Logo

[Dịch] Đường Cái Cầu Sinh, Ta Có Nhắc Nhở Hệ Thống

Chương 10. Chương 10: Thu hoạch lớn, nỏ tay bản vẽ

Chương 10: Thu hoạch lớn, nỏ tay bản vẽ

Nhìn xem tần số khu vực bên trên lít nha lít nhít tin tức tử vong, Trương Thác Hải không khỏi cảm thấy sống lưng từng trận phát lạnh.

Mỗi một đầu tin tức tử vong phía sau, đều đi kèm với một sinh mệnh hoạt bát bị tước đoạt.

Ngày đầu tiên còn chưa qua, nhân số trong tần số khu vực đã chết đi gần một nửa.

Đợi đến ngày thứ bảy của thảm họa qua đi, những người còn sống sót sẽ còn lại bao nhiêu?

Trương Thác Hải đã không dám tưởng tượng.

Đồng thời, hắn cũng vô cùng may mắn vì bản thân đã thu được hệ thống nhắc nhở.

Bằng không, hắn sớm đã bị tầng tầng lớp lớp cạm bẫy hố chết từ lâu.

Mặt trời lặn xuống đường chân trời, màn đêm buông xuống.

Bóng đêm ở thế giới này có phần kỳ quái, không có trăng sáng, sao trời cũng thưa thớt vô cùng, tối đen như mực, vượt qua mười mét là chẳng còn nhìn thấy rõ thứ gì.

Trương Thác Hải muốn bật đèn xe lên, lại phát hiện chiếc xe rách nát này đến cả đèn pha cũng chẳng có.

Trương Thác Hải đã không biết nên nói gì cho phải.

Với tầm nhìn thế này, hắn tuyệt đối không dám mạo hiểm lái xe mò mẫm lên đường.

Hơn nữa, lời cảnh báo của trò chơi ban đầu đã nêu rõ, lái xe vào ban đêm sẽ gặp nguy hiểm cực lớn.

Ngay cả ban ngày mà đã nguy hiểm nhường ấy, có thể tưởng tượng được, thứ khiến hệ thống trò chơi phải cất công cảnh báo chắc chắn sẽ vô cùng kinh hoàng.

Trương Thác Hải quyết định ngủ lại trong xe qua đêm nay, chờ đến sáng mai mới tiếp tục tìm kiếm vật tư.

Hắn mở một thùng mì tôm, ngặt nỗi không có nước sôi, Trương Thác Hải đành phải ăn mì sống.

Bẻ vụn vắt mì, rắc lên nửa gói gia vị, rồi trộn đều.

"Coi như ôn lại hương vị tuổi thơ."

Trương Thác Hải vừa ăn mì, vừa mở tần số khu vực lên xem mọi người đang bàn tán những gì.

"Khát khô cả cổ, tìm cả ngày trời mới thấy được một rương vật tư, toàn là cao su với linh kiện kim loại các loại, đến một giọt nước cũng không có. Ai có nước không, ta nguyện dùng toàn bộ tài nguyên để đổi."

"Tỉnh lại đi, ngươi nhìn xem địa hình xung quanh là gì đi? Sa mạc! Kẻ ngốc cũng biết thứ khan hiếm nhất ở sa mạc chính là tài nguyên nước, chẳng ai dại gì đem nước ra bán rồi ngày mai ngóng cổ chờ chết xem có tìm được nước hay không đâu."

"Bật mí cho vị lầu trên một mẹo sống sót đầy nóng hổi nè, không có nước thì có thể uống nước tiểu, tự sản tự tiêu, có thể duy trì được hai ngày đấy."

"Ngươi tưởng ta không muốn chắc? Muốn uống nước tiểu thì cũng phải có vật chứa chứ, ta đến cái bình còn chẳng có thì lấy gì mà uống?"

"Cái bình á? Ta có đây này, nhưng mà ta không cho không đâu, ngươi nhất định phải mang tài nguyên đến đổi."

Nhìn những tin tức trong diễn đàn, trong lòng Trương Thác Hải khẽ động.

Những người vẫn còn hoạt động trong tần số khu vực lúc này, ít nhiều gì cũng thu thập được một ít vật tư.

Mà thứ họ thiếu thốn nhất lại chính là tài nguyên nước.

Hắn hoàn toàn có thể nhân cơ hội này, dùng nước để đổi lấy toàn bộ tài nguyên trong tay bọn họ.

Nghĩ đến đây, Trương Thác Hải cầm chai nước khoáng một lít trong tay, dùng ý niệm thầm hỏi: "Một chai nước đầy có thể tách ra bán lẻ không?"

"Có thể." Giọng điệu của đấu trường đáp lại vô cùng dứt khoát.

Có thể tách ra thì không thành vấn đề nữa.

Trương Thác Hải liền treo chai nước khoáng một lít đó lên kênh giao dịch.

【 Bán nước khoáng, cứ 20 ml nước khoáng đổi lấy hai phần tài nguyên, giới hạn loại tài nguyên: Linh kiện kim loại, cao su cấp thấp, mảnh kim loại, thỏi kim loại, thủy tinh. Tổng cộng 50 phần, ai đến trước được trước. 】

【 Ghi chú: Nếu có tài nguyên đặc thù hoặc bản vẽ thì có thể nhắn tin riêng. 】

Sau khi treo xong, Trương Thác Hải lại quay trở lại tần số khu vực hô lên một câu: "Kênh giao dịch có bán nước, tổng cộng 50 phần, các anh em có tài nguyên thì tranh thủ tay nhanh lên nhé."

Câu nói này của Trương Thác Hải lập tức khiến tần số khu vực náo động hẳn lên.

"Cái gì? Thật sự có người bán nước sao?"

"Sao lại phải dùng tài nguyên để mua chứ, dùng tiền có được không, ta ra một vạn tiền mặt cộng thêm một chiếc đồng hồ Rolex."

"Tại sao lại giới hạn loại tài nguyên cơ chứ? Ta dùng mảnh nhựa với cỏ dại để đổi được không? Dù sao đây cũng là thứ mở ra từ rương vật tư mà."

"Đại ca ơi, có cái gì ăn không, ta đã nhịn đói suốt một ngày rồi, ta có 20 đơn vị vật liệu gỗ, đổi cho ta một cái bánh mì thôi là được."

Tần số khu vực chìm trong tiếng bàn tán huyên náo.

Tuy nhiên, dù miệng mồm tranh cãi dữ dội là thế, tay của những người này lại chẳng hề chậm chút nào. Chẳng mấy chốc, một lít nước đã bị cướp sạch không còn một mảnh.

Trương Thác Hải bắt đầu kiểm kê lại thu hoạch của mình.

Hắn thu về tổng cộng 36 đơn vị mảnh kim loại, 28 đơn vị cao su cấp thấp, 28 đơn vị linh kiện kim loại, 6 đơn vị thủy tinh và 2 đơn vị thỏi kim loại.

Cộng thêm số tài nguyên còn sót lại trong tay, hoàn toàn đủ để hắn chế tạo xong bốn chiếc lốp xe.

Thậm chí nguyên liệu để thăng cấp máy thu gom tài nguyên cấp hai cũng đã gom được hơn một nửa, chỉ còn thiếu 6 thỏi kim loại cùng bản vẽ chế tạo then chốt nữa là có thể nâng cấp máy thu gom nước lên cấp 2.

Thấy nước đã bị mua sạch, những người trong kênh giao dịch lại nhao nhao kêu gào.

"Đại ca ơi, còn nước nữa không? Bán thêm chút nữa đi, tay ta chậm quá nên không cướp kịp."

"Đúng đấy đúng đấy, bán thêm một ít nữa đi, ta chịu đổi ba phần tài nguyên luôn có được không?"

"Ta có 6 đơn vị vật liệu gỗ, xin dâng hết cho ngài luôn, lại thêm một đầu... à nhầm, xin ngài thương xót ban cho ta một chén nước thôi là được, cầu xin ngài đấy."

Đối với những tin tức này, Trương Thác Hải trực tiếp lướt qua, chỉ để lại một câu duy nhất: "Hôm nay đã bán sạch, ai muốn mua thì ngày mai xin hãy tranh thủ sớm." Sau đó hắn hoàn toàn phớt lờ.

Những kẻ không mua được nước, kẻ thì tiếp tục khẩn khoản cầu xin trong kênh, kẻ thì tức giận chửi bới ầm ĩ.