Chương 13: Tá tiễn
Mũi chân nhẹ nhàng điểm trên sơn nham, Tiêu Huân Nhi giống như một con bướm màu tím, dáng người mạn diệu phác họa ra đường cong mê người, nhẹ nhàng đi lên đỉnh núi. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt quét về phía thiếu niên đang đứng bên cạnh vách núi.
Nhìn thiếu niên, Huân Nhi có chút ngẩn ra. Tuy chỉ nửa ngày không gặp, bất quá nàng cũng nhận ra được, Tiêu Viêm bây giờ hình như so với trước kia đã có thêm một thứ gì đó…
Khi hai ánh mắt chạm nhau, Huân Nhi rốt cuộc cũng cảm nhận được thiếu niên đã có thêm thứ gì, đó chính là… Tự tin!
Sau ba năm, quang hoàn sáng chói nhất của thiếu niên rốt cục cũng quay trở lại.
Có chút mê say nhìn nụ cười như ẩn như hiện của thiếu niên, trên má Tiêu Huân Nhi hiện lên hai cái má lúm đồng tiền đáng yêu. Nàng cười yếu ớt nói: "Nhìn bộ dáng hiện tại của Tiêu Viêm ca ca, hình như không cần Huân Nhi đến an ủi?"
"Người trải qua đả kích, chẳng phải sẽ trưởng thành sao?" Tiêu Viêm nhún vai, cười đáp.
"Nàng nhất định sẽ phải hối hận."
Huân Nhi mím môi, cười nhẹ nói, bộ dáng vô cùng chắc chắn, tựa như đang đưa ra một phán quyết.
Tiêu Viêm nhàn nhạt cười, tùy ý phủi phủi quần áo, bước về hướng thiếu nữ.
Đi đến bên cạnh, hắn mỉm cười nhìn Tiêu Huân Nhi nay đã cao gần bằng mình, ánh mắt lại chuyển đến khuôn mặt thanh tú xinh đẹp kia. Trong lòng Tiêu Viêm bỗng có chút hoảng hốt, đứa trẻ năm đó mũi chảy nước, không mặc quần chạy theo mình đòi đi chơi, hôm nay lại xinh đẹp động lòng người đến thế…
Nhẹ nhàng cười cười, ánh mắt thiếu niên trở nên ôn hòa. Bàn tay hắn không khách khí nhéo nhéo khuôn mặt kinh ngạc của thiếu nữ, cười nói: "Huân Nhi đã lớn thật rồi, bất quá đừng quên Tiêu Viêm ca ca trước kia vì hái quả cho ngươi mà cả người bầm tím chật vật ra sao đâu."
Bị hành động thân mật của Tiêu Viêm làm cho sửng sốt, sau một lúc, đôi con ngươi linh động trong suốt nhìn vào đôi mắt đen nhánh không mang theo chút tạp chất nào, trong lòng Huân Nhi nhẹ nhàng cười rộ lên.
Lúc còn bé, hắn rất thích nhéo khuôn mặt tròn trĩnh của nàng, nhưng từ ba năm trước, sau chuyện đó, trong lòng hắn giống như có một bức tường, đem tất cả mọi người ngăn cách ở bên ngoài. Cho dù nàng có cố gắng thế nào đi nữa, cũng chỉ nhận lại thái độ không lạnh không nóng khiến người ta chán nản rời đi…
"Hắn thực sự đã trở lại… Bất quá, hắn vẫn xem ta như đứa trẻ lúc còn bé mà đùa giỡn, thật sự là một tên đầu gỗ…" Nhẹ nhàng quệt quệt miệng, Huân Nhi lập tức lại tự trách mình quá tham lam.
"Huân Nhi, ba năm nay, đừng trách Tiêu Viêm ca ca. Đoạn thời gian đó, ta sống ngơ ngơ ngác ngác, bất quá cũng may là có ngươi ở bên cạnh." Tiêu Viêm có chút xấu hổ gãi gãi đầu, lên tiếng xin lỗi.
Huân Nhi ngọt ngào cười. Ba năm nay chịu đựng không ít ủy khuất, giờ phút này dưới lời giải thích có phần thô kệch của thiếu niên, tất cả đều theo gió tan thành mây khói.
"Khái, đúng rồi, Huân Nhi… Trong tay ngươi còn bao nhiêu tiền vậy?" Buông khuôn mặt mềm mại trong tay ra, Tiêu Viêm bỗng nhiên cười khan hỏi.
Ở trong gia tộc, ngoại trừ phụ thân, cũng chỉ có Huân Nhi là người có quan hệ tốt nhất với hắn. Hôm nay hắn đã khiến phụ thân mất mặt trước đám đông, bản thân cũng không còn mặt mũi để đi tìm phụ thân vay tiền, cho nên đành phải chuyển ý định sang Huân Nhi.
"Tiền?" Chớp chớp đôi mắt trong suốt, Huân Nhi ngạc nhiên hỏi: "Tiêu Viêm ca ca cần tiền sao?"
"Khái… Muốn mua một số thứ, còn thiếu một chút." Tiêu Viêm đỏ mặt, đây là lần đầu tiên trong đời hắn phải mở miệng vay tiền một nữ hài tử.
Lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Viêm ca ca ngày thường luôn lạnh nhạt nay lại lộ ra bộ dáng quẫn bách, Tiêu Huân Nhi nhất thời cảm thấy vô cùng mới lạ. Nàng che miệng cười duyên nói: "Ta vẫn còn hơn một ngàn kim tệ, có đủ không? Nếu không đủ…"
Trong lúc nói chuyện, ngón tay bàn tay để phía sau lưng Huân Nhi khẽ động, một tấm thẻ tử kim đột ngột xuất hiện giữa hai ngón tay, trên thẻ có năm đạo sóng gợn với năm màu sắc khác nhau.
Ngũ văn tử kim tạp, tại Đấu Khí Đại Lục, ít nhất phải đạt đến thực lực Đấu Linh mới có tư cách sử dụng loại kim thẻ đại biểu cho thân phận này. Đương nhiên, một số thế lực siêu nhiên khác cũng có được tư cách này.
"Đủ rồi, đủ rồi…" Vui mừng gật đầu, Tiêu Viêm lại nhịn không được muốn véo khuôn mặt xinh đẹp của Huân Nhi, bất quá hắn vẫn mạnh mẽ kiềm chế lại.
"Yên tâm, sau này ta sẽ trả lại tiền cho ngươi." Vỗ vỗ ngực, Tiêu Viêm hứa hẹn.
"Ai cần ngươi trả chứ…" Miệng khẽ nhếch lên, tấm tử kim tạp sau lưng Huân Nhi đã bị nàng nhanh chóng thu lại.
"Đi thôi, trời sắp tối rồi, ngày mai ta đưa ngươi đi dạo Ô Thản thành." Tiêu Viêm phất tay với thiếu nữ, hưng phấn đi trước dẫn đường xuống chân núi.
Đứng tại chỗ, Huân Nhi mỉm cười đưa mắt nhìn thiếu niên đã hồi phục lại dáng vẻ tiêu sái của ba năm về trước. Nàng nhẹ nhàng cười, thấp giọng lẩm bẩm nói: "Nạp Lan Yên Nhiên, ta cuối cùng nên hận ngươi, hay nên cảm tạ ngươi đây?"
Sáng sớm, ánh mặt trời theo cửa sổ chiếu rọi lên người thiếu niên đang khoanh chân tu luyện, mang theo từng đợt ấm áp…
Hô.
Tĩnh tọa một lúc lâu sau, Tiêu Viêm hít một hơi thật sâu. Một luồng khí nhàn nhạt, mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, theo miệng mũi đi thẳng vào trong thân thể, không ngừng ôn dưỡng cốt cách.
Đôi mắt bỗng nhiên mở ra, một tia bạch quang từ trong mắt bắn vụt ra. Tiêu Viêm vươn vai một cái, vẻ mặt đầy say mê: "Chính là cảm giác này, ba năm rồi, cảm giác mạnh mẽ này rốt cuộc đã trở lại."
Chậm rãi xuống giường, hoạt động thân thể một chút, sau đó thay một bộ quần áo khác, ngoài cửa liền nhẹ nhàng truyền đến thanh âm thanh thúy dễ nghe của Huân Nhi: "Tiêu Viêm ca ca, vẫn chưa dậy sao?"
"Nha đầu này, tới thật sớm." Bất đắc dĩ lắc đầu, Tiêu Viêm xoay người, tìm kiếm một hồi trong ngăn tủ, cuối cùng lấy ra một chiếc hộp nhỏ. Cẩn thận mở ra, nhất thời một mảnh kim quang chói lọi bắn ra, khiến cho hai mắt Tiêu Viêm phải khẽ nheo lại…
"Đây chính là toàn bộ gia tài của ta rồi." Ôm lấy hộp tiền, Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu.
Đẩy cửa bước ra, nhìn thấy thiếu nữ thanh xuân đang đứng đợi trước cửa, Tiêu Viêm không khỏi nhẹ nhàng mỉm cười.
Hôm nay, Huân Nhi đã thay đổi một bộ trang phục màu xanh nhạt. Nước da thanh đạm mà nhã nhặn lại càng làm cho thiếu nữ tăng thêm vài phần thanh thuần. Một chiếc quần dài ôm sát lấy đôi chân, phác họa ra đôi chân dài thon thả cùng đường cong hoàn mỹ.
Chân thon, mông cong, vóc dáng của thiếu nữ đang độ tuổi phát triển. Huân Nhi hiện tại không thể nghi ngờ rất giống những thiếu nữ tràn ngập sức sống và hơi thở thanh xuân trên Địa Cầu, đương nhiên, không thể không nhắc đến khí chất đạm nhã độc đáo ấy, thứ mà Tiêu Viêm chưa từng nhìn thấy ở bất kỳ thiếu nữ nào khác…
"Cái này là thứ ngươi cần." Nhìn thấy Tiêu Viêm đi ra, Huân Nhi mỉm cười đưa ra một tấm thẻ màu đen. Đây là loại thẻ gửi tiền thông thường, giá trị lớn nhất không thể vượt quá năm ngàn kim tệ.
Tiện tay cầm lấy tấm hắc tạp, Tiêu Viêm trêu ghẹo nói: "Tiểu nha đầu này ăn mặc đẹp thế này để làm gì vậy? Chẳng lẽ là có hẹn hò với ai sao?"
"Phải đó, phải đó, đây là lần đầu tiên trong ba năm Tiêu Viêm ca ca chủ động mời ta ra ngoài, Huân Nhi vô cùng thụ sủng nhược kinh nha, đương nhiên phải ăn mặc đẹp một chút chứ." Sự trêu chọc thân mật của Tiêu Viêm khiến đôi mắt Huân Nhi nheo lại thành hình bán nguyệt, nàng cười duyên đáp.
Bất đắc dĩ lắc đầu, tâm trạng Tiêu Viêm đại hảo, cũng cười theo vài tiếng. Hai người vừa đi vừa trò chuyện, dọc đường gặp phải không ít tộc nhân. Nhìn thấy bộ dáng hắn và Huân Nhi thân mật đàm tiếu với nhau, tất cả đều không khỏi lộ ra vẻ mặt kỳ dị.
Huân Nhi lúc này, dù là nhan sắc hay thiên phú, đều là viên minh châu sáng chói nhất trong thế hệ trẻ của gia tộc. Bình thường nàng luôn ôn nhã hòa khí, nhưng ẩn sau nug cười nhàn nhạt đó lại là sự lạnh lùng khó gần, muốn chào hỏi một câu đã khó, nói chuyện thân thiết lại càng khó hơn.
Không thèm để ý đến ánh mắt của mấy tên tộc nhân, Tiêu Viêm dẫn Huân Nhi trực tiếp rời khỏi gia tộc, sau đó giảm bớt tốc độ, nhàn nhã đi dạo trên phố…
Ô Thản thành không hổ là một trong những đại thành thị của Gia Mã Đế Quốc, nhân khí vô cùng thịnh vượng. Tuy ánh mặt trời vô cùng chói chang, nhưng trên đường cái dòng người vẫn tấp nập như nước, thậm chí thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy một vài dị tộc kỳ lạ xuất hiện.
Có lẽ vì có Tiêu Viêm bầu bạn, sau khi ra khỏi gia tộc, Huân Nhi trở nên hoạt bát hơn rất nhiều. Nàng kéo Tiêu Viêm đang bất đắc dĩ đi qua đi lại khắp nơi, tiếng cười duyên nhẹ nhàng của thiếu nữ làm cho cái nóng bức của ngã tư đường vơi bớt vài phần thanh lương.
Sau khi Huân Nhi chơi đã chán, Tiêu Viêm mới dẫn nàng tìm đến một tiệm dược tài gần đó. Hắn bỏ ra chín trăm kim tệ, mua ba gốc Tử Diệp Lan Thảo hai mươi năm cùng với hai gốc Tẩy Cốt Hoa. Những thứ này đều là tài liệu cấp thấp, chỉ cần có chút tiền là có thể dễ dàng mua được. Đương nhiên, nếu muốn tìm tài liệu cao cấp, chỉ có thể tự mình vào núi tìm kiếm hoặc đến các phường thợ và buổi đấu giá.
Nhìn lại tài sản còn lại trong tay, Tiêu Viêm lại cười khổ lắc đầu. Đến lúc này, hắn mới thực sự hiểu được tiền tài ở Đấu Khí Đại Lục quan trọng đến mức nào…
Dược tài đã có đủ trong tay, thứ duy nhất còn thiếu lúc này chính là một viên mộc hệ ma hạch nhất cấp!