Logo

Chương 11

Show code

Chương 11: Thông qua

Nhìn thấy yêu quái hung ác bên trong hình ảnh, phản ứng của Tần Vũ cũng giống như mọi người, xoay người bỏ chạy.

Nhưng còn chưa chạy được hai bước, yêu quái đã vọt một cái, nhảy thẳng đến sau lưng Tần Vũ, cắn mạnh vào chiếc ba lô của hắn.

Nhị trưởng lão liền vội vàng dừng hình ảnh lại, kinh ngạc lên tiếng:

"Chuyện gì thế này, kịch bản không phải diễn biến như vậy chứ?"

"Huyễn Mộng Khuyển đáng lẽ phải đi vòng vây ở phía sau một lúc, đợi đám tiểu bối chạy tới gần vị trí của tiểu cô nương rồi mới tăng tốc lao ra."

"Sao con Huyễn Mộng Khuyển này lại ra tay sớm thế!"

Tiểu cô nương còn chưa xuất hiện cơ mà, thế thì làm sao kiểm tra được tâm tính của người ta.

Đại trưởng lão trầm giọng nói: "Lão nhị, có phải ngươi chưa nói rõ quy tắc cho con Huyễn Mộng Khuyển này không?"

Dẫu sao lần này có hơn ba trăm con Huyễn Mộng Khuyển tham gia, thỉnh thoảng vẫn có vài con không hiểu rõ quy tắc là chuyện thường.

"Không thể nào, ta đã cùng tộc trưởng của Huyễn Mộng Khuyển diễn tập qua rất nhiều lần rồi."

"Hơn nữa những con Huyễn Mộng Khuyển phụ trách nhóm người khác đều không hề xảy ra tình huống như vậy."

Tam trưởng lão liền nói: "Đã không phải vấn đề của Huyễn Mộng Khuyển, vậy thì chắc chắn là do bản thân người kia rồi."

"Mà các ngươi có phát hiện ra không, tên thiếu niên này trên lưng lại còn mang theo một cái ba lô."

Huyễn Mộng Khuyển tạo ra huyễn cảnh không phải hư ảo thuần túy, mà là sự phản chiếu từ hiện thực.

Khi kéo một người vào trong huyễn cảnh, nó có thể lựa chọn chỉ đưa bản thân người đó vào, hoặc mang theo cả những vật phẩm trên người người ấy vào theo.

Thế nên, Tần Vũ ở bên trong huyễn cảnh vẫn đeo chiếc ba lô trên lưng.

Nhưng điều khiến các vị trưởng lão nghi hoặc là, những tiểu bối khác đều không mang theo vật dụng tùy thân, cớ sao chỉ riêng một mình hắn lại có cái ba lô.

"Hay là vấn đề nằm ở cái ba lô này? Trước cứ xem tiếp phần hình ảnh sau đã!"

Hình ảnh bắt đầu thay đổi.

Ba lô bị cắn rách, Tần Vũ lập tức dùng kế kim thiền thoát xác, tháo phăng ba lô ra rồi cắm cổ chạy thục mạng.

Nhưng chẳng mấy chốc, Tần Vũ phát hiện yêu quái kia không hề đuổi theo nữa.

Hắn hiếu kỳ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy yêu quái đang dùng móng vuốt cào cấu chiếc túi đeo lưng của hắn.

Dùng sức thêm một chút, ba lô của Tần Vũ liền bị xé toạc thành hai nửa.

Một chiếc quần lót đỏ rực cùng vài bộ y phục có miếng vá rơi lả tả xuống đất.

Cùng lúc đó, một vật được bọc trong lớp giấy vàng nhăn nhúm cũng rụng lăn lóc dưới nền.

"Hự ~"

Yêu quái tựa hồ nhìn thấy thứ mình yêu thích, liền phát ra một tiếng kêu vui sướng.

Ngay sau đó, thân hình yêu quái thu nhỏ lại với tốc độ chóng mặt, cuối cùng biến thành một con tiểu Hắc Cẩu lông xù. Trên móng vuốt của nó có những cụm lông trắng trông giống như đang đeo một đôi găng tay nhỏ nhắn, trán mang ấn ký hình trăng lưỡi liềm, trên lưng còn in hai hình cánh hoa hoạt hình, nhìn vô cùng đáng yêu.

Tiểu Hắc Cẩu vui vẻ nhảy chồm lên đống đồ vật không rõ danh tính được gói trong giấy vàng kia, ăn ngấu nghiến như gió cuốn.

Giờ phút này Tần Vũ hoàn toàn ngơ ngác, trí nhớ tạm thời bị phong ấn khiến hắn chẳng tài nào nhớ nổi chiếc ba lô trên người mình từ đâu mà ra.

Hắn cũng quên bén mất thứ được bói trong lớp giấy vàng kia chính là đậu hũ thối làm theo bí phương gia truyền của hắn.

Hắn lúc này chỉ cảm thấy con tiểu Hắc Cẩu này cực kỳ đáng yêu, rất muốn đưa tay vuốt ve một cái!

Bên trong tông môn đại điện.

Tông chủ và các vị đại trưởng lão lúc này cũng ngẩn người ra đấy.

Bọn họ hiểu rõ nguyên nhân khiến Huyễn Mộng Khuyển khác thường như vậy, tất cả là vì vật thể bất minh được bọc trong giấy vàng kia.

Chỉ là...

Thứ được bọc trong lớp giấy vàng ấy rốt cuộc là cái gì, vì sao lại có ma lực lớn đến thế, lại có thể hấp dẫn Huyễn Mộng Khuyển đến nhường này?

"Huyễn Mộng Khuyển đường đường là Thần Thú, cực kỳ mẫn cảm với linh thực và linh dược, chẳng lẽ thứ được bọc trong giấy vàng kia chính là một loại linh thực hay linh dược nào đó?" Tam trưởng lão phỏng đoán.

"Chắc chắn không phải!" Tông chủ cất lời: "Huyền Thiên tông chúng ta thứ gì không có, từ linh thực đến linh dược đều đủ cả, đám Huyễn Mộng Khuyển này ngày nào chẳng được cúng bái linh thực linh dược, những thứ bình thường tuyệt đối không thể có sức hấp dẫn lớn với chúng như vậy."

"Nếu là những thiên tài địa bảo cực kỳ hiếm có, tất yếu sẽ mang theo dao động linh khí, không có lý nào Huyễn Mộng Khuyển có thể phát hiện mà chúng ta lại không cảm nhận được."

Đại trưởng lão gật đầu phụ họa: "Nhìn vật được gói trong lớp giấy vàng kia, cũng chẳng thấy có điểm nào giống thiên tài địa bảo cả."

Nhị trưởng lão như có điều suy nghĩ: "Thế thì còn loại vật gì có thể khiến Huyễn Mộng Khuyển ham muốn lớn đến vậy chứ?"

"Thực ra đúng là có một loại vật phẩm, mức độ dụ hoặc đối với Huyễn Mộng Khuyển còn lớn hơn cả thiên tài địa bảo."

Đúng lúc này, Lục trưởng lão vẫn luôn trầm mặc bỗng mở lời.

Lục trưởng lão là phong chủ Ngự Thú phong, cả đời chuyên tâm nghiên cứu Linh Thú và Thần Thú, tuyệt đối là người của Huyền Thiên tông am hiểu về Huyễn Mộng Khuyển nhất.

"Thứ gì thế?" Tất cả mọi người hiếu kỳ nhìn sang Lục trưởng lão.

Lục trưởng lão ho nhẹ một tiếng: "Các ngươi có từng nghe qua một câu chuyện cười trong dân gian, gọi là chó không đổi được tính... cái món kia chưa?"

Mọi người nhất thời trừng lớn hai mắt, giật mình thốt lên: "Ý ngươi là cái thứ dơ bẩn kia á?"

"Không sai!" Lục trưởng lão gật đầu: "Huyễn Mộng Khuyển dẫu là Thần Thú, nhưng cũng không thể thay đổi được khát vọng xuất phát từ căn nguyên huyết mạch."

"Lại thêm bao năm nay Huyền Thiên tông chúng ta luôn chuẩn bị toàn đồ ăn chứa đầy linh khí cho chúng, tục ngữ có câu thứ càng không có được thì lại càng khao khát, điều này khiến chúng càng thêm khát khao thứ vật phẩm dơ bẩn kia."

"Mà nói đi cũng phải nói lại, nhìn cái vật màu đen xì được bọc trong giấy vàng kia, quả thực rất giống."

"Không phải giống, mà rõ ràng chính là nó chứ còn gì nữa!"

"Sao cái thứ dơ bẩn ấy lại xuất hiện trong ba lô của tên người trẻ tuổi này cơ chứ?"

"Chẳng lẽ là đề thi bị lộ?" Đại trưởng lão nói: "Thiếu niên này biết nội tình nên đã sớm chuẩn bị sẵn thứ này?"

Nhị trưởng lão chém đinh chặt sắt: "Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!"

"Việc ta để Huyễn Mộng Khuyển tham gia vào cửa thứ ba, chỉ có ta và tộc trưởng Huyễn Mộng Khuyển biết, tuyệt đối không có người thứ ba hay biết."

"Hơn nữa dù có biết đi chăng nữa, cũng không thể nào đoán được Huyễn Mộng Khuyển lại thích cái thứ dơ bẩn đó cơ chứ!"

Ngay cả Tông chủ và các vị trưởng lão đây còn chẳng hay biết gì, huống chi là một tên phàm nhân thiếu niên như hắn.

"Vậy thì chỉ còn lại một khả năng!" Thất trưởng lão nhanh mồm nhanh miệng nói: "Tiểu tử này vậy mà lại tùy thân mang theo phân, tên này chắc có sở thích biến thái là thích chơi phân rồi, ha ha ha, thú vị thật đấy."

Thất trưởng lão là phong chủ Luyện Thể phong, đầu óc đơn giản, tứ chi phát triển, dáng người khôi ngô, chiến lực vô cùng hung hãn.

Mọi người nghe vậy liền tối sầm mặt mày, thầm nghĩ: 'Thú vị cái nỗi gì chứ...'

Bên trong huyễn cảnh, Tiểu Hắc Cẩu nuốt trọn cục đậu hũ thúi được vò thành viên chỉ sau hai ba miếng, nhưng nó không hề biến lại thành yêu quái để tiếp tục công việc, ngược lại còn quấn quít lấy Tần Vũ như một con chó nịnh hót, chạy tới chạy lui xung quanh, trong miệng không ngừng phát ra tiếng "anh anh anh", tựa hồ như đang đòi hỏi thêm nhiều đậu hũ thúi nữa.

Xem ra hương vị mượt mà thơm ngon đã khiến nó quên sạch cả nhiệm vụ.

Tần Vũ ngồi xổm người xuống, hai tay đưa lên đầu con chó nhỏ nhào nặn hồi lâu, xúc cảm lông xù khiến hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.

Tông chủ giơ tay che mặt, xem ra huyễn cảnh này chẳng còn cần thiết phải xem tiếp nữa rồi.

Nhị trưởng lão thì tức giận chửi mắng om sòm, lớn tiếng la hét lát nữa nhất định phải tìm cho ra tộc trưởng tộc Huyễn Mộng Khuyển để đòi lại tiền.

Phải bắt bọn chúng bồi thường mới được!

"Thế rốt cuộc thiếu niên này được tính là thông qua hay chưa?" Tam trưởng lão kéo chủ đề quay về quỹ đạo chính.

Cú này quả thực khiến mọi người rơi vào thế khó xử.

Cửa thứ ba này vốn dĩ đâu có kiểm tra tâm tính của hắn.

Nếu không cho hắn qua, kẻ gánh chịu hậu quả sẽ chính là Huyền Thiên tông bọn họ, tông môn danh tiếng lẫy lừng không có lý nào lại bắt một thiếu niên phải chịu trách nhiệm thay, Huyền Thiên tông dẫu sao cũng là nơi講 đạo lý.

Nhưng nếu để hắn thông qua... cái tên thiếu niên này lại có sở thích chơi phân, liệu đầu óc hắn có bình thường hay không đây.

Cuối cùng, Tông chủ vẫn là người lên tiếng hỏi: "Lão nhị, tên thiếu niên này có thiên phú thế nào?"

"Chỉ là một kẻ có hạ phẩm linh căn!"

"Hạ phẩm linh căn thì chỉ xứng làm tạp dịch đệ tử, không có gì đáng ngại, cứ cho hắn thông qua đi!"

"Tùy thân mang theo phân, kết quả lại đụng phải Huyễn Mộng Khuyển, đây cũng coi như là cơ duyên của hắn."

"Thu nạp thêm một đệ tử có vận khí tốt đối với tông môn mà nói cũng là chuyện tốt."

Một câu nói tùy ý của Huyền Thiên tông tông chủ đã thay đổi hoàn toàn vận mệnh của Tần Vũ, đồng thời cũng đảo lộn cả Tu Tiên giới.

Bánh xe vận mệnh bắt đầu chuyển động.

Kể từ đó, Tu Tiên giới chính thức bước vào con đường kỳ lạ đầy biến số.