bỏ thì mới có thể nắm bắt, thu phóng tự nhiên mới chính là bậc người tự tại!” Tiêu Huân Nhi ôn nhu mỉm cười, giọng nói non nớt phảng phất dòng suối mát làm tâm trạng người nghe thư thái hẳn.
“Hà hà, người tự tại ư? Ta cũng chỉ biết nói miệng mà thôi, muội nhìn bộ dáng hiện tại của ta xem, có chỗ nào giống một kẻ tự tại không? Hơn nữa… thế giới này, dường như cũng chẳng thuộc về ta nữa.” Tiêu Viêm tự giễu cười một tiếng, giọng điệu đầy chán nản.
Thấy vẻ chán chường đồi phế của Tiêu Viêm, Tiêu Huân Nhi khẽ cau mày, chân thành nói: “Tiêu Viêm ca ca, tuy muội không biết vì sao huynh lại thành ra nông nỗi này, thế nhưng, Huân Nhi tin tưởng, huynh nhất định sẽ đứng dậy được lần nữa, lấy lại vinh quang và tôn nghiêm thuộc về mình…” Dứt lời, gương mặt trắng nõn của thiếu nữ lần đầu tiên hiện lên một nét ửng đỏ nhàn nhạt: “Tiêu Viêm ca ca của năm đó, đích thực rất hấp dẫn người khác…”
Đứng chôn chân tại chỗ nhìn theo bóng lưng cô độc của thiếu niên, Tiêu Huân Nhi trầm ngâm suy nghĩ một lát. Nghe phía sau vang lên một tiếng hú dài đầy ghen tị của đám nam nhân, nàng liền bước nhanh đuổi theo, sóng vai bước đi cùng thiếu niên.
“Ha ha…” Đối với lời nói thẳng thắn của thiếu nữ, thiếu niên cười khổ một tiếng nhưng không đáp lời. Nhân sinh không phong lưu uổng phí tuổi trẻ thiếu niên, ngặt nỗi hắn hiện tại hoàn toàn không có tư cách lẫn tâm trạng đó. Lặng lẽ xoay người, hắn chầm chậm bước ra khỏi quảng trường…