Logo

[Dịch] Đế Bá

Chương 10. Chương 10: Giết người không chớp mắt (thượng)

Chương 10: Giết người không chớp mắt (thượng)

Sáng sớm ngày thứ hai, Lý Thất Dạ vừa dậy liền kéo theo Nam Hoài Nhân muốn đi bốn phương tá hướng trong Cửu Thánh Yêu Môn dạo chơi. Hắn muốn xem thử xem Cửu Thánh Yêu Môn rốt cuộc còn giữ lại được bao nhiêu phần nội tình!

Nam Hoài Nhân trong lòng có trăm ngàn phần không tình nguyện. Mặc kệ Lý Thất Dạ là kẻ ngốc hay thần kinh không ổn định, trực giác vẫn mách bảo y rằng Lý Thất Dạ tuyệt đối là một mầm mống gây họa, đi cùng hắn chỉ sợ không có quả ngon để ăn.

Nhưng Lý Thất Dạ căn bản không thèm quan tâm y có nguyện ý hay không, xoay người đi thẳng, khiến Nam Hoài Nhân đành phải đau khổ khuôn mặt bám theo sau. Dù sao lần này tới đây là vì chuyện khảo hạch, trước khi việc đó diễn ra, nếu Lý Thất Dạ xảy ra chuyện gì thì y cũng không biết phải ăn nói thế nào với tông môn.

Thế nhưng, hai người bọn hắn vừa ra khỏi cửa không bao xa thì đã bị người chặn lại. Kẻ cản đường hai người chính là tên đệ tử ngoại môn vốn có danh hiệu tiểu thiên tài – Đỗ Viễn Quang!

Hơn nữa, đi cùng Đỗ Viễn Quang không chỉ có một mình hắn, mà còn có mười tên đệ tử khác của Cửu Thánh Yêu Môn. Đám đệ tử Cửu Thánh Yêu Môn sớm đã có nhiều kẻ nhìn Lý Thất Dạ không vừa mắt, chỉ là bấy lâu nay chưa có cơ hội ra tay giáo huấn hắn mà thôi. Hiện tại có Đỗ Viễn Quang dẫn đầu, không ít đệ tử đương nhiên cam tâm tình nguyện đi theo để dạy cho loại phế vật như Lý Thất Dạ một bài học.

"Nguyên lai là Đỗ huynh nha, cửu ngưỡng đại danh, cửu ngưỡng đại danh." Nhìn thấy đám người Đỗ Viễn Quang mang ý đồ bất thiện kéo đến, Nam Hoài Nhân biến sắc, vội vàng tiến lên hai bước chào hỏi, tỏ vẻ hảo ý.

Đỗ Viễn Quang thèm liếc mắt nhìn Nam Hoài Nhân một cái, lạnh lùng nói: "Nam Hoài Nhân, nơi này không có việc của ngươi, xéo ra một bên mà hóng mát đi. Nếu không, ta sẽ thu thập luôn cả ngươi một thể."

Lời nói này khiến Nam Hoài Nhân không khỏi đổi sắc mặt, nhưng y vốn là kẻ khéo léo đưa đẩy, liền nhẫn nhịn khom người hỏi: "Đỗ huynh, đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?"

Đỗ Viễn Quang vẫn không thèm nhìn y, hắn nhìn chằm chằm vào Lý Thất Dạ bằng ánh mắt lạnh lẽo, sát ý bức người.

Lý Thất Dạ cũng chỉ khẽ liếc hắn một cái, rồi chậm rãi bước lên, thái độ thong dong nhàn nhã mà nói: "Chó ngoan không cản đường, không muốn làm chó thì lăn sang một bên!"

Lời này của Lý Thất Dạ vừa thốt ra, Nam Hoài Nhân lập tức thầm kêu hỏng bét. Quả nhiên, ánh mắt của đám người Đỗ Viễn Quang lập tức như muốn băm vằn Lý Thất Dạ ra thành trăm mảnh.

"Thứ không biết sống chết! Cái loại môn phái bất nhập lưu như Tẩy Nhan Cổ Phái mà cũng dám ở Cửu Thánh Yêu Môn ta nhảy nhót, xem ra các ngươi chán sống rồi! Một lũ sâu kiến mà dám đại ngôn vô lễ!" Một tên đệ tử phẫn nộ quát lên!

Lý Thất Dạ đang định lên tiếng thì Nam Hoài Nhân đã sống chết kéo tuột hắn lại, vội vã thấp giọng khuyên bảo: "Sư huynh, bỏ đi, đừng chấp nhặt với bọn họ. Đỗ Viễn Quang là đệ tử ngoại môn được Cửu Thánh Yêu Môn trọng điểm bồi dưỡng, hắn chính là quan môn đệ tử được Hứa hộ pháp chỉ định, chỉ cần qua được kỳ khảo hạch năm nay liền có thể trở thành đệ tử nội sơn."

Nam Hoài Nhân nói những lời này là muốn nhắc nhở Lý Thất Dạ rằng bọn họ không thể trêu vào nhân vật như Đỗ Viễn Quang, bởi sau lưng hắn có Hứa hộ pháp của Cửu Thánh Yêu Môn chống lưng. Phải biết rằng, một vị hộ pháp của Cửu Thánh Yêu Môn có địa vị còn cao hơn cả trưởng lão của Tẩy Nhan Cổ Phái!

Ánh mắt Đỗ Viễn Quang lóe lên hàn quang, nhưng hắn vẫn chưa động thủ mà lạnh lùng nói: "Cửu Thánh Yêu Môn ta là thế lực đứng đầu Cổ Ngưu cương quốc, Tẩy Nhan Cổ Phái dù chỉ là tiểu môn tiểu phái nhưng chúng ta cũng không bạc đãi khách nhân. Thế nhưng, gần đây huynh đệ chúng ta vừa bị mất một kiện bảo vật."

Lời nói chậm rãi này của Đỗ Viễn Quang lập tức khiến Nam Hoài Nhân biến sắc, y không khỏi lên tiếng: "Đỗ huynh, lời này có ý gì!"

Đỗ Viễn Quang lạnh lùng lườm y, đáp: "Không có ý gì cả, chỉ là gần đây Cửu Thánh Yêu Môn không có người lạ nào ghé thăm, hai ngày nay cũng chỉ có người của Tẩy Nhan Cổ Phái các ngươi tới đây làm khách!"

Lời này đã quá rõ ràng, Đỗ Viễn Quang đang chỉ thẳng mặt người của Tẩy Nhan Cổ Phái là kẻ trộm. Đây không còn là vinh nhục của cá nhân nữa, mà là bôi nhọ danh dự của toàn bộ Tẩy Nhan Cổ Phái. Ngay cả kẻ khéo léo như Nam Hoài Nhân nghe xong cũng không khỏi khiến sắc mặt trở nên khó coi tới cực điểm.

"Đỗ huynh, xin chú ý ngôn từ!" Nam Hoài Nhân vốn muốn dàn xếp ổn thỏa, nhưng việc này liên quan đến danh dự môn phái, y không thể tiếp tục ba phải được nữa!

Đỗ Viễn Quang dùng nửa con mắt liếc nhìn Nam Hoài Nhân và Lý Thất Dạ, khinh miệt nói: "Chú ý ngôn từ? Tẩy Nhan Cổ Phái đã lụi bại tới mức nghèo rớt mồng tơi, ai dám bảo đảm các ngươi không để cho hạng trộm cắp trà trộn vào. Đến một tên phế vật phàm nhân còn có thể làm đại đệ tử thủ tịch của các ngươi, thì việc các ngươi thu nhận mấy tên lưu manh trộm đạo làm đệ tử cũng chẳng có gì lạ!"

Nam Hoài Nhân tức đến đỏ bừng cả mặt. Đây là sự sỉ nhục đối với Tẩy Nhan Cổ Phái, bất kỳ đệ tử nào có chút huyết tính đều không thể nhẫn nhịn nổi.

"Đỗ huynh, chúng ta muốn gặp Phó đường chủ của các người! Bất luận thế nào, việc này cũng phải cho Tẩy Nhan Cổ Phái một câu trả lời thỏa đáng!" Việc này hệ trọng tới vạn cổ danh dự của tông môn, Nam Hoài Nhân quyết không lùi bước!

Đỗ Viễn Quang tràn đầy tự tin, cười lạnh một tiếng đáp: "Gặp Phó đường chủ? Nam Hoài Nhân, không phải ta không nể mặt ngươi, mà là chỉ bằng ngươi và tên đại đệ tử thủ tịch phế vật kia thì không đủ tư cách gặp Phó đường chủ của chúng ta. Hừ, Tẩy Nhan Cổ Phái chỉ là một môn phái nhỏ bất nhập lưu, Đường chủ của ta chính là vị cường giả được phong Hào Hùng. Nếu trưởng lão các ngươi tới cầu kiến thì còn miễn cưỡng được, chứ các ngươi thì chưa đủ tư cách, đặc biệt là tên phế vật này!" Dứt lời, hắn trừng mắt nhìn Lý Thất Dạ.

"Không sai! Tẩy Nhan Cổ Phái tính là cái thá gì chứ? Còn tên đại đệ tử thủ tịch rác rưởi kia lại càng là một vũng bùn nhão, đứng ở Cửu Thánh Yêu Môn chỉ làm bẩn thềm nhà ta mà thôi!" Đám đệ tử bên cạnh Đỗ Viễn Quang cũng hùa theo cười nhạo.

Sự tình này đối với Nam Hoài Nhân và Tẩy Nhan Cổ Phái quả thực là nỗi nhục nhã cực lớn! Y tức đến mức toàn thân run rẩy.

Chỉ có Lý Thất Dạ là vẫn bình chân như vại, hắn nhìn Đỗ Viễn Quang rồi chậm rãi lên tiếng: "Việc này là ý của ngươi hay là ý của Đường chủ, Hộ pháp bên trên các ngươi thì cũng chẳng quan trọng. Tên tiểu tử họ Đỗ nhà ngươi chẳng qua là vì ái mộ truyền nhân của Cửu Thánh Yêu Môn các ngươi, cái vị gọi là Lý Sương Nhan kia chứ gì. Mặc dù ta còn chưa được thấy dung nhan của vị Thần Nữ tiên tử trong lòng các ngươi, nhưng các ngươi nghĩ như vậy quả thực quá hạn hẹp rồi. Việc truyền nhân Lý Sương Nhan của Cửu Thánh Yêu Môn muốn gả cho ta chỉ là chuyện từ một phía các ngươi mong muốn mà thôi. Bằng vào chút địa vị này của Cửu Thánh Yêu Môn, Thần Nữ của các ngươi có đến bên cạnh ta làm một nha hoàn hầu hạ thì ta còn phải suy nghĩ lại..."

"...Còn cái trình độ như ngươi sao?" Lý Thất Dạ liếc xéo Đỗ Viễn Quang, ung dung nói: "Kẻ ngu xuẩn như ngươi, nếu vị Thần Nữ kia thực sự có chút thiên phú thì chắc chắn sẽ không bao giờ thèm ngó ngàng tới. Cho dù Lý Thất Dạ ta có không thèm nhìn nữ nhân kia một cái, thì loại ngu xuẩn muốn tranh giành với ta như ngươi cũng không đủ tư cách. Chỗ nào mát mẻ thì cút về đó mà ở đi!"

"Tiểu súc sinh, ngươi chán sống rồi, bản tọa liền thành toàn cho ngươi!" Lời nói của Lý Thất Dạ lập tức khiến Đỗ Viễn Quang nổi trận lôi đình. Hắn quát lớn một tiếng, ngay trong nháy mắt, phía sau đầu hiện lên thần quang, một thanh thần kiếm liền xuất hiện trong tay.

"Đỗ Viễn Quang, muốn đánh thì ta phụng bồi!" Sự can đảm của Lý Thất Dạ làm cho Nam Hoài Nhân đang ôm một bụng tức giận cảm thấy vô cùng thống khoái, nhưng y biết rõ Lý Thất Dạ từ trước đến nay chưa từng tu luyện, liền lập tức nghiêng người chắn trước mặt hắn.

"Tốt! Nam Hoài Nhân, bản tọa sẽ thu thập ngươi trước, sau đó mới băm vằn tên tiểu súc sinh này!" Đỗ Viễn Quang hai mắt phun ra lửa giận. Trong lòng hắn, Lý Sương Nhan chính là vị Thần Nữ độc nhất vô nhị, việc Lý Thất Dạ sỉ nhục nữ thần trong mộng của hắn còn khiến hắn điên tiết hơn cả việc bị sỉ nhục bản thân!

Lý Thất Dạ thong thả gạt Nam Hoài Nhân ra, chậm rãi nói: "Hoài Nhân, đã có kẻ muốn lấy mạng ta thì ta sẽ đích thân tiễn hắn đi! Ngươi cứ đứng bên cạnh xem là được."

"Tốt, tốt, tốt lắm!" Đỗ Viễn Quang không những không giận mà ngược lại còn cười lớn, hắn nhìn Lý Thất Dạ cuồng tiếu: "Đây là trò cười vô lý nhất mà ta từng nghe từ trước đến nay! Một tên phế vật chỉ học được dăm ba thế võ mèo cào mà cũng đòi giết một tu sĩ cảnh giới Ích Cung như ta? Được lắm, bản tọa liền cho ngươi một cơ hội quyết đấu."

"Ha ha, ha..." Đám đệ tử Cửu Thánh Yêu Môn xung quanh cũng cười rộ lên, bọn hắn nhìn Lý Thất Dạ bằng ánh mắt đầy thương hại, có kẻ còn cười lớn chế nhạo: "Dùng võ kỹ để đấu với đạo pháp sao? Người của Tẩy Nhan Cổ Phái đúng là không có lấy một chút thường thức cơ bản, cuồng vọng vô tri đến mức đáng thương!"

Lý Thất Dạ lười liếc nhìn bọn hắn thêm một cái, nhàn nhạt nói: "Cũng được, gặp trên sân quyết đấu." Hắn chẳng muốn tốn thêm lời, lập tức xoay người đi thẳng về phía sân quyết đấu.

"Không thể nào!" Việc này khiến Nam Hoài Nhân hoảng sợ, y vội vàng kéo giật Lý Thất Dạ lại, thấp giọng nói: "Sư huynh, tuyệt đối không được! Đỗ Viễn Quang đã đạt tới cấp độ Kình Trụ của cảnh giới Ích Cung, huynh hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn!"

"Không sao, chẳng qua chỉ là cảnh giới Ích Cung mà thôi, đâu phải vương hầu gì. Cho dù là vương hầu của Cửu Thánh Yêu Môn mà chọc cho gia đây không vui thì ta cũng nghiền hắn thành thịt vụn." Lý Thất Dạ cười nhạt, gạt tay Nam Hoài Nhân ra.

Nam Hoài Nhân trong phút chốc ngây dại, ý nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu y là Lý Thất Dạ điên rồi! Lý Thất Dạ bái nhập Tẩy Nhan Cổ Phái chưa được bao nhiêu ngày, ngay cả tâm pháp đạo pháp cơ bản nhất còn chưa từng tu luyện, hắn nhiều lắm thì cũng chỉ học được một bộ "Kỳ Môn đao pháp" mà thôi!

Một người chưa từng tu luyện đạo pháp, cho dù có tinh thông võ kỹ đi chăng nữa thì làm sao có thể khiêu chiến với một tu sĩ? Võ kỹ so với đạo pháp chính là khoảng cách một trời một vực, huống chi Đỗ Viễn Quang còn là một tiểu thiên tài của cảnh giới Ích Cung.

Trong lúc Nam Hoài Nhân còn đang ngẩn người thì Lý Thất Dạ đã đi được một đoạn xa, giọng nói của hắn từ phía trước truyền lại: "Tên tiểu tử họ Đỗ kia, hẹn gặp trên sân quyết đấu."

"Hừ, kẻ vô tri đúng là thật đáng thương!" Đỗ Viễn Quang lạnh lùng nói: "Ngươi đã muốn tự tìm cái chết, bản tọa sẽ thành toàn cho ngươi! Ta cũng không ngại dùng dao mổ trâu để giết gà đâu!"

"Đỗ sư huynh, huynh chỉ cần một kiếm là có thể kết liễu hắn rồi." Đám đệ tử đi cùng Đỗ Viễn Quang cười lớn hùa theo.

Bất kể là Đỗ Viễn Quang hay đám đệ tử Cửu Thánh Yêu Môn, trong mắt bọn hắn, một võ giả đi khiêu chiến tu sĩ chẳng khác nào hành động tự sát! Võ kỹ đứng trước đạo pháp chỉ là thứ tiểu đạo không đáng nhắc tới, không thể thành đại khí! Huống hồ Đỗ Viễn Quang lại là tiểu thiên tài cảnh giới Ích Cung, việc một kiếm giết chết loại phế vật như Lý Thất Dạ chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.

Nam Hoài Nhân hoàn hồn lại, không khỏi rùng mình một cái. Y lập tức xoay người rời đi, muốn nhanh chóng tìm sư phụ của mình là Mạc hộ pháp, bất luận thế nào cũng phải giữ lấy cái mạng nhỏ của Lý Thất Dạ. Y biết rõ, một khi Lý Thất Dạ động thủ với Đỗ Viễn Quang thì chắc chắn chỉ có con đường chết!