Logo

[Dịch] Đấu Phá Thương Khung

Chương 5. Chương 5

Chương 5: Vân Lam tông

Trong đại sảnh, Tiêu Chiến và ba vị trưởng lão đang trò chuyện cùng vị lão giả lạ mặt kia. Bất quá, vị lão giả này tựa như có điều khó nói, lời đến bên miệng lại bất đắc dĩ nuốt xuống. Mà mỗi lần như vậy, thiếu nữ kiêu sa ngồi bên cạnh lại nhịn không được liếc mắt nhìn lão giả.

Vểnh tai lắng nghe một hồi, Tiêu Viêm có chút nhàm chán lắc đầu.

"Tiêu Viêm ca ca, ngươi có biết thân phận của bọn họ không?" Đang lúc Tiêu Viêm cảm thấy chán nản muốn ngủ gật, những ngón tay thon dài của Tiêu Viêm Huân Nhi lại lật mở một bộ cổ thư, mỉm cười hỏi.

"Ngươi biết?" Tò mò quay đầu lại, Tiêu Viêm kinh ngạc hỏi.

"Nhìn thấy trên y phục của bọn họ có thêu hình ngân kiếm ẩn hiện trong mây không?" Mỉm cười một tiếng, Huân Nhi đáp.

"Nga?" Trong lòng chấn động, ánh mắt Tiêu Viêm chuyển hướng sang ba người, quả nhiên phát hiện một đóa mây hình ngân kiếm.

"Bọn họ là người của Vân Lam tông?" Tiêu Viêm kinh ngạc hạ thấp giọng.

Tuy chưa từng ra ngoài lịch lãm, bất quá Tiêu Viêm từng đọc qua một số bộ sách có giới thiệu đại khái về Vân Lam tông. Tiêu gia đóng đô tại một thành thị mang tên Ô Thản thành. Ô Thản thành thuộc về Gia Mã đế quốc, nhờ có địa thế giáp ranh Ma Thú Sơn Mạch mà được xếp vào nhóm các đại thành thị, tuy nhiên vị trí cũng chỉ nằm ở nhóm cuối.

Gia tộc của Tiêu Viêm tại Ô Thản thành tuy rất có trọng lượng nhưng cũng không phải là duy nhất. Trong thành còn có hai đại gia tộc khác, thực lực không hề thua kém Tiêu gia bao nhiêu, tam phương không ngừng minh tranh ám đấu suốt mấy chục năm qua mà vẫn bất phân thắng bại.

Nếu nói Tiêu gia là bá chủ tại Ô Thản thành, thì Vân Lam tông chính là bá chủ đích thực của cả Gia Mã đế quốc! Sự chênh lệch giữa hai bên ví như lạch trời, khó trách ngay cả người phụ thân ngày thường vô cùng nghiêm khắc, trong lời nói cũng tỏ ra cực kỳ kính sợ.

"Bọn họ đến gia tộc làm gì?" Tiêu Viêm có chút nghi hoặc, thấp giọng hỏi.

Di chuyển đầu ngón tay thon mảnh một chút, Huân Nhi trầm mặc giây lát mới đáp: "Có lẽ có liên quan đến Tiêu Viêm ca ca…"

"Ta? Ta cũng đâu hề quen biết bọn họ?" Nghe vậy, Tiêu Viêm giật mình, vội vàng lắc đầu phủ nhận.

"Ngươi có biết tên của thiếu nữ kia không?" Huân Nhi nhàn nhạt liếc mắt nhìn vị cô gái kiêu sa ở đối diện.

"Là ai?" Nhíu mày lại, Tiêu Viêm truy vấn.

"Nạp Lan Yên Nhiên!" Khuôn mặt Huân Nhi mang theo chút cổ quái, liếc nhìn thân hình đang hơi cứng đờ của Tiêu Viêm.

"Nạp Lan Yên Nhiên? Cháu gái của Sư tâm nguyên soái Nạp Lan Kiệt thuộc Gia Mã đế quốc, Nạp Lan Yên Nhiên? Người đó… Người đó chính là hôn thê của ta sao?" Sắc mặt Tiêu Viêm cứng đờ, lẩm bẩm.

"Hì hì, gia gia năm xưa cùng Nạp Lan Kiệt vốn là hảo hữu, mà thời điểm đó ngươi và Nạp Lan Yên Nhiên lại chào đời cùng lúc, thế là hai vị lão gia tử đã định ra mối hôn sự này. Bất quá, ba năm sau khi ngươi ra đời, gia gia vì giao chiến với kẻ thù mà trọng thương qua đời. Theo thời gian trôi qua, quan hệ giữa Tiêu gia và Nạp Lan gia cũng ngày càng thưa thớt…" Huân Nhi chợt dừng lại, nhìn thấy hai mắt Tiêu Viêm mở lớn, không khỏi đắc ý cười khẽ một tiếng rồi nói tiếp: "Lão đầu Nạp Lan Kiệt kia vô cùng kiệt ngạo, lại cực kỳ coi trọng thể diện. Hôn sự năm xưa đã được lão đáp ứng, thế nên dẫu mấy năm nay thanh danh của Tiêu Viêm ca ca cực kém, lão cũng chưa từng phái người đến hối hôn."

"Lão đầu này quả nhiên kiệt ngạo đến đáng yêu…" Nghe đến đây, Tiêu Viêm cũng nhịn không được bật cười lắc đầu.

"Nạp Lan Kiệt nắm giữ quyền lực tuyệt đối trong gia tộc, lời lão thốt ra không một ai dám phản đối. Hơn nữa, lão vô cùng yêu thương cô cháu gái Nạp Lan Yên Nhiên, nhưng muốn để lão mở miệng giải trừ hôn ước thì cũng có chút khó khăn…" Đôi mắt đẹp của Huân Nhi hơi nheo lại, mang theo ý cười trêu chọc: "Nhưng năm năm trước, Nạp Lan Yên Nhiên đã được tông chủ Vân Lam tông là Vân Vận thu làm đệ tử. Suốt năm năm qua, Nạp Lan Yên Nhiên thể hiện thiên phú tu luyện tuyệt đỉnh nên vô cùng được Vân Vận sủng ái. Khi một người đã có đủ thực lực để tự mình định đoạt vận mệnh, tự khắc kẻ đó sẽ tìm mọi cách để giải quyết những chuyện bản thân không vừa ý. Rất bất hạnh thay, hôn sự giữa Tiêu Viêm ca ca và nàng lại chính là điều nàng thấy chướng mắt nhất!"

"Ý ngươi là, nàng đến đây lần này chính là để hủy hôn?"

Sắc mặt đại biến, trong lòng Tiêu Viêm bỗng dâng lên một ngọn lửa phẫn nộ. Cơn giận này không phải vì Nạp Lan Yên Nhiên chê bai hắn. Nói thật, thiếu nữ đối diện tuy vô cùng xinh đẹp nhưng Tiêu Viêm cũng không phải kẻ sắc lang, nếu không thể nên duyên vợ chồng thì hắn cũng chỉ cảm thấy đôi chút tiếc nuối mà thôi. Thế nhưng, nếu nàng thật sự công khai đưa ra yêu cầu hủy hôn trước mặt bao người, vậy thì người làm phụ thân kiêm tộc trưởng như phụ thân hắn sẽ mất hết mặt mũi.

Nạp Lan Yên Nhiên không chỉ xinh đẹp, có địa vị hiển hách mà còn sở hữu thiên phú tuyệt luân. Bất cứ ai khi nhắc đến chuyện này cũng đều cho rằng hắn chẳng khác nào cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, để rồi bị con thiên nga ấy dẫm nát dưới chân.

Nếu sự việc thành ra như thế, sau này không chỉ riêng Tiêu Viêm, mà ngay cả phụ thân hắn cũng sẽ trở thành trò cười trong miệng kẻ khác, mất hết uy nghiêm.

Nhẹ nhàng hít sâu một hơi, bàn tay giấu trong ống tay áo cũng siết chặt lại thành quyền: "Nếu hiện tại bản thân là một gã Đấu Sư, thì còn ai dám đạp lên đầu ta mà sỉ nhục?"

Đúng vậy, nếu lúc này Tiêu Viêm sở hữu thực lực của một Đấu Sư, thì dẫu Nạp Lan Yên Nhiên có chỗ dựa là Vân Lam tông đi chăng nữa cũng tuyệt đối không dám hành xử như vậy. Một Đấu Sư mười lăm tuổi, trong lịch sử Đấu Khí đại lục lâu đời cũng chỉ xuất hiện lác đác vài người, mà những kẻ đó cuối cùng đều trở thành thái sơn bắc đẩu trong giới tu luyện đấu khí!

Một bàn tay mềm mại lặng lẽ luồn qua ống tay áo, siết chặt lấy bàn tay Tiêu Viêm, Huân Nhi dịu dàng lên tiếng: "Tiêu Viêm ca ca, nàng làm như vậy chính là tổn thất của chính mình mà thôi. Huân Nhi tin tưởng, sau này nàng sẽ phải hối hận vì ánh mắt nông cạn ngày hôm nay!"

"Hối hận?" Xì cười một tiếng, gương mặt Tiêu Viêm tràn ngập vẻ tự giễu: "Bản thân ta lúc này, có tư cách đó sao?"

"Huân Nhi, ngươi hình như rất rành rõi về bọn họ? Những chuyện ngươi kể trước kia, có lẽ ngay cả phụ thân ta cũng chưa chắc đã biết. Vì sao ngươi lại tường tận đến vậy?" Vỗ nhẹ tay áo, ngữ khí của Tiêu Viêm bỗng nhiên chuyển đổi, cất lời hỏi.

Huân Nhi chấn động, nhưng rồi chỉ mỉm cười không nói.

Nhìn dáng vẻ lảng tránh của Huân Nhi, Tiêu Viêm đành bất đắc dĩ liếm liếm môi. Huân Nhi tuy cũng mang họ Tiêu nhưng lại chẳng có chút quan hệ huyết thống nào với hắn, hơn nữa Tiêu Viêm cũng chưa từng gặp qua cha mẹ của nàng. Mỗi lần hắn gặng hỏi, phụ thân đều ngậm miệng không nói, rõ ràng là cực kỳ kiêng kị, thậm chí có thể nói là… sợ hãi đối với cha mẹ của Huân Nhi!

Trong thâm tâm Tiêu Viêm, thân phận của Huân Nhi vô cùng thần bí, thế nhưng mặc cho hắn gặng hỏi thế nào, tiểu ny tử này vẫn luôn thông minh dùng sự im lặng để đối phó, khiến cho mọi mưu tính của Tiêu Viêm đều lâm vào ngõ cụt.

"Thôi được, xem như ta thua ngươi, không nói thì thôi vậy…" Lắc lắc đầu, sắc mặt Tiêu Viêm bỗng chốc trở nên âm trầm, bởi vì lão giả bên cạnh Nạp Lan Yên Nhiên dưới sự thúc giục bằng ánh mắt liên hồi cuối cùng cũng đứng dậy…

"A a, định mượn uy thế của Vân Lam tông để chèn ép phụ thân ta sao? Nạp Lan Yên Nhiên này quả thật rất có thủ đoạn…" Trong lòng Tiêu Viêm vang lên một tiếng cười lạnh đầy phẫn nộ.