Chương 10: Tìm yêu tung, dụ yêu hương
"Gia gia, nơi này có vết máu!"
Trên lối nhỏ trong núi sâu, Lý Trường Sinh chỉ vào vết máu trên một chiếc lá cây bên đường, gương mặt lộ ra vẻ hưng phấn.
Vết máu kia đã hơi khô cạn. Lý Đạo Tông dùng ngón tay quệt một chút đưa lên chóp mũi ngửi thử, liền trầm giọng bảo: "Đây là máu người. Xem ra năm vị tộc nhân mất tích lành ít dữ nhiều."
Hai người men theo dấu máu tiếp tục tiến bước. Đi thêm chừng mấy trăm mét, cuối cùng, họ phát hiện một bộ thi thể nằm trong một hố sâu loang lổ vết máu.
"Nhìn dáng vẻ này, người này phần lớn là trong lúc hoảng loạn chạy trốn không chọn đường, cuối cùng rơi xuống nơi đây mà mất máu quá nhiều dẫn đến tử vong."
Lý Đạo Tông liếc nhìn hố sâu bị máu tươi nhuộm đỏ, chậm rãi nói ra suy đoán của bản thân.
"Gia gia, chúng ta không đưa thi thể của hắn ra ngoài sao?"
Lý Đạo Tông trầm mặc một lát rồi đáp: "Chờ tìm được tất cả mọi người rồi tính tiếp!"
"Gia gia, trong núi này trùng trùng điệp điệp, rừng cây lại rậm rạp, chúng ta muốn tìm một con yêu thú quả thực chẳng khác nào mò kim đáy biển!"
Hai người lúc thì tìm kiếm dưới mặt đất, lúc lại từ trên không trung quan sát, ròng rã suốt hai canh giờ vẫn không phát hiện được bất kỳ tung tích nào. Lý Trường Sinh bắt đầu có chút mất kiên nhẫn.
"Không vội, chờ gia gia xác định được phạm vi là có thể tìm ra nó!"
Lý Trường Sinh cũng chỉ biết bất đắc dĩ gật đầu, đi theo Lý Đạo Tông trèo đèo lội suối. Trên đường đi, Lý Đạo Tông bắt sống một con dã lang để nó đồng hành cùng hai người. Kế đó, họ lại phát hiện thêm hai cỗ thi thể của tộc nhân. Cả hai đều làm dấu ký hiệu rõ ràng để thuận tiện cho việc thu dọn mang đi sau này.
Cuối cùng, hai người dừng chân tại một khoảng đất trống trải. Vừa tới nơi này, con dã lang bỗng nhiên bắt đầu rên rỉ đầy hoảng loạn.
"Ồ! Nó đang sợ hãi."
Lý Trường Sinh nhận ra trong mắt dã lang tràn ngập thần sắc sợ hãi, rõ ràng là không dám tiến lên phía trước.
"Con cũng phát hiện ra rồi sao? Vậy con thử nói xem, tại sao gia gia lại bắt một con dã thú để dẫn đường cho chúng ta?"
Lý Đạo Tông nhìn chằm chằm Lý Trường Sinh, muốn nghe xem kiến giải của tôn nhi.
Lý Trường Sinh trầm tư một lát rồi mới mở miệng đáp: "Nếu trong núi xuất hiện yêu thú, đối với các loài dã thú khác mà nói, nó chính là tồn tại đứng đầu chuỗi thức ăn. Huống hồ, hổ ở thế giới phàm tục vốn đã có danh xưng Bách Thú Chi Vương, nay đã thành yêu thú, hơi thở của nó chính là sự uy hiếp tốt nhất. Hơn nữa, ý thức lãnh địa của yêu thú cực kỳ mạnh mẽ, dã thú phổ thông tự nhiên không dám xông vào phạm vi này."
"Còn về việc tại sao gia gia lại bắt một con dã lang dẫn đường, ở phàm trần, khứu giác của loài chó là nhạy bén nhất. Trên đường đi, gia gia lại để nó ngửi qua y phục của tộc nhân đã khuất. Sói và chó vốn cùng một nguồn gốc, khả năng truy tìm mùi hương chắc chắn không dưới loài chó. Kết hợp với phản ứng hiện tại của con dã lang này, chúng ta hẳn là đã tiến vào địa bàn của con Hổ yêu kia."
Lý Trường Sinh chậm rãi mà nói, đem những điều mình phân tích được bày tỏ rõ ràng mười mươi.
"Gia gia, đây là chút thiển kiến của Sinh nhi, không biết có đúng hay không?"
Nghe xong lời phân tích của Lý Trường Sinh, trong mắt Lý Đạo Tông tràn ngập vẻ kinh ngạc. Lão giả rất khó tin đây là tư duy logic nên có của một đứa trẻ mười tuổi. Mãi đến khi Lý Trường Sinh lên tiếng hỏi thăm, lão mới bừng tỉnh phản ứng lại.
"Ha ha ha ha! Đúng đúng đúng, quá đúng rồi! Sinh nhi, con thực sự là Kỳ Lân Nhi của Lý thị bộ tộc ta, càng là niềm kiêu hãnh lớn nhất đời này của gia gia!"
Lý Đạo Tông sảng khoái cười to, ánh mắt tràn đầy vẻ tự hào. Tôn nhi của lão không chỉ có thiên phú trác tuyệt, tư duy logic lại càng kín kẽ thông minh. Lão chỉ cần dốc lòng giáo dục, tin rằng Lý thị bộ tộc sớm muộn gì cũng sẽ dưới sự dẫn dắt của hắn mà bước tới vinh quang hưng thịnh.
"Nhưng gia gia, chúng ta tuy đã tiến vào địa bàn của Hổ yêu, lại không biết nó đang ẩn nấp nơi nào. Con dã lang này đã sợ đến mức không dám tiến bước, chỉ dựa vào hai người chúng ta thì rất khó tìm ra nó!"
"Sinh nhi chớ hoảng sợ, gia gia tự có diệu kế!"
Lý Đạo Tông cười thần bí. Chỉ thấy bàn tay lão duỗi ra, nương theo một trận hào quang hiện lên, một vật dài chừng mấy thước, thô bằng ngón tay, nhìn như một nhánh cây khô xuất hiện trong lòng bàn tay.
"Sinh nhi, vật này tên là dụ yêu hương, được chế luyện từ vài loại linh dược cấp một, cộng thêm bột máu yêu thú đã hong khô bí chế mà thành. Đối với yêu thú, nó có lực hấp dẫn cực lớn, chỉ cần con Hổ yêu kia ngửi thấy mùi hương này, nhất định sẽ không kìm được mà tìm tới."
"Bởi vì rừng rậm rộng lớn, hướng gió lại không dễ khống chế, nếu khoảng cách quá xa, mùi hương sẽ nhanh chóng tiêu tan. Vì vậy, dụ yêu hương chỉ khi ở gần địa bàn của yêu thú mới phát huy tác dụng."
Lý Đạo Tông giải thích cho Lý Trường Sinh xong liền dùng ngón trỏ và ngón cái kẹp lấy đỉnh dụ yêu hương. Hai ngón tay nhẹ nhàng xoa một chút, dụ yêu hương liền bị thắp sáng, một làn khói hương theo đó thoang thoảng bay ra.
"Đi thôi! Chúng ta tìm một nơi ẩn nấp, ôm cây đợi thỏ là được."
Lý Đạo Tông cắm dụ yêu hương xuống khoảng đất trống, bố trí một trận pháp nhỏ để bảo vệ, sau đó kéo Lý Trường Sinh ẩn mình phía sau một tảng đá lớn.
"Ồ! Con dã lang vừa rồi lại quay trở lại kìa!"
Dụ yêu hương mới đốt được một lát, Lý Trường Sinh đã nhìn thấy con dã lang dẫn đường lúc nãy cuống cuồng chạy về, trong mắt nó vừa có sự sợ hai, lại vừa có sự hưng phấn kỳ lạ.
Lý Đạo Tông hai mắt nhắm nghiền, hết thảy động tĩnh trong vòng ngàn mét xung quanh đều nằm trọn trong lòng bàn tay của lão.
Thần thức của tu sĩ Luyện Khí kỳ bị giới hạn trong vòng trăm mét, Trúc Cơ kỳ có thể đạt tới ngàn mét trở lên, còn Kim Đan kỳ thì có thể dò xét chu vi vạn mét trở lên...
Mỗi khi đột phá một cảnh giới, thần thức đều sẽ tăng trưởng, nhưng cũng vì cường độ thần hồn của mỗi người mỗi khác, cho nên khoảng cách kéo dài của thần thức cũng sẽ có sự sai lệch.
Thời gian dần trôi qua, dụ yêu hương đã cháy được hơn nửa, nhưng vẫn chưa thấy tung tích của Hổ yêu đâu. Ngược lại, mùi hương này đã dẫn dụ hơn mười con dã thú tìm tới. Hiển nhiên, sức cám dỗ của dụ yêu hương đã vượt qua sự uy hiếp của Hổ yêu.
Theo số lượng dã thú tụ tập ngày một đông, để tranh giành vị trí gần với dụ yêu hương, rất nhiều dã thú bắt đầu lao vào cắn xé, viễn cảnh đẫm máu nhanh chóng diễn ra.
Tuy nhiên, sự tàn khốc ấy không hề làm bất kỳ con dã thú nào chùn bước, ngược lại còn kích thích bản năng hung tàn của chúng. Cục diện lập tức trở nên hỗn loạn, dã thú cắn xé, giẫm đạp, nuốt chửng lẫn nhau, cảnh tượng vô cùng hỗn tạp và kinh tâm động phách.
Lý Trường Sinh nhìn đến trợn mắt há hốc mồm. Hắn thế nào cũng không ngờ được ở nơi hoang dã này lại có thể chứng kiến một màn như vậy. Trong đó không thiếu những cảnh đồng loại tương tàn, ngay cả con dã lang dẫn đường lúc trước cũng đã bỏ mạng trong trận hỗn chiến ấy.
"Có phải cảm thấy hơi khó lòng tiếp nhận đúng không?"
Lý Đạo Tông nhận ra sự biến hóa trong tâm trạng của Lý Trường Sinh, lão mở mắt ra, nhẹ giọng hỏi han.
Lý Trường Sinh cúi đầu không đáp, tâm tình có chút sa sút.
Lý Đạo Tông hiểu rõ suy nghĩ trong lòng tôn nhi. Từ khi Lý Trường Sinh bắt đầu tu luyện đến nay cũng mới chỉ được hơn năm năm, tâm tư còn đơn thuần, ngay cả một con gà cũng chưa từng giết qua. Lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng đẫm máu này, có phản ứng như vậy cũng là điều hợp tình hợp lý.
Kỳ thực, đây cũng là dụng ý của Lý Đạo Tông. Lão đã sớm liệu trước được cảnh này, mục đích chính là muốn rèn giũa tâm tính cho Lý Trường Sinh.
Lão tuy không hy vọng tôn nhi do một tay mình bồi dưỡng trở thành một kẻ tàn nhẫn khát máu, nhưng lại càng không muốn hắn là một kẻ lòng dạ từ bi nhu nhược, bởi vì như vậy chỉ khiến hắn mất mạng nhanh hơn trong giới tu tiên.
Lý Đạo Tông tuy có chút không đành lòng, nhưng vẫn trầm giọng nói: "Sinh nhi, cảnh tượng này chỉ phản ánh một góc nhỏ tàn khốc của thế giới này mà thôi. Trong giới tu tiên, vì tranh giành linh vật pháp bảo, tu sĩ cùng thế hệ sinh tử chiến đấu, thậm chí huynh đệ tương tàn cũng là chuyện thường tình."
Lý Trường Sinh nghe vậy thì thân hình bỗng chốc rúng động. Trong đầu hắn lập tức lóe lên vô số hình ảnh. Những lời này của Lý Đạo Tông ngày hôm nay đã mang lại cho tâm linh của thiếu niên một sự chấn động to lớn.
Hắn bỗng nắm chặt tay, kiên định nói: "Gia gia, Sinh nhi tuyệt đối sẽ không bao giờ làm như vậy."
"Đứa trẻ ngoan, gia gia biết con sẽ không làm thế. Thế nhưng con phải đáp ứng gia gia, ngoại trừ những người chí thân yêu thương nhất, sau này không được phép tiết lộ bí mật của bản thân cho bất kỳ ai, dù cho là huynh đệ trưởng bối cùng tộc cũng không được, đã rõ chưa?"
"Tôn nhi đã rõ!"
Lý Trường Sinh tuy không hiểu tại sao gia gia lại căn dặn như vậy, nhưng vẫn ngoan ngoãn vâng lời.
Lý Đạo Tông vịn râu vui mừng gật đầu. Lão kỳ thực có phương pháp nhanh hơn để tìm ra con Hổ yêu kia, nhưng vì tiền đồ của tôn nhi, lão đành phải dụng tâm lương khổ như thế. Hiện tại, mục đích của lão xem như đã đạt được.
Nửa canh giờ trôi qua, thảm cỏ xanh nơi khoảng đất trống đã bị nhuộm thành huyết thảo. Dụ yêu hương cũng sắp sửa cháy hết. Ngay vào lúc này, một tiếng hổ gầm chấn động núi rừng đột nhiên vang lên khắp bốn bề.
"Gào!"