Chương 10: Thần bí lão giả
Thần sắc đạm mạc rời khỏi đại sảnh, Tiêu Viêm hồn bất thủ xá theo thói quen ngày thường đi lên gia tộc hậu sơn, ngồi trên đỉnh núi, bình tĩnh nhìn vách núi hiểm trở bị sương mù bao phủ, nơi này chính là Ma Thú Sơn Mạch nổi tiếng của Gia Mã Đế Quốc.
“A a, thực lực… Thế giới này, không có thực lực thì ngay cả một cục cứt chó cũng không bằng, ít nhất, cứt chó cũng không ai dám dẵm lên!” Bả vai nhẹ nhàng động đậy, tiếng cười trầm thấp của thiếu niên mang theo bi phẫn quanh quẩn trên đỉnh núi.
Mười ngón tay cắm chặt vào mái tóc đen, Tiêu Viêm gắt gao cắn môi, mặc cho máu trào ra khóe môi. Mặc dù ở đại sảnh hắn không biểu hiện cảm xúc bất ổn, nhưng từng câu từng chữ của Nạp Lan Yên Nhiên đều tựa như một lưỡi dao cắt vào trong lòng, khiến cả người Tiêu Viêm run rẩy…
“Nỗi nhục hôm nay, ta không muốn chịu thêm lần thứ hai!” Giơ bàn tay trái có một đạo vết thương lên, thanh âm của Tiêu Viêm khàn khàn nhưng lại tràn ngập kiên định.
“Hắc hắc, tiểu oa oa, xem ra ngươi cần trợ giúp nhỉ?”
Giữa lúc Tiêu Viêm đang hạ lời thề trong lòng, một tiếng cười già nua quái dị bỗng nhiên truyền vào tai.
Sắc mặt biến đổi, Tiêu Viêm xoay người, ánh mắt sắc bén như ưng quét về phía sau, nhưng lại chẳng phát hiện lấy một bóng người…
“Hắc hắc, không cần tìm, ta ở trên ngón tay ngươi.”
Đang lúc Tiêu Viêm cho rằng bản thân bị ảo giác, tiếng cười quái dị ấy lại bất ngờ vang lên.
Hai mắt nheo lại, ánh mắt Tiêu Viêm đột nhiên dừng lại ở bàn tay phải… Chiếc hắc sắc cổ xưa giới chỉ.
“Là ngươi đang nói chuyện sao?” Tiêu Viêm cố nén sợ hãi trong lòng, cố gắng giữ cho thanh âm của mình thật bình tĩnh.
“Định lực của tiểu oa oa cũng không tệ, không đến mức bị dọa cho nhảy xuống dưới.” Bên trong giới chỉ vang lên tiếng cười hài hước.
“Ngươi là ai? Vì sao lại ở trong giới chỉ của ta? Ngươi muốn làm gì?”
Thoáng trầm mặc một lát, Tiêu Viêm cất cao giọng hỏi thẳng vào mấu chốt vấn đề.
“Ta là ai thì bây giờ ngươi không cần biết, dù sao ta cũng không hại ngươi. Ai, nhiều năm như vậy, rốt cuộc cũng gặp được một người có độ cường đại linh hồn đạt tiêu chuẩn, thật là may mắn. Hắc hắc, bất quá cũng phải cảm ơn ba năm cung phụng của tiểu oa oa nhà ngươi đấy, nếu không, chỉ sợ ta vẫn còn đang ngủ say.”
“Cung phụng?” Tiêu Viêm trợn mắt ngạc nhiên, một lúc sau, khuôn mặt chợt âm trầm xuống, mấy chữ lạnh lẽo khó khăn thốt ra từ kẽ răng: “Đấu khí trong cơ thể ta biến mất khó hiểu, là do ngươi giở trò quỷ?”
“Hắc hắc, ta cũng chỉ đành chịu thôi mà, tiểu oa oa đừng trách ta nhé.”
“Ta thảo nhĩ mụ!”
Tiêu Viêm vẫn luôn tự xưng là trầm ổn bình tĩnh, giờ phút này lại giống như một tên điên quát lớn, khuôn mặt tràn đầy dữ tợn. Chẳng thèm bận tâm đây là di vật của mẫu thân lưu lại cho mình nữa, hắn giật lấy chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay rồi dùng sức ném mạnh đi…
Giới chỉ vừa rời khỏi tay, trong lòng Tiêu Viêm đã hoảng hốt kêu lên một tiếng, vội vàng đưa tay chộp lấy, nhưng chiếc nhẫn đã rơi thẳng xuống vực sâu thăm thẳm…
Ngẩn người nhìn theo chiếc nhẫn biến mất trong làn sương mù, Tiêu Viêm đờ đẫn một lúc, khuôn mặt chậm rãi bình tĩnh trở lại, hắn ảo não vỗ vỗ trán: “Ngu xuẩn, quá lỗ mãng, thật quá lỗ mãng!”
Biết được nguyên nhân khiến mình chịu nhục suốt ba năm qua lại chính là chiếc nhẫn thường ngày đeo trên tay, cũng khó trách Tiêu Viêm lại thất thố đến mức này.
Ngồi thừ bên vách núi một lúc, Tiêu Viêm bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy xoay người. Thế nhưng, khi vừa quay đầu lại, hai mắt hắn bỗng trừng lớn, ngón tay kinh hãi chỉ về phía trước…
Ngay trước mặt Tiêu Viêm lúc này, một chiếc hắc sắc cổ xưa giới chỉ đang lơ lửng giữa không trung. Điều khiến Tiêu Viêm khiếp sợ chính là bên trên chiếc nhẫn ấy, một đạo thân ảnh già nua trong suốt đang bay lơ lửng…
“Hắc hắc, tiểu oa oa, không cần nổi giận dữ dội thế chứ? Cũng chỉ là hấp thu ba năm đấu khí của ngươi mà thôi.” Lão giả trong suốt mỉm cười nhìn vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm của Tiêu Viêm, chậm rãi lên tiếng.
Khóe miệng co giật kịch liệt, trong giọng nói của Tiêu Viêm đè nén sự tức giận tột độ: “Lão gia hỏa, ngươi ở bên trong giới chỉ, vậy chắc chắn ngươi biết vì việc ngươi hấp thu đấu khí của ta, đã khiến ta phải gánh chịu bao nhiêu sỉ nhục hả?”
“Nhưng trong ba năm nhục nhã này, ngươi đã thực sự trưởng thành rồi đúng không? Ngươi cho rằng bản thân của ba năm trước lại có được sự ẩn nhẫn cùng tâm trí như bây giờ sao?” Lão giả không chút phủ nhận, thản nhiên cười nói.
Nhướng mày, tâm tình của Tiêu Viêm cũng dần dần bình phục. Sau cơn phẫn nộ, một niềm vui sướng bất chợt dâng lên; một khi đã biết rõ nguyên nhân đấu khí biến mất, vậy thì giờ đây, thiên phú của hắn cũng có thể khôi phục lại như cũ!
Chỉ cần nghĩ đến việc có thể vứt bỏ đi cái danh phế vật, toàn thân Tiêu Viêm lúc này liền trào dâng sức sống, cảm giác vô cùng sảng khoái. Lão đầu đáng ghét trước mặt, nhìn kỹ lại hình như cũng không đến nỗi quá mức đáng ghét.
Có những thứ, chỉ khi mất đi mới thấu hiểu được tầm quan trọng của nó! Mất đi rồi lấy lại được, sẽ càng khiến con người ta biết trân quý hơn gấp bội!
Nhẹ nhàng động đậy cổ tay, Tiêu Viêm thở ra một hơi dài, ngẩng đầu nói: “Tuy không biết ngài là ai, bất quá ta muốn hỏi một câu: sau này ngài có còn muốn tiếp tục hấp thụ đấu khí của ta nữa hay không? Nếu muốn, ta khuyên ngài nên tìm một chủ nhân khác đi, ta nuôi không nổi ngài đâu.”
“Hắc hắc, người khác làm gì có linh hồn cảm giác lực mạnh mẽ như ngươi.” Lão giả vuốt râu mỉm cười: “Một khi ta đã lựa chọn hiện thân, vậy từ nay về sau, nếu không được sự đồng ý của ngươi, ta sẽ không bao giờ hấp thu đấu khí của ngươi nữa.”
Tiêu Viêm trừng mắt nhìn, cười lạnh không nói. Trong lòng hắn đã sớm có chủ ý, bất kể lão gia hỏa này có khéo ăn khéo nói thế nào đi chăng nữa, hắn cũng tuyệt đối không để một kẻ nguy hiểm như vậy ở bên cạnh mình.
“Tiểu oa oa, ngươi muốn mạnh lên không? Muốn được người khác tôn sùng không?” Mặc dù trong lòng đã xem lão giả là kẻ chớ nên dây dưa, thế nhưng khi nghe những lời này vang lên, trái tim Tiêu Viêm vẫn không kìm được mà đập mạnh một nhịp.
“Bây giờ ta đã biết nguyên nhân đấu khí biến mất rồi, dựa vào thiên phú của ta, muốn mạnh lên thì còn cần nhờ cậy đến ngươi sao?” Chậm rãi hít sâu một hơi, Tiêu Viêm nhạt giọng đáp. Hắn thừa hiểu trên đời này chẳng có bữa trưa nào miễn phí, việc vô cớ nhận ân huệ từ một kẻ thần bí chưa bao giờ là một quyết định sáng suốt cả.
“Tiểu oa oa, thiên phú của ngươi tự nhiên là rất tốt, nhưng ngươi nên nhớ kỹ, ngươi bây giờ đã mười lăm tuổi rồi mà đấu khí mới chỉ có ba đoạn. Ta hình như nghe nói, năm sau tộc của ngươi sẽ cử hành thành nhân nghi thức phải không? Ngươi nghĩ rằng mình có thể chỉ dựa vào sự chăm chỉ tu luyện trong một năm ngắn ngủi mà đột phá lên được bảy đoạn đấu khí sao? Hơn nữa, ngươi còn có ước hẹn ba năm với vị nữ oa oa kia, thiên phú của nàng ta cũng chẳng hề kém cạnh ngươi chút nào đâu, ngươi nghĩ mình muốn vượt qua nàng ta lại là chuyện dễ dàng lắm sao?” Khuôn mặt đầy nếp nhăn của lão giả lúc này nở nụ cười tươi rói như một đóa cúc hoa.
“Nếu không phải tại ngươi hấp thu đấu khí của ta, ta sao có thể rơi vào cảnh bị nàng ta vũ nhục như thế? Lão hỗn đản nhà ngươi!” Bị lão giả chọc trúng chỗ đau, khuôn mặt Tiêu Viêm lại tối sầm lại, tức giận cắn răng mắng lớn.
Mắng xong một trận, Tiêu Viêm lại chán nản cúi đầu. Sự tình đã đến nước này, có mắng mỏ cỡ nào đi nữa cũng không thể đòi lại được số đấu khí đã mất. Tu luyện đấu khí vốn lấy nền tảng làm trọng, năm đó hắn bắt đầu luyện khí từ năm bốn tuổi, mất trọn sáu năm mới bước lên được cửu đoạn. Cho dù thiên phú có hồi phục như trước, muốn trong vòng một năm mà tu luyện đến bảy đoạn đấu khí, xác suất thành công thực sự quá đỗi mong manh…
Uể oải thở dài một hơi, ánh mắt Tiêu Viêm lại vô tình đảo qua lão giả có vẻ cao thâm khó lường trước mặt, trong lòng chợt động, liếm môi hỏi: “Ngươi có biện pháp gì sao?”
“Có lẽ là có.” Lão giả cười quái dị, giọng điệu hàm hồ đáp.
“Ngươi giúp ta trong vòng một năm tu luyện đến bảy đoạn đấu khí, vậy chuyện ngươi âm thầm hấp thu đấu khí của ta suốt ba năm qua coi như huề nhau, thế nào?” Tiêu Viêm thử lên tiếng đề nghị.
“Hắc hắc, tiểu oa oa này đúng là giỏi tính toán thật đấy.”
“Nếu ngươi không giúp được gì, ta giữ ngươi lại trên người để làm gì chứ? Chi bằng ngài cứ tự tìm một cỗ thể xác khác mà dung thân đi…” Tiêu Viêm cười lạnh. Qua một hồi trò chuyện, hắn cũng lờ mờ nhận ra vị trong suốt lão giả này hình như không thể tùy tiện hấp thu đấu khí của người khác được nữa.
“Đúng là một cái miệng lưỡi sắc bén, thôi được rồi, được rồi! Ai bảo lão nhân gia ta đây vẫn còn có việc muốn nhờ cậy đến tiểu gia hỏa ngươi chứ.” Bất đắc dĩ gật đầu, thân hình lão giả rơi xuống đất, ánh mắt đảo qua dò xét trên người Tiêu Viêm. Trên mặt lão thoáng hiện lên một nụ cười quái dị rồi biến mất, chần chừ một lúc, tựa hồ như rất không tình nguyện, lão mới mở miệng hỏi: “Ngươi có muốn trở thành một Luyện Dược Sư hay không?”
Tiêu Viêm duỗi duỗi tay, thản nhiên nói: “Muốn ta tiếp tục cung phụng ngươi, ít nhất ngươi cũng phải trưng ra một chút thành ý chứ nhỉ?”
“Ngươi chẳng có điểm nào giống một thiếu niên mười lăm tuổi cả. Xem ra ba năm qua, ngươi thực sự đã trưởng thành lên rất nhiều rồi... Việc này coi như lão phu tự chuốc lấy quả báo đi vậy.” Nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, lão giả ngẩn người, đoạn có chút dở khóc dở cười lắc đầu.