Chương 3290: Kính nhi viễn chi
Một người dù có kiên cường đến đâu, khi rơi vào hoàn cảnh này cũng đều trở nên bất lực.
Ánh sáng từ chiếc đèn huỳnh quang trong phòng thẩm vấn tỏa ra thứ sắc diện lạnh lẽo. Không giống như ánh đèn vàng vọt từ dây tóc vốn luôn gợi lên cảm giác vương vít khói dầu, ánh đèn nơi đây chỉ có một màu trắng toát, mang theo cái lạnh thấu xương rọi khắp căn phòng, khiến không gian như bị bao phủ bởi một tầng sương mù dày đặc.
Vị nghị viên ria mép đứng ngồi không yên. Hắn từng nghĩ bản thân sẽ không biết sợ, nhưng khi thực sự ngồi vào vị trí này, hắn mới nhận ra mình chẳng hề dũng cảm hay kiên cường như vẫn tưởng.
"Ta muốn gặp Lance!" Hắn đập mạnh xuống bàn, dùng chất giọng lớn nhất để gào thét một cách vô lễ: "Ta muốn gặp hắn!"
Thế nhưng, viên thám viên ngồi đối diện lại chẳng chút hứng thú với yêu cầu của hắn: "Cục trưởng không muốn gặp bất kỳ ai. Nhưng nếu ngươi có thể khai ra điều gì đó khiến chúng tôi hứng thú, có lẽ sau đó hắn sẽ đến gặp ngươi."
Vị nghị viên bắt đầu phát điên: "Các ngươi muốn ta nói cái gì? Nói những việc mà ta căn bản chưa từng làm sao? Các ngươi rốt cuộc muốn cái gì? Vu oan? Hãm hại? Đây trần trụi là một cuộc đàn áp chính trị! Ta yêu cầu được gặp tổng thống, ta yêu cầu gặp Lance, ta yêu cầu được gọi điện thoại cho luật sư của mình!"
Lúc này, trên người hắn chẳng còn sót lại chút phong độ, thong dung hay sự điềm tĩnh vốn có của một Thượng nghị viên Liên bang. Hắn lúc này chẳng khác nào mấy kẻ đầu đường xó chợ, cãi không lại đánh không xong liền giở trò khóc lóc om sòm.
Nhưng tất cả đều vô ích. Những người ở nơi này sẽ không vì một Thượng nghị viên quốc hội đang khóc lóc mà chấp nhận những yêu cầu vô lý đó.
Viên thám viên phụ trách thẩm vấn lắc đầu: "Nghị viên tiên sinh, ngươi phải hiểu rằng, tội phản quốc là tội danh nặng nhất trong tất cả các tội danh của Liên bang. Chỉ cần chúng tôi xác nhận được điều này, trước khi đạt được kết quả mong muốn, bất kể là ai cũng không thể mang ngươi rời khỏi đây. Luật sư của ngươi, tổng thống, hay bất kỳ ai khác đều không thể làm được, trừ khi họ cũng muốn gánh vác tội danh tương tự. Bây giờ tốt nhất là ngươi nên thành thật khai báo, chỉ khi mọi chuyện được lật mở, nói rõ ràng, minh bạch thì vấn đề mới dễ giải quyết. Chúng tôi là FBI, công việc của chúng tôi là ngăn chặn tội phạm, ngăn chặn các hành vi gây nguy hại đến an ninh quốc gia. Nếu ngươi không làm những việc đó thì hoàn toàn không cần phải lo lắng. Dù sao thì chúng tôi cũng là đơn vị có uy tín!"
Viên thám viên khẽ mỉm cười: "Có thể nói, cho đến nay chúng tôi gần như nhận được phản hồi tốt tuyệt đối từ các đối tượng!"
Dĩ nhiên là không có phản hồi xấu, bởi vì những kẻ muốn khiếu nại đều đã tiêu đời, còn những kẻ chưa tiêu đời thì chẳng ai dám ho he. Có thể sống sót bước ra khỏi đây, họ đã phải cảm tạ Thượng đế vì ánh mắt Ngài đã dừng lại trên người họ trong chốc lát, nào còn ai dám hé môi nửa lời nói FBI làm việc bất công, không dựa vào chứng cứ?
Tất nhiên cũng có một hai kẻ cứng đầu như lừa bướng, nhưng rút cuộc những kẻ đó đều tự cảm thấy xấu hổ vì phản hồi sai sự thật của mình, thậm chí xấu hổ đến mức uất ức mà chết, tự biến điều đó thành sự thật!
Vị nghị viên...
.................