Logo

[Dịch] Đô Thị Chi Vô Hạn Lựa Chọn Hệ Thống

Chương 13. Chương 13: Trường học thư viện

Chương 13: Trường học thư viện

Theo tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên, một viên đan dược màu đen xuất hiện trên mặt bàn trước mặt Bạch Hoang.

"..."

Lần này, đến phiên Bạch Hoang rơi vào trầm mặc triệt để.

Thứ đồ gì vậy, tùy cơ lấy được đan dược lại là một viên Thận Bảo Hoàn?

Cái này chẳng phải là một loại đan dược trị liệu thận hư hay sao?

Giờ phút này, sắc mặt Bạch Hoang lập tức đen lại, thân thể của hắn hoàn toàn không có vấn đề gì, tùy cơ thu được loại đan dược này thì có ý gì?

Đây chẳng lẽ là đang khiêu khích hắn hay sao?

Thứ rách rưới này không vứt đi thì giữ lại làm gì!

Ngay lúc đó, mấy người yêu thích hóng chuyện ngồi bàn bên cạnh hướng về phía Bạch Hoang ôm quyền, hành động đó không nghi ngờ gì là đang bày tỏ sự kính nể với hắn.

Bạch Hoang cũng ôm quyền đáp lại sự kính nể của bọn họ, ý tứ chính là đa tạ đa tạ...

Sau đó, vốn dĩ Bạch Hoang định vứt bỏ Thận Bảo Hoàn đi, nhưng ngẫm lại, dù sao bản thân hắn đang mang theo không gian giới chỉ, mà bên trong lại có không gian rộng lớn như vậy, dứt khoát liền trực tiếp ném viên Thận Bảo Hoàn vào trong vòng tay không gian luôn.

Có lẽ sau này sẽ có lúc dùng đến thì sao.

Vẫn là câu nói kia, chuyện tương lai ai mà biết trước được.

Ăn mì xong, Bạch Hoang trực tiếp bước đi về hướng thư viện của trường.

Bây giờ đã có được năng lực gặp qua là nhớ, hắn dự định đến thư viện đọc sách, nhân tiện kiểm tra thật kỹ hiệu quả của năng lực này, dù sao hôm qua lúc khảo thí hắn chỉ xem qua năm sáu trang sách, không tính là thử nghiệm gì lớn.

Tính ra thì ba năm nay Bạch Hoang chưa từng đến thư viện lần nào, ngẫm lại kỹ thì chỉ tới vỏn vẹn một hai lần trước kia, tính cách hắn vốn không phải kiểu người thích đọc sách.

Lên đến tầng ba thư viện, Bạch Hoang chọn một cuốn sách lịch sử ngoại khóa. Phương pháp tốt nhất để thử nghiệm năng lực ghi nhớ chính là đọc sách lịch sử, bởi vì có rất nhiều địa danh và tên nhân vật phức tạp cần phải ghi nhớ.

Tùy tiện tìm một khu vực vắng người tương đối yên tĩnh, Bạch Hoang tĩnh tâm đọc cuốn sách lịch sử trong tay.

Không thể phủ nhận, năng lực gặp qua là nhớ quả thực khiến Bạch Hoang cảm thấy kinh ngạc, chỉ cần liếc qua một cái là có thể ghi nhớ tất cả những gì đã thấy, đây hoàn toàn là một năng lực vô địch khi tham gia các bài kiểm tra văn khoa.

Chỉ là, vì vị trí ngồi của Bạch Hoang mà những học sinh ở các khu vực bàn ghế xung quanh bắt đầu âm thầm xì xào bàn tán.

"Tình hình gì thế nhỉ, sao hắn lại ngồi vào chỗ đó thế, chẳng lẽ không biết khu vực bên kia không được ngồi sao."

"Ấy, chuẩn rồi đấy, lần trước ta ngồi ở chỗ đó đã phải chịu thiệt lớn nhường nào, nhắc đến thôi là đã thấy mất mặt rồi."

"Hay là chúng ta qua nhắc nhở hắn một tiếng đi, tránh để lát nữa... lại xảy ra chuyện gì."

Mấy người bàn tán vài câu với nhau, quyết định đứng dậy đi về phía Bạch Hoang để nhắc nhở về một chuyện rất quan trọng.

Đáng tiếc là chưa đợi mấy người kịp đứng dậy, bọn họ đã nhìn thấy một nữ sinh ăn mặc tương đối khêu gợi đang đi tới, phía sau còn dẫn theo hai nữ tiểu thái muội.

Nguyên nhân thực sự khiến bọn họ vừa rồi muốn nhắc nhở Bạch Hoang, chính là vì nữ sinh gợi cảm đang từng bước tiến lại gần kia.

Nữ sinh gợi cảm tên là Lưu Lâm, là học sinh năm cuối cấp ba, ngày thường có tính cách cực kỳ ngạo mạn, luôn coi một góc ở tầng ba thư viện là lãnh địa độc quyền của mình, không cho phép người khác ngồi vào.

Không ít học sinh trong trường từng bị Lưu Lâm đuổi đi, nhưng vì e ngại một số mối quan hệ của nàng ta, mọi người chỉ đành giận mà không dám nói gì, không muốn nhịn cũng buộc phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

Haizz, không đến sớm lại chẳng đến muộn, sự việc đã đến nước này, mấy người bọn họ bây giờ muốn đi nhắc nhở Bạch Hoang cũng không kịp nữa rồi!

Lúc này có thể thấy rõ, khi phát hiện vị trí độc quyền của mình có người ngồi, Lưu Lâm đã sầm mặt lại.

Dừng bước trước mặt Bạch Hoang, Lưu Lâm đập mạnh một cái lên bàn, quát: "Chỗ này là chỗ của tao, cút ngay!"

Trước kia cũng có rất nhiều kẻ không biết rõ tình hình ngồi vào chỗ này, thái độ của Lưu Lâm từ đầu đến cuối vẫn luôn như một, đó chính là bắt bọn họ phải cút.

Nhìn chằm chằm vào cuốn sách lịch sử trong tay, Bạch Hoang bình thản nói: "Đây là thư viện, xin vui lòng giữ trật tự."

Lưu Lâm làm sao để lọt tai những gì Bạch Hoang nói, nàng ta cao giọng lặp lại mệnh lệnh bằng giọng điệu hách dịch: "Đừng để tao phải nói câu thứ hai, tao bảo mày cút, có nghe thấy không!"

"Đinh! Hệ thống Vô Hạn Lựa Chọn đã kích hoạt!"

"Lựa chọn một: Nghe lời Lưu Lâm, ngoan ngoãn xéo đi để tránh gây ra xung đột, nhịn được thì cứ nhịn."

[ Phần thưởng: Tài năng về phương diện vận động, toàn bộ các hạng vận động trên cơ thể đều được cường hóa. ]

"Lựa chọn hai: Phớt lờ tiếng hét của Lưu Lâm, tiếp tục ngồi yên vị tại chỗ. Mọi người đều là lần đầu làm người, dựa vào cái gì mà phải nhường nàng ta, bảo nàng ta tự xéo đi."

[ Phần thưởng: Tài năng nhạc cụ đại sư, tức khắc tinh thông toàn bộ các loại nhạc cụ cổ kim trong và ngoài nước. ]

Nhìn các lựa chọn xuất hiện trước mắt, điều Bạch Hoang suy nghĩ dĩ nhiên chỉ có một.

Chưa cần bàn đến phần thưởng ra sao, chỉ riêng tính cách của hắn thôi đã không cho phép hắn hoàn thành lựa chọn một rồi.

Thấy Bạch Hoang không có chút ý định rời đi nào, Lưu Lâm lập tức nổi giận đùng đùng, quay sang quát hai nữ tiểu thái muội đằng sau: "Động thủ! Lôi cổ nó ra ngoài ném xuống đất cho tao, cái thứ không biết trời cao đất dày!"

Nhận được lệnh, hai nữ tiểu thái muội tỏ ra vô cùng hăng hái, hùng hổ tiến thẳng về phía Bạch Hoang, khí thế chẳng thua kém gì nam sinh.

Đứng trước cục diện này, Bạch Hoang thong thả quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm dừng lại trên người hai nữ tiểu thái muội.

Ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt của Bạch Hoang, nội tâm hai nữ tiểu thái muội bỗng chấn động dữ dội, trong lòng tự nhủ rằng nếu tiến lên thêm một bước nữa thôi, bản thân sẽ gặp phải nguy hiểm chí mạng!

Cảm giác khó hiểu ấy khiến các nàng sinh ra sự hoảng sợ tột độ, đến một bước chân nhỏ nhoi cũng không sao nhấc lên nổi.

Cùng lúc đó, Lưu Lâm cũng nhìn thấy ánh mắt của Bạch Hoang lúc này. Một ánh mắt không có lý do gì lại khiến nàng ta cảm thấy sợ hãi, tựa như bản thân bất cứ lúc nào cũng có thể bị Bạch Hoang bóp chết như một con kiến...

"Lâm Nhi, không ngờ em lại ở đây thật đấy."

Đúng lúc đó, từ hướng đầu cầu thang có một nam sinh vô cùng thanh tú trắng trẻo bước tới.

Vừa nhìn thấy nam sinh thanh tú kia, một số học sinh thường xuyên đến thư viện đọc sách xung quanh đều ngầm hiểu, nam sinh này không nghi ngờ gì chính là đến tìm Lưu Lâm.

Nam sinh thanh tú tên là Trần Văn Hạo, là người theo đuổi trung thành của Lưu Lâm, bình thường Lưu Lâm cũng hay dựa dẫm vào quan hệ của Trần Văn Hạo để ra oai giở thói hách dịch.

"Trần Văn Hạo, nếu anh mà không đến nữa, em sắp bị người ta ức hiếp đến thảm hại rồi đây này!" Lưu Lâm làm nũng, nhìn qua vô cùng ủy khuất.

"Sao thế? Xảy ra chuyện gì, kẻ nào dám bắt nạt em?" Trần Văn Hạo tức giận ngay lập tức.

"Còn có thể là ai! Chiếm chỗ của em không chịu đi, ban nãy còn định ra tay đánh em nữa chứ!" Lưu Lâm chỉ thẳng vào Bạch Hoang.

Trong mắt Lưu Lâm, Trần Văn Hạo chính là tên nô bộc trung thành nhất của mình, gọi là tới sai là đi, dùng cực kỳ thuận tiện.

Nghe vậy, ánh mắt Trần Văn Hạo lập tức dán chặt lên người Bạch Hoang.

Học sinh trong trường khá đông, trước đây hắn chưa từng gặp Bạch Hoang bao giờ, không biết tên nhà quê ở xó xỉnh nào chui ra lại dám gây sự với người phụ nữ của Trần Văn Hạo hắn!

"Đường đường là một thằng đàn ông mà ngay cả phép nhường nhịn con gái cũng không biết, mày còn xứng đáng làm đàn ông nữa không?" Trần Văn Hạo chất vấn.

Hắn muốn nhân cơ hội này hạ nhục lòng tự tôn đàn ông của Bạch Hoang, khiến cho Bạch Hoang phải tự ti và hổ thẹn!

Nghe đến đây, Bạch Hoang không nhịn được mà bật cười khẽ, chậm rãi đáp: "Con gái thì chẳng thấy đâu, nhưng mấy mụ chanh chua thì có vài đứa đấy. Ờ mà đúng rồi, lại còn có thêm một con chó liếm chết tiệt nữa chứ!"