Chương 15: Li hắn viễn điểm
Nhìn thiếu niên anh tuấn thần tình hân hỉ, Huân Nhi khẽ nhíu mày, cũng không nghe hắn gọi, xoay người bước đi.
"Huân Nhi tiểu thư!"
Nhìn thấy Huân Nhi xoay người, bộ mặt tái nhợt của thanh niên anh tuấn kia lập tức trở nên cấp bách, chân bước nhanh thêm mấy phần, cuối cùng đứng chắn ngang trước mặt nàng. Bị thanh niên cản đường, Huân Nhi đành phải dừng bước, đôi mắt như thu thủy nhíu lại, nhìn đối phương với vẻ lười nhác, cũng không nói một lời.
"Huân Nhi tiểu thư..."
Bị nhìn chằm chằm bởi đôi mắt như thu thủy kia, thanh niên ngày ngày chạy theo mỹ nữ hô hấp lại trở nên gấp gáp, thường ngày vốn mồm năm miệng mười, bây giờ lại một câu cũng không nói ra được.
"Gia Liệt Áo thiếu gia, nếu không có chuyện gì, xin hãy đứng tránh sang một bên, ta còn có chuyện phải làm."
Nhìn thanh niên với vẻ mặt có chút đỏ lên, Huân Nhi cuối cùng cũng mở miệng, âm thanh nhỏ nhẹ mềm mại, khiến cho bộ mặt của kẻ đang đứng đối diện chợt trở nên đỏ bừng.
"Ha ha, Huân Nhi tiểu thư, ngươi đến phường thị để mua thứ gì? Vừa lúc tại hạ đang nhàn rỗi, không bằng chúng ta cùng đi dạo nhé?" Trong lòng thầm hít vào một hơi, nụ cười trên mặt Gia Liệt Áo sáng lạn mà ôn hòa, phối hợp với thân phận cùng tướng mạo của hắn, từng giúp bản thân mấy lần ôm được mỹ nữ về nhà.
"Gia Liệt Áo thiếu gia, ta đã nói rồi, ta còn có chuyện! Ngươi có thể tránh ra được không?"
Cái miệng nhỏ nhắn của Huân Nhi hơi nhếch lên, giọng nói bình thản không có chút dao động.
Bị cự tuyệt thẳng thừng, khóe miệng Gia Liệt Áo hơi giật giật, nhưng nụ cười trên mặt vẫn giữ nguyên. Hắn thò tay vào trong ngực tìm tòi một hồi, cuối cùng rút ra một chiếc vòng tay màu vàng lam nhạt được đúc bằng sắt kim lam. Ở chỗ nối của vòng tay có treo một viên ma tinh màu lục được mài tròn, ánh sáng nhè nhẹ tỏa ra từ đó, trông vô cùng đẹp đẽ và xa xỉ.
"Ha ha, Huân Nhi tiểu thư có việc, Gia Liệt Áo mà ngăn trở là có chút làm khó tiểu thư rồi."
Gia Liệt Áo cẩn thận cầm chiếc vòng tay, ân cần cười nói: "Đây là một chiếc vòng tay mộc linh ta mới đặc ý mua được ở phường thị, tuy không thể coi là vật quý trọng gì, nhưng trên vòng còn có một viên ma tinh mộc thuộc tính cấp một, giúp ích rất nhiều cho việc hồi phục đấu khí. Huân Nhi tiểu thư bây giờ vẫn chưa phải là đấu giả, chiếc vòng này đối với tiểu thư mà nói quả thực là vật trang sức rất tốt. Một chút thành ý, tiểu thư đừng nên cự tuyệt, nếu không Gia Liệt Áo thật là mất mặt với đám thuộc hạ đó..."
Nói đến câu cuối, hắn cố ý chêm chút hài hước vào, mà đám thuộc hạ đứng quanh đó cũng phối hợp cực kỳ ăn ý, cười phá lên.
Nhìn hành động của Gia Liệt Áo, đôi mi thanh tú của Huân Nhi lại nhíu lại, trong lòng thực sự có chút không biết phải làm thế nào với tên mặt dày này. Vừa định cự tuyệt, ánh mắt nàng lại đột nhiên dừng lại trên viên ma tinh màu lục ở chỗ nối của chiếc vòng. Nhớ đến bộ dạng tìm kiếm khổ sở một viên ma tinh mộc hệ trước đó, lông mi thon dài của nàng không khỏi chớp nhẹ mấy cái, khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng tựa hồ cũng trở nên nhu hòa đôi chút.
Nhìn thấy bộ dáng tựa hồ đã động tâm của Huân Nhi, Gia Liệt Áo trong lòng vui vẻ, vội vàng đem chiếc vòng mộc linh đưa ra phía trước, cười nói: "Huân Nhi tiểu thư không cần khách khí, Gia Liệt gia tộc và Tiêu gia đều được liệt vào Ô Thản thành tam đại gia tộc, giữa hai gia tộc tặng nhau vài thứ đồ, không ai có thể nói ra nói vào gì được."
Cầm lấy vòng tay, đem ma tinh đưa cho Tiêu Viêm ca ca, cái vòng tay đó... thừa lúc hắn không chú ý, vứt đi là xong.
Trong lòng hiện lên ý niệm có chút giảo hoạt, Huân Nhi không hề chần chừ, vừa định đưa tay ra nhận thì một bàn tay bỗng nhanh hơn một nhịp, nắm lấy cổ tay nàng. Bị nắm lấy tay, nàng giật mình, đấu chi khí trong cơ thể cấp tốc lưu động, cổ tay vừa định giằng ra thì một tiếng hừ nhẹ của thiếu niên khiến nàng ngoan ngoãn không giãy giụa nữa. Ánh mắt khẽ liếc, Huân Nhi nhìn thấy Tiêu Viêm vừa đột nhiên xuất hiện phía sau mình, dịch lên trên một chút là gương mặt non nớt có chút khó coi.
Tên này là người như thế nào chẳng lẽ ngươi còn không biết? Hung hăng trừng mắt nhìn Huân Nhi một cái, Tiêu Viêm trong lòng thầm trách cứ, sau đó ngẩng đầu mỉm cười nói: "Gia Liệt Áo thiếu gia, ý tốt của ngươi, Huân Nhi xin nhận, nhưng xin lỗi, chiếc vòng này ngươi hãy thu lại đi."
Nhìn thấy không khí giữa mình và Huân Nhi đã bị phá hoại, trong mắt Gia Liệt Áo lóe lên một tia giận dữ. Có điều, để bảo trì phong độ trước mặt giai nhân, hắn đành gượng cười mà nói: "Tiêu Viêm thiếu gia, ta chỉ là không thấy Huân Nhi tiểu thư đeo thứ đồ trang sức gì, cho nên mới muốn bày tỏ chút tâm ý mà thôi. Lẽ nào ngươi lại không muốn có một món đồ trang sức nho nhỏ tô điểm thêm cho vẻ đẹp của nàng hay sao?"
Bất đắc dĩ thở ra một hơi, Tiêu Viêm liếc mắt nhìn chiếc vòng mộc linh Gia Liệt Áo đang cầm trong tay, cũng thò tay vào ngực lấy ra một chiếc vòng tay màu lục nhạt, bình thản nói: "Ngươi thích vòng tay? Đây, cho ngươi, đừng lấy đồ của người khác. Đã nói với ngươi rồi, không có việc gì mà lại tỏ ra ân cần, không phải sắc lang thì cũng là đạo tặc. Ngươi ngốc nghếch như vậy, có khi bị người ta mua mất mà vẫn không biết gì."
Nghe Tiêu Viêm nói bóng nói gió, sắc mặt Gia Liệt Áo trở nên lạnh lùng, nhưng lúc ánh mắt đảo qua chiếc vòng tay trong tay đối phương, hắn liền ngạc nhiên cười lớn.
Chiếc vòng tay trong tay Tiêu Viêm, nhìn từ góc độ chất liệu, rõ ràng chỉ là hàng vỉa hè giá chưa đến một kim tệ. Trong khi đó, chiếc vòng mộc linh của hắn lại là đồ trang sức có gắn ma tinh chính tông, lúc mua tiêu phí mất hơn một nghìn kim tệ. Hai chiếc vòng tay từ hình dáng, giá cả cho đến giá trị thực tiễn đều khác nhau một trời một vực, không thể so sánh. Vì thế, nhìn thấy Tiêu Viêm tặng cho thiếu nữ xinh đẹp một món đồ "lởm" như thế, Gia Liệt Áo không nhịn được mà châm chọc: "Tiêu Viêm thiếu gia, dù ta đã biết địa vị của ngươi trong gia tộc không cao, nhưng... nhưng ngươi cũng đâu cần tặng thứ hàng lởm này cho Huân Nhi tiểu thư chứ?"
Không để ý đến sự châm chọc của đối phương, Tiêu Viêm giật giật tay Huân Nhi — người đang ngẩn người nhìn chiếc vòng tay trong tay mình — rồi có chút thiếu kiên nhẫn nói: "Rốt cuộc ngươi có muốn hay không? Dù sao thì cũng chỉ mua mất hai ba kim tệ mà thôi."
Nghe Tiêu Viêm nói vậy, không chỉ Gia Liệt Áo mà ngay cả bọn thuộc hạ của hắn cũng cất tiếng cười rộ lên đầy vẻ trào phúng. Thế nhưng, bọn chúng không cười được bao lâu thì tiếng cười bỗng khựng lại như bị chặn ở cổ, tất cả há hốc mồm trông vô cùng buồn cười.
Thiếu nữ vốn đang ngẩn ngơ đã bị hành động của Tiêu Viêm đánh thức, hai tay như vô thức giật lấy chiếc vòng tay từ tay hắn. Đến lúc vật ấy nằm trong lòng bàn tay rồi, Huân Nhi mới hồi phục tinh thần, thầm thấy hành động của mình hình như có chút quá mức háo hức.
Gương mặt xinh đẹp trắng nõn ửng đỏ lên, có điều nàng cũng không phải người thường. Sau một thoáng ngượng ngùng, Huân Nhi vội vàng đeo chiếc vòng lên cổ tay trắng muốt, ngẩng đầu nở nụ cười duyên dáng thanh nhã với Tiêu Viêm: "Cảm ơn Tiêu Viêm ca ca."
Với vẻ mặt có chút không tự nhiên, Gia Liệt Áo nhìn Huân Nhi đang lộ ra tư thái của một thiếu nữ bình thường trước mặt Tiêu Viêm, trên mặt liền hiện lên vẻ ghen tỵ, cười khan nói: "Ha ha, không ngờ sở thích của Huân Nhi tiểu thư lại khác người như vậy, xem ra ta tính nhầm mất rồi."
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn Gia Liệt Áo, ánh mắt đảo qua một ngôi sao trên ngực đối phương, trong lòng không khỏi có chút kinh ngạc: Năm trước nhìn thấy tên này, hắn không phải mới là cửu đoạn đấu khí sao? Không ngờ năm nay đã thành công ngưng tụ đấu khí toàn rồi. Có điều, hai mươi mốt tuổi mới trở thành nhất tinh đấu giả, thiên phú này miễn cưỡng chỉ có thể coi là thượng đẳng mà thôi.
Nhìn thấy Gia Liệt Áo vẫn chưa có ý định rời đi, Tiêu Viêm khẽ nhếch môi, giọng điệu lười nhác, hoàn toàn không vì thực lực đối phương mà khách khí vài phần. Quan hệ giữa Tiêu gia và Gia Liệt gia tộc vốn không tốt, cho nên hắn cũng chẳng cần phải nhún nhường. Sờ sờ mũi, Tiêu Viêm nhàn nhạt nói: "Gia Liệt Áo thiếu gia, tính phong lưu của ngươi cả Ô Thản thành này ai mà không biết, nhưng Huân Nhi vẫn còn nhỏ, không có thời gian chơi trò yêu đương trước tuổi với ngươi. Cho nên, sau này phiền ngươi đi tán tỉnh khuê nữ nhà khác đi."
"Sau này cách hắn ra một chút."
Nói xong câu này, Tiêu Viêm cũng không thèm để ý đến sắc mặt khó coi của Gia Liệt Áo, dựa vào ưu thế lớn tuổi hơn của mình, quay đầu lão khí hoành thu giáo huấn Huân Nhi.
"Nga."
Đôi mắt linh động của Huân Nhi chớp chớp, ngoan ngoãn gật đầu. Gia Liệt Áo đối với nàng mà nói chẳng qua chỉ là kẻ bèo nước gặp gỡ vài lần, còn Tiêu Viêm mới là người không thể thay thế. Hắn đã nói vậy thì nàng tất nhiên sẽ không phản đối, vấn đề này đối với nàng căn bản chẳng có gì phải suy nghĩ nhiều.