Logo

[Dịch] Đấu Phá Thương Khung

Chương 6. Chương 6

Chương 6: Tụ khí tán

“Khụ.” Nguyệt bào lão giả ho nhẹ một tiếng, đứng dậy chắp tay, mỉm cười nói với Tiêu Chiến:

– Tiêu tộc trưởng, lần này đến quý gia tộc, chủ yếu là có việc muốn cầu!

– A a, Cát Diệp tiên sinh, có việc cứ nói thẳng là được, nếu trong khả năng, Tiêu gia tuyệt không chối từ.

Đối với vị lão giả này, Tiêu Chiến không dám chậm trễ, vội vàng đứng lên khách khí đáp lời. Bất quá, vì chưa rõ đối phương muốn cầu việc gì, hắn cũng không dám hứa chắc chắn.

– A a, Tiêu tộc trưởng, người có biết nàng không?

Cát Diệp mỉm cười, chỉ vào thiếu nữ bên cạnh hỏi.

– Ách… Thứ cho Tiêu Chiến vụng về, vị tiểu thư này là…

Nghe vậy, Tiêu Chiến ngẩn người, dò xét thiếu nữ một chút rồi có chút xấu hổ lắc đầu.

Năm đó, Nạp Lan Yên Nhiên được Vân Vận thu làm đệ tử lúc mười tuổi và tu luyện tại Vân Lam Tông đã năm năm. Đúng câu nữ đại thập bát biến, nhiều năm không gặp, Tiêu Chiến tự nhiên không thể nhận ra thiếu nữ này chính là con dâu trên danh nghĩa của mình.

– Khụ… Nàng tên là Nạp Lan Yên Nhiên.

– Nạp Lan Yên Nhiên? Cháu gái của Nạp Lan lão gia tử, Nạp Lan Yên Nhiên?

Tiêu Chiến thoạt đầu giật mình, ngay sau đó lộ ra thần tình vui mừng, có lẽ đã nhớ lại chuyện năm xưa, liền nở nụ cười ôn hòa với thiếu nữ:

– Thì ra là Nạp Lan chất nữ, Tiêu thúc thúc đã nhiều năm không gặp ngươi, đừng trách thúc thúc mắt mờ nhé.

Màn xuất hiện bất thình lình này khiến mọi người thoáng ngẩn ra, ba vị trưởng lão nhìn nhau, lông mày không khỏi cau lại…

– Tiêu thúc thúc, chất nữ nhiều năm không đến bái kiến, người nên bồi tội là ta mới phải, đâu dám trách tội Tiêu thúc thúc.

Nạp Lan Yên Nhiên mỉm cười ngọt ngào đáp.

– A a, Nạp Lan chất nữ, trước kia nghe nói ngươi được Vân Vận đại nhân thu làm môn hạ, lúc đó ta còn tưởng chỉ là lời đồn, không ngờ lại là thật. Thiên phú của chất nữ thật tốt a…

Tiêu Chiến tán thưởng cười nói.

– Đó là Yên Nhiên vận khí tốt mà thôi…

Cười nhạt một tiếng, Nạp Lan Yên Nhiên có chút không chịu nổi sự nhiệt tình của Tiêu Chiến, tay áo khẽ kéo nhẹ Cát Diệp bên cạnh.

– A a, Tiêu tộc trưởng, việc tại hạ muốn thỉnh cầu hôm nay có liên quan đến Yên Nhiên, hơn nữa việc này do chính miệng tông chủ đại nhân dặn dò…

Cát Diệp cười khẽ, lúc nhắc tới hai chữ tông chủ, biểu cảm trên khuôn mặt có chút thoáng trịnh trọng.

Sắc mặt hơi biến đổi, Tiêu Chiến thu lại nụ cười. Vân Lam Tông tông chủ Vân Vận chính là đại nhân vật của Gia Mã Đế Quốc, một tộc trưởng nhỏ bé như hắn nửa điểm cũng không thể đắc tội. Bằng thế lực và thực lực của đối phương, có chuyện gì lại cần Tiêu gia hỗ trợ? Cát Diệp lại nói có liên quan đến Nạp Lan chất nữ, chẳng lẽ…

Nghĩ đến đó, khóe miệng Tiêu Chiến hơi giật giật, bàn tay run nhè nhẹ, nhưng may mắn có tay áo che giấu nên không bị phát hiện. Hắn cố nén lửa giận, thanh âm có chút phát run nói:

– Cát Diệp tiên sinh, xin cứ nói!

– Khụ…

Trên mặt Cát Diệp bỗng xuất hiện nét xấu hổ, bất quá nhớ tới việc tông chủ cực kỳ yêu thương Nạp Lan Yên Nhiên, hắn chỉ có thể cắn răng nói:

– Tiêu tộc trưởng, ngài cũng biết môn quy Vân Lam Tông vô cùng nghiêm ngặt, hơn nữa tông chủ đại nhân đặt kỳ vọng rất cao vào Yên Nhiên, gần như đã bồi dưỡng nàng thành tông chủ đời tiếp theo… Do một số quy củ đặc thù, truyền nhân của tông chủ trước khi chính thức tiếp vị đều không được phép qua lại với nam tử…

Tông chủ đại nhân đã hỏi qua Yên Nhiên, biết được nàng và Tiêu gia vẫn còn một mối hôn sự, cho nên… cho nên tông chủ đại nhân muốn mời Tiêu tộc trưởng có thể… giải trừ hôn ước này.

Cạch!

Chiếc chén ngọc trong tay Tiêu Chiến bỗng chốc hóa thành một nhúm bột mịn.

Bên trong đại sảnh chợt chìm vào tĩnh lặng, ba vị trưởng lão cũng bị lời nói của Cát Diệp làm cho chấn động. Thế nhưng một lát sau, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Tiêu Chiến đã mang theo mấy phần châm chọc cùng cười nhạo.

– Hắc hắc, bị người ta đến tận cửa mạnh mẽ giải trừ hôn ước. Xem sau này tộc trưởng ngươi còn chút uy vọng nào để quản lý gia tộc nữa hay không!

Một vài thiếu nam thiếu nữ ban đầu không biết chuyện hôn ước giữa Tiêu Viêm và Nạp Lan Yên Nhiên, nhưng sau khi được cha mẹ bên cạnh giải thích, sắc mặt bọn họ lập tức trở nên vô cùng đặc sắc, ánh mắt cười nhạo cùng châm chọc đồng loạt phóng thẳng về phía Tiêu Viêm…

Nhìn sắc mặt âm trầm của Tiêu Chiến, Nạp Lan Yên Nhiên không dám ngẩng đầu, mười ngón tay khẩn trương xoắn chặt vào nhau.

– Tiêu tộc trưởng, ta biết yêu cầu này có chút làm khó cho ngài, bất quá xin hãy nể mặt tông chủ đại nhân mà giải trừ hôn ước đi…

Cát Diệp bất đắc dĩ thở dài, nhàn nhạt lên tiếng.

Tiêu Chiến nắm chặt hai tay, thanh sắc đấu khí nhàn nhạt dần bao trùm toàn thân, cuối cùng còn ẩn ẩn hội tụ thành một cái đầu sư tử hư ảo trên mặt.

Công pháp cao cấp nhất của Tiêu gia: Cuồng Sư Nộ Cương! Cấp bậc: Huyền giai trung cấp!

Thấy phản ứng của Tiêu Chiến, sắc mặt Cát Diệp cũng ngưng trọng hẳn lên, thân hình bước lên chắn trước người Nạp Lan Yên Nhiên, hai tay mạnh mẽ đan vào nhau, thanh sắc đấu khí ngưng tụ trên ưng trảo, tản ra từng luồng kiếm khí sắc bén.

Cao thâm công pháp của Vân Lam Tông: Thanh Mộc Kiếm Quyết! Cấp bậc: Huyền giai sơ cấp!

Theo khí thế từ hai người bùng phát, đám thiếu niên có thực lực hơi yếu trong đại sảnh sắc mặt bỗng trắng bệch, lồng ngực cảm thấy vô cùng ngột ngạt, khó chịu.

Ngay lúc hơi thở của Tiêu Chiến càng lúc càng dồn dập, thanh âm chói tai như sấm sét của ba vị trưởng lão vang lên giữa đại sảnh:

– Tiêu Chiến, còn không mau dừng tay! Ngươi đừng quên mình là tộc trưởng Tiêu gia!

Thân thể cứng đờ lại, đấu khí trên người Tiêu Chiến chậm rãi thu liễm, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

Nặng nề ngã người ngồi lại xuống ghế, Tiêu Chiến với sắc mặt đạm mạc nhìn Nạp Lan Yên Nhiên đang cúi đầu im lặng, cất giọng khàn khàn:

– Nạp Lan chất nữ, phách lực thật lớn a. Nạp Lan Túc có được một đứa con gái như ngươi quả thực khiến người ta phải hâm mộ đấy!

Thân hình khẽ run rẩy, Nạp Lan Yên Nhiên ngập ngừng:

– Tiêu thúc thúc…

– A a, gọi ta là Tiêu tộc trưởng là được, xưng hô thúc thúc này ta không gánh nổi. Ngươi là tương lai tông chủ của Vân Lam Tông, sau này cũng là nhân vật phong vân trên Đấu Khí Đại Lục, Viêm nhi nhà ta chỉ có tư chất bình thường, thật sự không xứng với ngươi…

Tiêu Chiến nhàn nhạt xua tay, ngữ khí lạnh lùng nói.

– Đa tạ Tiêu tộc trưởng đã thông cảm.

Nghe vậy, Cát Diệp mừng rỡ, vội bồi cười với Tiêu Chiến:

– Tiêu tộc trưởng, tông chủ đại nhân biết yêu cầu hôm nay có phần thất lễ, cho nên đã sai tại hạ mang theo một vật để làm quà bồi lễ!

Nói xong, Cát Diệp khẽ chạm vào chiếc nhẫn trữ vật trên ngón tay, một chiếc hộp ngọc cổ trống rỗng xuất hiện trong lòng bàn tay…

Cẩn thận mở nắp hộp, một cỗ dị hương lập tức lan tỏa khắp đại sảnh, tinh thần của tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng thư thái.

Ba vị trưởng lão tò mò ngẩng đầu nhìn vào bên trong hộp ngọc, thân thể đồng thời chấn động, kinh hô thất thanh:

– Tụ Khí Tán?