Logo

[Dịch] Đấu Phá Thương Khung

Chương 2466. Chương 2466: Kết thúc cũng là nơi bắt đầu! (5)

Chương 2466: Kết thúc cũng là nơi bắt đầu! (5)

Huynh đó...

Thấy thế, Huân Nhi không khỏi đấm nhẹ vào ngực Tiêu Viêm, quát khẽ.

Tiêu Viêm cười cười, giương mắt nhìn trời, đột ngột hắn không cười nữa, mà hạ giọng:

Khoảng thời gian gần đây, trong lòng huynh có những cảm giác rất lạ.

Huân Nhi giật mình:

Sao kia?

Tiêu Viêm nói:

Huân Nhi, nàng biết vì sao trước kia những cường giả Đấu Đế trên đại lục toàn bộ mất tích không?

Nghe vậy, Huân Nhi trong dạ nao nao:

Vì sao?

Có thể... bọn họ đã rời khỏi đại lục Đấu Khí này!

Tiêu Viêm chớp động ánh mắt, nhẹ nhàng nói.

Không thể nào?

Huân Nhi cả kinh, thì thào.

Cái loại cảm giác này, càng ngày càng mãnh liệt, hẳn trong nửa năm nữa thôi, ta sẽ biết được đáp án...

Tiêu Viêm ôm Huân Nhi vào lòng.

Nghe hắn nói vậy, Huân Nhi cũng khẽ gật đầu, cánh tay ngọc không biết tự lúc nào đã ôm chầm lấy hắn, siết chặt!

Nửa năm chỉ chớp mắt là qua!

Trung Châu, tổng bộ liên minh Thiên phủ, một tòa tháp đá cao chót vót.

Xung quanh tòa tháp, vô số cường giả bay lơ lửng. Ánh mắt cuồng nhiệt của bọn họ hướng về phía đỉnh tháp, nơi ấy, một thanh niên áo đen đang yên lặng ngồi xếp bằng. Cả mười năm qua, đây mới là lần đầu tiên bọn họ được trông thấy nhân vật trong truyền thuyết này.

Viêm Đế Tiêu Viêm.

Lão có nghĩ lời Tiêu Viêm vừa nói thật sự đúng hay không?

Chúc Khôn nhìn Tiêu Viêm rồi nghiêng đầu về phía Cổ Nguyên nói.

Cái này, ta cũng không chắc, có điều tựa hồ cũng không sai. Chỉ có vậy mới giải thích vì sao Đấu Đế trên đại lục Đấu Khí này mất tích không còn một ai như vậy. Đạt tới đẳng cấp bọn họ, muốn chém muốn giết quả thật quá khó khăn...

Cổ Nguyên ngần ngừ một lúc mới nói.

Chúc Khôn thở dài, trong lòng vô cùng phức tạp, nếu thực sự như vậy, đám người lão thật không khác gì ếch ngồi đáy giếng xưa nay.

Bầu trời cứ thế tĩnh lặng hơn nửa ngày, rốt cuộc khi hoàng hôn buông xuống, thì đột ngột nổi lên một trận chấn động.

Vô số người nín thở, khiếp sợ nhìn lên.

Loại chấn động này theo thời gian càng lúc càng rõ rệt, mãi đến sau, Tiêu Viêm mở bừng đôi mắt, một luồng sáng như xuyên thấu đất trời từ đỉnh đầu hắn bắn thẳng lên không dưới ánh mắt chăm chú của toàn bộ sinh linh Trung Châu.

Oanh oanh!

Khi trụ khí này lao ra, không trung đang bồng bềnh gợn sóng cũng kịch liệt chấn động. Rồi sau đó, một lối đi rực sáng hào quang, phảng phất như khai phá ràng buộc của không gian trong cõi trời đất này, xuất hiện trước mắt mọi người.

Khi con đường nọ xuất hiện, Tiêu Viêm cũng đứng hẳn dậy, nghiêm mặt nhìn cảnh tượng trên. Đồng thời từ con đường nọ, hắn cảm giác được một thứ gì đó rất quen thuộc.

Là nguyên khí!

Thứ đã biến mất từ rất lâu trên đại lục Đấu Khí, thứ then chốt khiến người khác có thể tiến vào Đấu Đế, nguyên khí.

Toàn bộ đất trời trong khoảnh khắc này chợt an tĩnh đến cực độ. Chúc Khôn và Cổ Nguyên trợn mắt há mồm, lòng như nổi sóng. Khi con đường nọ xuất hiện, bọn họ rõ ràng cảm nhận được, thực lực bị đình trệ cả ngàn năm qua của bản thân, không ngờ lại có chiều hướng thay đổi.

Ực ực...

Ánh mắt hai lão nóng bỏng không gì sánh được nhìn về phía con đường nọ. Sâu trong linh hồn truyền ra một loại chấn động cực kỳ kịch liệt. Loại chấn động này nói cho bọn họ biết, nếu bước lên con đường đó, thực lực nhất định sẽ có bước đột phá.

Hà...

Tiêu Viêm thở ra một hơi thật...

.................