Chương 3: Người câu cá vĩnh viễn không bao giờ trắng tay
Dưới bầu trời xanh thẳm mây trắng, cây cối quanh hồ xanh biếc, cỏ cây um tùm rậm rạp.
Lâm Hàn mặc đạo bào, thong dong ngồi bên hồ thả câu. Hình ảnh ấy thoạt nhìn thật hài hòa, tràn ngập vẻ đẹp tự nhiên. Trong phòng phát trực tiếp, một vài người đam mê câu cá nhìn thấy cảnh này không khỏi đỏ mắt ghen tị.
"Đây quả thực là thiên đường của dân câu!"
"Không nói nhiều nữa, tôi đã thu dọn cần câu, đặt xong vé máy bay, chuẩn bị xuất phát đây!"
"Lầu trên đừng kích động, bạn không thấy trong thùng của đạo trưởng đến một con cá cũng không có sao?"
"Ha ha ha, hóa ra đạo trưởng cũng có lúc trắng tay nha!"
...
Trong phòng phát trực tiếp, các dòng bình luận không ngừng trêu ghẹo lẫn nhau.
Lúc này Lâm Hàn nhìn mặt hồ phẳng lặng như gương, cũng có chút bất đắc dĩ. Một con cá cũng không mắc câu, xem ra hôm nay hắn không có cách nào cải thiện bữa ăn rồi.
"Leng keng, chúc mừng ký chủ tích lũy thành công một ngàn điểm truyền đạo!"
Âm thanh nhắc nhở vang lên trong đầu. Lâm Hàn lúc này mới chú ý tới số người xem trong phòng phát trực tiếp đã vượt qua một ngàn người. Phát sóng chưa đầy nửa giờ, một phòng phát trực tiếp mới mà có lượng người xem như thế này quả thực cực kỳ hiếm thấy. Một phần là do phong cảnh nơi đây thực sự thu hút, mặt khác cũng có sự hỗ trợ dẫn lưu từ hệ thống.
"Tiến hành rút thưởng Thanh Đồng!"
Vừa vặn gom đủ điểm tích lũy, không dùng thì phí. Đây là lần đầu tiên Lâm Hàn tiến hành rút thưởng, trong lòng hắn vẫn rất chờ mong.
"Leng keng, tiêu hao 1000 điểm tích lũy, đang tiến hành rút thưởng Thanh Đồng..."
"Chúc mừng ký chủ nhận được 【 Kỹ thuật thả câu (Trung cấp) 】!"
Hừ, hắn đang câu cá, hệ thống liền tặng ngay kỹ thuật thả câu. Hắn có lý do để nghi ngờ hệ thống này là cố ý. Mặc dù kỹ năng này so với Lăng Ba Vi Bộ thì yếu hơn hẳn, nhưng dù sao đây cũng chỉ là mức rút thưởng Thanh Đồng thấp nhất, Lâm Hàn đã cảm thấy rất hài lòng.
Những dòng bình luận trong phòng phát trực tiếp hắn đều nhìn thấy, một đám người đang nhạo báng "đạo trưởng trắng tay", đây quả thực là sự sỉ nhục lớn nhất đối với người câu cá.
"Mọi người đừng vội, bần đạo đã tìm ra nguyên nhân mình không câu được cá rồi!"
Lâm Hàn vừa cười vừa nói: "Chủ yếu là vị trí này chọn không tốt, đợi bần đạo đổi chỗ, một lát nữa nhất định sẽ có cá cắn câu!"
Nói xong, Lâm Hàn cầm cần câu và ghế đi tới một vị trí khác có đám rong rêu tươi tốt, một lần nữa ném mồi câu ra ngoài.
"Đạo trưởng đừng vùng vẫy nữa, câu không được cá cũng không mất mặt đâu!"
"Nói năng kiểu gì vậy, người câu cá vĩnh viễn không bao giờ trắng tay!"
"Lúc tôi không câu được cá, tôi cũng hay tìm lý do như thế để tự an ủi mình!"
"Đạo trưởng đẹp trai như vậy, không cần câu đâu, cá sẽ tự mình mắc cạn thôi!"
"Mấy em gái lầu trên ơi, xin đừng vã quá như vậy!"
...
Nghe Lâm Hàn nói, người xem trong phòng phát trực tiếp liên tục gửi bình luận trêu chọc. Thế nhưng cảnh tượng tiếp theo lại khiến bọn họ hoàn toàn ngây người.
Chỉ thấy trên mặt hồ vốn đang tĩnh lặng, chiếc phao đột nhiên lay động, ngay sau đó chìm hẳn xuống đáy nước. Tất cả mọi người đều biết, chắc chắn là có cá lớn cắn câu.
"Kỹ thuật thả câu này quả là dùng tốt!"
Lâm Hàn trong lòng kinh hỉ. Theo kinh nghiệm mà kỹ thuật thả câu mang lại, hắn vừa đổi vị trí đã có cá mắc câu ngay. Chỉ thấy hắn đơn tay nắm chặt cần câu, nhìn như nhẹ nhàng kéo một cái, một con cá hắc ngư cực lớn lập tức nhảy vọt khỏi mặt nước.
Người xem trong phòng phát trực tiếp đều chết lặng.
"Trời đất ơi! Con cá hắc ngư to quá!"
"Con này phải hơn mười ký ấy chứ?!"
"Nếu tôi mà câu được con cá lớn như vậy, chắc chắn phải cõng nó đi quanh làng bảy tám vòng mới bõ công!"
"Tôi câu cá bao nhiêu năm nay, chưa từng thấy con hắc ngư nào lớn thế này!"
"Phải chăng đạo trưởng vừa rồi luôn giả heo ăn thịt hổ? Thực tế hắn chính là một cao thủ câu cá!"
...
Đám dân câu trong phòng phát trực tiếp vừa hâm mộ vừa ghen tị, đồng thời cũng có một số người xem phát hiện ra một chi tiết lạ.
"Các ông không thấy sao, con cá hắc ngư này ít nhất cũng mười ký, vậy mà vừa rồi đạo trưởng chỉ nhẹ nhàng kéo một cái đã đưa được nó lên rồi!"
"Mẹ kiếp! Ông không nói tôi cũng không để ý, hơn nữa hắn còn dùng một tay, lực cánh tay này đáng sợ đến mức nào chứ!"
"Đây hẳn là Kỳ Lân Tí trong truyền thuyết?!"
"Vừa rồi còn tưởng chỉ là một tiểu đạo sĩ, xem ra đây là một vị đạo trưởng thâm tàng bất lộ rồi!"
"Vị đạo sĩ này tuyệt đối không đơn giản!"
"Một gã đàn ông cao to như tôi, muốn kéo một con cá mười ký thế này cũng phải dùng hết sức bình sinh, đạo trưởng một tay đã kéo lên được, sức mạnh khủng khiếp đó mọi người tự tưởng tượng đi!"
...
Người xem trong phòng phát trực tiếp ngay lập tức kinh ngạc, không chỉ vì câu được cá lớn, mà còn kinh hãi trước sức mạnh của Lâm Hàn. Mười ký nghe thì không nhiều, nhưng trong nước, lực vùng vẫy của nó cực kỳ khủng khiếp. Cho dù là nam tử trưởng thành cũng phải tốn sức chín trâu hai hổ mới kéo lên được, đâu có ai giống như Lâm Hàn, tùy ý kéo một cái là xong.
"Hẳn là hiệu quả của Đại Lực Hoàn!"
Lâm Hàn từ nhỏ ở trong đạo quán cũng có tập võ, nhưng sức mạnh cơ thể cũng chỉ hơn người bình thường một chút. Sau khi dùng Đại Lực Hoàn, hắn rõ ràng cảm thấy sức mạnh tăng lên gấp đôi. Đồ của hệ thống quả nhiên là tinh phẩm.
Gỡ lưỡi câu ra, con cá hắc ngư này nặng hơn mười ký, chiếc thùng mang theo gần như không chứa nổi. Lâm Hàn không khỏi cười nói: "Bần đạo đã bảo đổi chỗ là sẽ có cá mà, mọi người lại không tin."
"Tôi không tin! Đây nhất định là trùng hợp!"
"Đúng thế, chắc chắn là vận khí tốt thôi!"
"Đạo sĩ ca ca đẹp trai như vậy, anh nói gì cũng đúng hết!"
"Dân câu chúng tôi không phục!"
...
Người xem liên tục trêu chọc, đúng lúc này, Lâm Hàn lại có một hành động khiến đám đông nghẹn họng trân trối. Chỉ thấy sau khi gỡ lưỡi câu, hắn trực tiếp thả con cá hắc ngư trở lại hồ.
"Đừng mà! Con cá to như thế, câu lên khó khăn biết bao nhiêu!"
"Đạo trưởng, sao người lại thả nó đi?"
"Phung phí của trời! Ít nhất cũng phải chụp vài tấm ảnh đăng lên mạng khoe khoang một chút rồi hãy thả chứ!"
"Con hắc ngư lớn thế này, mang ra chợ hải sản bán cũng được vài trăm tệ đấy!"
...
Nhìn thấy những dòng bình luận, Lâm Hàn mỉm cười giải thích: "Con hắc ngư này vất vả lắm mới lớn được nhường này, thôi thì thả nó về để nó tiếp tục sống đi."
"Hơn nữa, con cá này câu lên rồi bần đạo cũng không ăn được."
Người xem trong phòng phát trực tiếp bừng tỉnh đại ngộ, nhưng cũng có người rất hiếu kỳ.
"Chẳng lẽ đạo sĩ không được ăn thịt sao?"
"Không phải chứ, vậy thì cuộc sống còn gì thú vị nữa?"
"Ha ha ha, bây giờ hòa thượng còn có thể kết hôn, huống chi là ăn thịt!"
"Đạo gia chắc hẳn có quy cũ riêng của mình."
...
Thấy nhiều người tò mò, Lâm Hàn liền giải thích: "Đạo sĩ chúng ta có thể ăn thịt uống rượu, nhưng có bốn loại không được ăn!"
"Thứ nhất, không ăn thịt trâu, vì đó là con vật có nghĩa."
"Thứ hai, không ăn cá quả (hắc ngư), vì đó là loài có hiếu."
"Thứ ba, không ăn chim nhạn, vì đó là loài chung thủy."
"Thứ tư, không ăn thịt chó, vì đó là loài trung thành."
Trong đó cá quả chính là loại cá hắc ngư mà Lâm Hàn vừa câu được. Hắn giải thích tỉ mỉ: "Bốn loại phẩm chất này là cốt lõi tinh thần của Đạo gia, thậm chí là của người Hoa Hạ chúng ta, cho nên tổ sư đã định ra quy tắc 'Tứ bất ngật' này."
"Hóa ra là vậy! Thêm một kiến thức mới!"
"Đã hiểu thêm một điều +1!"
"Vì đạo hạnh của đạo trưởng, tặng một lượt like!"
"【 Đế Vương Các 】 đã tặng cho chủ phòng 2 Siêu cấp hỏa tiễn!"
【 Đế Vương Các 】: "Hiện nay nhiều đạo sĩ chỉ là hữu danh vô thực, khó khăn lắm mới thấy được một vị chân đạo sĩ trẻ tuổi thế này, một chút tâm ý tặng cho đạo trưởng!"